Bà tiếp tục nghẹn ngào : "Chỉ là trong tay chẳng mấy đồng. Hơn nữa sống ở nhà ngoại con, cũng chỉ đủ miếng cơm qua ngày thôi!" Nói đoạn bà quẹt nước mắt.
Sắc mặt Thẩm Lai Đệ bà thì càng thêm cảm động, thậm chí càng thấy chồng là khiến rơi cảnh cô độc xa lánh.
Trước khi cụp mắt xuống, cô liếc chồng một cái, trong đáy mắt thoáng qua một tia u ám, đúng là cái mụ già độc ác!
"Mẹ, vất vả cho , phòng với con !"
"Hừ, đúng là đồ ăn cháo đá bát, là ! Biết thế hồi đó chẳng cho con trai lấy cô ." Bà Cố lúc hối hận kể xiết.
Vở kịch giữa hai cuối cùng cũng tạm dừng , đang định bụng nên rời ?
Lại nghĩ bụng đằng nào cũng tan , là xem tiếp chút nữa nhỉ?
Vừa ngay lúc họ tụ tập xung quanh sân lâu thì thấy tiếng chuông tan , vì thế họ càng vội , bỏ lỡ bất kỳ kịch nào.
Cũng ít tan ngang qua đây thấy tụ tập đông đúc cũng tò mò lẻn qua xem.
Không ít khi khác nhỏ giọng "phổ cập kiến thức" xong cũng gia nhập đội quân hóng hớt xem kịch.
"Mọi tụ tập ở đây gì thế?"
Mọi thấy tiếng động đồng loạt đầu về hướng phát âm thanh.
Ồ hố!!!
Trời ơi, ngờ cả đám tụ tập lén ở đây bắt quả tang tại trận.
Tất cả sững sờ trong giây lát, cuối cùng cũng phá tan bầu khí đông cứng .
"Cháu trai về đấy ?"
"Dạo công việc thế nào ? Có thích nghi ?"
Người nọ gượng gạo chào hỏi hai câu, thấy Cố Thịnh Quốc chẳng phản ứng gì, trong lòng khỏi chút trống đ.á.n.h xuôi kèn thổi ngược.
Mọi chút lo lắng, ít nhiều phần hoảng loạn, nhưng một lát khôi phục bình thường, họ nghĩ bụng chỉ đây xem náo nhiệt tí thôi, thì nào? Chuyện nhà nhiều thế , xem một tí cũng chẳng mất miếng thịt nào ~ Cứ thế họ dần trở nên lý trực khí tráng.
" đang hỏi đang xem cái gì?" Cố Thịnh Quốc sự bao vây của đám đông vẫn quên câu hỏi ban đầu của .
Cuối cùng vẫn là một bà đại khẽ mấp máy môi, thành thật khai báo: "Bọn chẳng thấy cháu với chồng cháu cãi ? Chúng nghĩ bên ngoài xem chút, nhỡ họ đ.á.n.h còn can ngăn, vả vợ cháu đang mang thai, chúng thể để cô mạo hiểm như , nên bên cạnh chờ sẵn đấy mà!" Xem chúng bụng , lo lắng cho vợ cháu bao!
Mọi lúc mới bừng tỉnh phản ứng : đúng , chúng chỉ qua xem thôi, nhỡ vợ cháu xảy chuyện gì ngoài ý thì .
Cố Thịnh Quốc lập tức hiểu đám vây quanh cổng nhà rốt cuộc là cái gì.
Anh đột nhiên thấy đau đầu, cũng hôm nay vợ đến đây rốt cuộc là vì chuyện gì.
"Nếu chuyện gì thì về , cũng về , sẽ để vợ gặp chuyện gì ngoài ý ."
Mọi thật sự cam tâm, nhưng chủ nhà chủ động đuổi khách , huống hồ họ cũng thật sự đến khách. Chậc, đành về thôi.
"Được , bọn đây, ngay đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hang-ngay-an-dua-cua-phao-hoi-o-thap-nien-70/chuong-367.html.]
Còn cách nào khác ? Dưới cái của Cố Thịnh Quốc, tất cả đám quần chúng hóng hớt tụ tập bên ngoài sân nhanh ch.óng giải tán.
Cố Thịnh Quốc đợi hết mới bước sân.
Cùng lúc đó, con dâu thứ nhà họ Cố vẫn đang bận rộn trong sân cuối cùng cũng thấy tiếng ồn ào bên ngoài.
Chẳng mấy chốc cổng sân mở , chỉ thấy cả .
"Anh cả, bên ngoài chuyện gì xảy ?" Cô nóng lòng hỏi.
"Hôm nay ở nhà chuyện gì thế?"
Con dâu thứ ngờ trả lời câu hỏi của , ngược còn hỏi ngược cô .
"Ờ~" Con dâu thứ đột nhiên cảm thấy đây là một cơ hội để mách lẻo, lập tức đem chuyện chị dâu cả đến chiều nay, còn cãi với chồng thêm mắm dặm muối kể .
Cố Thịnh Quốc chỉ cảm thấy đầu càng đau hơn.
"Giờ đang ở ?"
"Mẹ chị dâu cả chị dẫn phòng tân hôn của hai ." Con dâu thứ xong thấy sắc mặt Cố Thịnh Quốc dường như gì đổi, nhất thời đang giận là giận?
"Được , chuyện thím đừng quản nữa, lát nữa sẽ xử lý." Nói xong liền sải bước phòng .
Quả nhiên, ở bên trong thấy khuôn mặt của vợ lâu gặp.
"Mẹ, hôm nay đến việc gì ?" Cố Thịnh Quốc mặt vô cảm hỏi.
Chương 305 Lấy lòng
Liễu Lê Hoa cũng ngờ con rể về sớm như , lúc khỏi chút hối hận, ngoài sân đấu khẩu với Liễu Đại Hoa gì cho lãng phí thời gian.
Vừa mới phòng, kịp chuyện nhiều với con gái thì con rể về, thấy thời cơ nhất trôi qua, bà càng thêm hối hận.
"Anh Quốc, về ?" Thẩm Lai Đệ mừng rỡ đàn ông từ ngoài bước .
Liễu Lê Hoa khẽ nhíu mày, nhưng nhanh nở nụ mặt, với Cố Thịnh Quốc: "Con rể về ?"
"Vâng." Cố Thịnh Quốc hai , bình thản gật đầu.
Cố Thịnh Quốc hỏi tiếp: "Mẹ, hôm nay đến việc gì ?"
"Không gì gì, chỉ là Lai Đệ m.a.n.g t.h.a.i nên qua thăm thôi." Liễu Lê Hoa hiện giờ dám mục đích ban đầu của , chỉ thể lấy lời để lấp l.i.ế.m .
"Vâng!" Nhìn biểu cảm của Cố Thịnh Quốc, vẻ như tin lời bà .
...
"Lại, chuyện lớn !" Bà Lưu từ bên ngoài vội vã lao sân nhà Lâm Họa, chạy thẳng gian chính, thuần thục tìm một chỗ bệt xuống.
Lâm Họa cũng thuần thục nhấc phích nước nóng pha cho bà một cốc nước đường.