TN70: Hằng Ngày Ăn Dưa Của Pháo Hôi Ở Thập Niên 70 - Chương 493

Cập nhật lúc: 2026-01-28 09:32:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Trạm xá chỉ khám bệnh vặt thôi, thành thế , đến đó tác dụng gì?" Cố Thịnh Quốc dù bấy lâu nay bất mãn với , nhưng cũng bà xảy chuyện gì bất trắc.

 

Cố nhị tẩu vẫn chịu, đưa chồng viện chắc chắn hai nhà chia đôi tiền viện phí, con đó hề nhỏ, nhà cô lấy nhiều tiền thế?

 

"Vào bệnh viện thì lấy nhiều tiền thế?"

 

Thẩm Lai Đệ dù cũng ý đó, nhưng lúc im lặng.

 

Cố nhị tẩu dáng vẻ lời nào của phụ nữ bên cạnh, đột nhiên vỗ tay cái "đét": "Mẹ là chị dâu đ.á.n.h thành thế , tiền viện phí đáng lẽ nhà chị chịu hết."

 

Cố Thịnh Quốc xong liền b.ắ.n ánh mắt về phía Thẩm Lai Đệ. Thẩm Lai Đệ đến chột , bất giác lùi hai bước.

 

Tình trạng của thể trì hoãn thêm, hơn nữa biểu hiện của hai lời Cố nhị tẩu là thật.

 

Ánh mắt Cố Thịnh Quốc thâm trầm, thở hắt một , lệnh: "Mang hết tiền trong nhà !" Câu rõ ràng là với Thẩm Lai Đệ.

 

Thẩm Lai Đệ dám giận mà dám , đúng là do cô đ.á.n.h, nên cô "" cũng .

 

Thẩm Lai Đệ một gánh hết, liền kéo khác xuống nước: "Không thể chỉ một nhà lo , nhà lão Nhị chắc chắn góp chứ."

 

"Chị dâu, chị gì lạ ? Mẹ là do một chị đ.á.n.h nông nỗi , nếu tới sớm thì chắc chị đ.á.n.h c.h.ế.t , tiền viện phí nhà chị trả hết. Hơn nữa, chị đ.á.n.h thế , còn đòi chị tiền t.h.u.ố.c men đấy!"

 

"Cô..." Thẩm Lai Đệ tức giận lườm cô .

 

"Đủ , đừng cãi nữa. Mau lên, mang hết tiền trong nhà ! Cô gọi lão Nhị đây." Câu với Thẩm Lai Đệ, câu với Cố nhị tẩu, giọng điệu cho phép từ chối.

 

"Được , gọi lão Nhị ngay đây." Cố nhị tẩu trút gánh nặng, lập tức thấy nhẹ nhõm hẳn, lúc sẵn lòng chạy việc.

 

Thẩm Lai Đệ bộ dạng kiên quyết của chồng, chắc chắn "đại xuất huyết" . Bây giờ cô bắt đầu thấy hối hận.

 

Đợi họ chuẩn xong xuôi cũng mất một lúc lâu. Toàn bộ lớn trong nhà đều kéo bệnh viện, hai đứa nhỏ Đại Bảo, Tiểu Bảo ở cùng trong phòng lúc nãy cứ thế cha chúng bỏ quên.

 

Một lòng để hết đẻ, một lo sốt vó cho cái ví tiền, thế là vứt hai đứa trẻ đầu.

 

Hai đứa nhỏ chứng kiến bộ quá trình xé xác , mãi đến khi hết mới dám nhúc nhích khỏi góc giường. Đợi sân nhà vắng lặng, hai đứa nhỏ mới òa lên nức nở.

 

"Oa~ Oa~ Oa~" Tiếng phóng túng vang lên cực kỳ ch.ói tai.

 

Ngoài cổng vẫn còn vài , bóng lưng đoàn dần khuất xa, họ đó trao đổi tin tức bát quái, chẳng thấy lạnh tẹo nào. Đột nhiên thấy tiếng xé trời, ai nấy đều giật .

