TN70: Hằng Ngày Ăn Dưa Của Pháo Hôi Ở Thập Niên 70 - Chương 409

Cập nhật lúc: 2026-01-28 09:07:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

...

 

"Ơ, ông Ngô, ông cũng qua đây thế? Ông cũng gọi ? Không đại đội trưởng bảo ?" Bà thím nhờ chạy việc gọi thấy bạn già về phía liền cất tiếng hỏi.

 

"Ồ, cũng gọi , nhưng bà gọi ."

 

"Ai thế?"

 

"Lại Tam." Nói xong, hai ăn ý liếc một cái.

 

Chậc chậc chậc, ngờ chuyện liên quan đến vợ chồng nhà họ.

 

"Đi , thế chúng cùng !" Bà thím chân tay nhanh nhẹn lắm, còn bà thím vì sự việc phát triển chút kích động nên chạy nhanh hơn, dẫn đến việc hai gặp giữa đường.

 

Hai trò chuyện, tâm trạng càng lúc càng kích động, càng tìm hiểu rõ rốt cuộc xảy chuyện gì.

 

thẳng về phía nơi bọn họ đang việc, dù hiện giờ vẫn tan .

 

Nói đến việc để hai chia tìm thì họ từng nghĩ tới, dù hai cũng hạng thiếu tiền, thời gian việc bình thường vẫn sẽ .

 

"Ơ, các bà chạy đến đây?" Có còn chuyện gì xảy , thấy hai bà thím bình thường đường liền tò mò hỏi.

 

"Ối dào, chuyện lớn như thế mà các ?" Một bà thím kinh ngạc hỏi .

 

"Chuyện gì thế?" Câu lập tức thu hút những đang việc gần đó , dù tới cũng dựng tai lên ngóng.

 

"Vừa nãy nữ thanh niên trí thức rơi xuống sông, cứu lên ." Bà thím dứt lời, trong mắt đều lóe lên ánh sáng hóng hớt.

 

"Ồ, còn chuyện ?"

 

"Xảy thế?"

 

"Giờ đang ở ?"

 

Lòng hiếu kỳ của lập tức khơi dậy, ai nấy đều xem náo nhiệt.

 

"Chúng còn tìm đấy?" Một trong hai bà thím lúc nãy huých tay bà thím đang mải kể chuyện.

 

" đúng đúng, chúng còn tìm ! Không nữa nhé!" Lúc bà thím mới sực nhớ mục đích đến đây.

 

Nói xong, hai vội vàng lướt qua đám đông.

 

"Ơ, thế chứ? Nói chuyện mới một nửa."

 

" là..."

 

Nhiều khoanh tay họ từng bước vòng qua .

 

Không ít vì hóng hớt mới một nửa nên cam tâm, trực tiếp theo .

 

Thế nên khi tìm thấy Lưu Vượng Đệ và Lại Tam, lưng hai bà thím kéo theo một đám .

 

Điều khiến hai vợ chồng họ lầm tưởng rằng việc bại lộ, sắc mặt lập tức tái nhợt vì sợ hãi.

 

Chương 340 Sự thật vụ việc (1)

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hang-ngay-an-dua-cua-phao-hoi-o-thap-nien-70/chuong-409.html.]

Hai tâm thần bất định một hồi.

 

Chúng lộ ?

 

Không thể nào.

 

Hai cẩn thận nhớ một lượt, họ chắc chắn để sơ hở nào, hơn nữa hai bàn bạc xong cách ứng phó.

 

Nghĩ đoạn, khi hai bà thím dẫn đến mặt, sắc mặt hai khôi phục vẻ bình tĩnh.

 

"Lại Tam, thanh niên trí thức Lưu, đại đội trưởng việc tìm hai vợ chồng chị, mau theo chúng !"

 

Hai còn thầm nghĩ hồi lâu xem nên giao tiếp với họ thế nào cho tự nhiên, ngờ hai bà thím thẳng vấn đề như , gặp trực tiếp mục đích.

 

"Được... ." Lại Tam đột nhiên chút lắp bắp, Lưu Vượng Đệ thấy vội vàng kéo kéo vạt áo .

 

Ánh mắt liếc xéo: Anh bình tĩnh cho !

 

Trong lòng Lưu Vượng Đệ khỏi nghĩ: là đồ vô dụng! Lúc đối xử với thì lưu manh thế, giờ gặp chuyện tiền đồ như , đúng là đồ nhát gan!

 

Trên đường quãng đường cũng xa, ít ngoài sáng trong tối dò hỏi vài câu, nhưng mỗi khi Lại Tam định mở miệng đều Lưu Vượng Đệ kéo vạt áo ngăn . Lưu Vượng Đệ thì đối với những câu hỏi của họ chỉ nở một nụ yếu ớt đầy vẻ đáng thương, khiến nỡ tiếp tục ép hỏi.

 

Cứ như , một nhóm tới trạm y tế, suốt quãng đường họ chẳng ngóng gì thêm.

 

Đám theo hai bà thím thấy đại bộ đội, lập tức ùa bên trong, tìm quen bắt đầu ngóng nguyên nhân hậu quả của sự việc.

 

...

 

"A, thật giả ?" Không ít lén lút về phía đôi vợ chồng cùng tới.

 

"Tất nhiên là thật , tận mắt thấy mà!"

 

"Chậc chậc chậc, thật dám nghĩ tới."

 

...

 

Đại đội trưởng khi đến nơi liền vội vàng xác minh xem lời bà nhà Lý Nhị là thật giả?

 

"Thanh niên trí thức Lưu, thanh niên trí thức Liễu vì tranh chấp với chị mới rơi xuống sông, ?" Đại đội trưởng trực tiếp thẳng vấn đề hỏi.

 

Ánh mắt Lưu Vượng Đệ lóe lên một chút, cô tưởng Liễu Y Y tỉnh và kể chuyện cho đại đội trưởng , nhưng chuyện vốn thể che giấu , chỉ cần hai bên đối chất là lời thật giả.

 

Nghĩ đến đây, Lưu Vượng Đệ cúi đầu, đau lòng gật đầu, rơi lệ: "Đều trách , đều tại , nếu tại thì Y Y cũng ... cũng ... hu hu..."

 

Đại đội trưởng còn gì để , cô đau lòng, cô buồn bã, thế lúc nãy theo cùng cứu hộ sang đây? Còn để sai mời?

 

"Cho nên cô vì cô mới rơi xuống sông ?" Đại đội trưởng lẳng lặng đào một cái bẫy.

 

Lưu Vượng Đệ thấy lời đại đội trưởng, đột nhiên ngẩng đầu lên, chút thể tin nổi ông: Sao ông thể hiểu lầm như ?

 

"Tất nhiên là , như , Y Y do hại cô rơi xuống sông, ." Lưu Vượng Đệ kịch liệt lắc đầu.

 

"Thế là chuyện thế nào?" Đại đội trưởng nghiêm mặt hỏi.

 

"Là... là..." Nói đoạn, cô đột nhiên nhắm mắt , vẻ bất đắc dĩ mới sự thật, "Là Y Y đẩy . thấy cô như nên tránh , thế nên cô mới... mới... hu hu..."

 

 

Loading...