 

"Trời đất! Nhà lẽ bỏ mặc con nhỏ ở nhà đấy chứ?"

 

"Cả một nhà lớn thế mà ăn đáng tin ?"

 

"Nghe tiếng mà xem, thê t.h.ả.m thế , chắc là chịu uất ức lớn lắm?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hang-ngay-an-dua-cua-phao-hoi-o-thap-nien-70/chuong-493.html.]

...

 

Nhiều lắc đầu ngán ngẩm, mấy đúng là !

 

Mấy ngoài cổng bàn tán một hồi, vài đại nương nhiệt tình đẩy cửa nhà họ Cố . Lần theo tiếng bước phòng, thấy hai đứa nhỏ đang đến đỏ hoe cả mắt, nước mũi ròng ròng: "Ôi trời, ngoan nào, dữ thế ?" Các đại nương nhíu mày xót xa.

 

Dù các đại nương ác cảm với Liễu đại nương, nhưng với trẻ con thì vẫn bao dung. Thấy hai đứa trẻ đến hụt , họ vội vàng dỗ dành.

 

"Nín nín , ngoan nào, chuyện gì mà thế ?" Có lẽ do giọng điệu các đại nương ôn tồn, tỏa sự thiện ý nên hai đứa nhỏ dần nín bặt.

 

"Nấc~ Đánh... đ.á.n.h... họ đ.á.n.h !" Đại Bảo khi bình tĩnh thì đứt quãng .

 

"Chắc đ.á.n.h ngay mặt trẻ con đấy chứ?" Mấy , lúc nãy họ thấy , ngoài Liễu Đại Hoa xe , hai cô con dâu cũng nhếch nhác vô cùng, mặt mũi đều vết thương!

 

Chậc chậc chậc, là mấy phụ nữ đ.á.n.h mặt trẻ con ? kiếp, cái thể thống gì! Chẳng sợ trẻ con hoảng sợ , nếu đêm về mơ thấy ác mộng thì dễ kinh hãi lắm!

 

...

 

Chạy đua với thời gian, cuối cùng một tiếng đồng hồ, họ cũng tới bệnh viện. Bác sĩ lúc kiểm tra cũng tình trạng của bệnh nhân cho giật . Nhìn bệnh nhân mặt mũi sưng vù, hôn mê bất tỉnh, thực sự dọa , cứ tưởng là còn thở nữa.

 

Bác sĩ kiểm tra nhịp thở , xác định còn sống mới bắt đầu khám.

 

"Bệnh nhân xảy chuyện gì?" Bác sĩ rõ ràng là đang hỏi Cố Thịnh Quốc.

 

Cố Thịnh Quốc bỗng thấy ngượng ngùng, trả lời .

 

"Hửm?"

 

"Đánh mà thành thế ."

 

Cố Thịnh Quốc xong, ánh mắt bác sĩ nhịn mà liếc sang hai nữ đồng chí vết thương mặt, vẻ mặt rõ ý tứ gì.

 

"Được , ngoài ."

 

Cố Thịnh Quốc vẫn yên tâm, , đó xem kiểm tra cho xong.

 

"Mọi ngoài , chúng cần cởi quần áo bệnh nhân để kiểm tra."

 

"Ồ ồ ồ!" Nói đến nước , mấy đành .

 

Chương 410 Tiền đủ

Bốn xếp hàng ở hành lang, Cố Thịnh Quốc sa sầm mặt lời nào, những khác cũng chẳng dám hé răng, tất cả đều chìm trong im lặng.

 

Thẩm Lai Đệ cứ nghĩ đến việc tốn nhiều tiền là tim đau thắt , trong đầu chỉ nghĩ cách để quỵt khoản chi phí . Cái mụ già đó khám bệnh chắc tốn ít tiền, đào nhiều tiền thế ?

 

 

Loading...