Hạ Trí Viễn vẫn đang dọn dẹp trong bếp, thấy động động tĩnh liền vội vàng đỡ cô.
"Hi hi." Lâm Họa thấy đang đỡ bên cạnh .
"Em thật là!" Hạ Trí Viễn điệu bộ hi hi của cô mà thấy bất lực.
"Anh Thẩm, lát nữa tụi xuất phát luôn nhé." Lâm Họa , cũng dọn dẹp hòm hòm .
"Sắp ?" Lâm Họa ngước đầu hỏi .
"Ừm, đều dọn xong , lát nữa mang đồ theo là tụi thể ."
"Dạ !"
Hạ Trí Viễn tiên dìu Lâm Họa xuống giường sưởi ở gian giữa, trải hai chiếc chăn bông dày chuẩn sẵn lên xe máy kéo.
"Đi thôi!" Xong xuôi mới trong bế Lâm Họa đặt cô trong chăn bông.
Hai chiếc chăn bông dày khi bế ngoài vẫn luôn ở giường sưởi ấm áp, nên lúc cũng lạnh mấy, vả hôm nay thời tiết ủng hộ, tuyết rơi.
Lâm Họa rúc trong chăn bông Hạ Trí Viễn và Thẩm Đại Sơn từng chút từng chút đem những đồ đạc chuẩn sẵn lên xe máy kéo.
Cuối cùng Hạ Trí Viễn khóa cửa xuống cạnh Lâm Họa, ôm lấy cô lòng.
"Đi thôi!"
"Pạch pạch pạch——"
Đi chừng nửa tiếng , rốt cuộc cũng thấy kiến trúc bệnh viện huyện.
"Được , tụi tới nơi ."
"Anh Thẩm, trông đồ giúp tụi nhé, thủ tục nhập viện."
"Được, vấn đề gì, cứ giao cho ."
Hạ Trí Viễn xuống xe tiên bế Lâm Họa xuống, đưa cô bệnh viện .
Ban đầu Hạ Trí Viễn còn lo trong bệnh viện giường sưởi sẽ quá lạnh, ngờ trong bệnh viện tuy giường sưởi nhưng lò sưởi, nên viện phí mùa đông đắt hơn một chút, nhưng những thứ đối với Lâm Họa họ mà thì chẳng thấm , tiêu thêm chút tiền để ở hơn một chút thì đương nhiên là hơn .
Làm xong thủ tục nhập viện, Hạ Trí Viễn đưa Lâm Họa đến phòng bệnh, an trí cô xong mới ngoài tìm Thẩm Đại Sơn.
Phòng bệnh trong bệnh viện căng thẳng, căn bản phòng đơn trống, Hạ Trí Viễn và Lâm Họa ở phòng bệnh là một phòng lớn sáu .
Lâm Họa giường bệnh đợi Hạ Trí Viễn , trong phòng còn ba bệnh nhân khác, chẳng qua Lâm Họa quen nên cũng chào hỏi.
May mà một lúc Hạ Trí Viễn , cùng Thẩm Đại Sơn xách túi lớn túi nhỏ .
Những túi lớn túi nhỏ dọc đường lóa mắt nhiều , những bệnh nhân khác trong phòng bệnh cũng chút kinh ngạc.
"Ái chà, em gái , cô đây là chuyển nhà đấy , mang nhiều đồ thế?"
Lâm Họa nhiều, chỉ mỉm với bà một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hang-ngay-an-dua-cua-phao-hoi-o-thap-nien-70/chuong-312.html.]
Người phụ nữ đó thấy bĩu môi: Không thì thôi chứ gì!
Hạ Trí Viễn nhét hết những thứ tạm thời dùng tới xuống gầm giường, hai chiếc chăn bông cũng bọc để xuống gầm giường.
Người phụ nữ đó hỏi: "Em gái , cô sắp sinh ?"
Mấy trong phòng bệnh sắp sinh thì cũng là mới sinh xong, thì cũng là đang dưỡng t.h.a.i ở đây, bà bụng Lâm Họa cảm thấy sắp sinh đến nơi .
"Vẫn ạ, còn nhanh thế , tụi cháu đến bệnh viện chuẩn thôi." Lâm Họa nghĩ bụng họ còn ở đây ít ngày, nếu để xảy mâu thuẫn thì cũng phiền lòng, nên vẫn trả lời bà .
"Ồ ồ!"
Thực ba khác cùng phòng bệnh thấy Hạ Trí Viễn xách túi lớn túi nhỏ là điều kiện của họ chắc chắn tệ.
Việc đến bệnh viện sớm hình như cũng thể lý giải .
"Thế bao giờ cô sinh?"
"Vẫn ạ, ngày dự sinh là nửa tháng ."
Ba khác nuốt nước miếng: Còn lâu thế cơ ? Đến bệnh viện sớm thế á? Thật giàu !
Phải rằng viện phí mùa đông hề thấp nha! Đặc biệt là mùa đông, còn cộng thêm phí lò sưởi nữa, bình thường chắc chắn nỡ tiêu tiền việc , điều kiện đúng là tệ nha!
Hơn nữa họ Hạ Trí Viễn bận rộn , đem chăn màn, ga trải giường giường bệnh hết, bằng đồ mang tới.
"Em gái, cô tìm chồng đấy!" Cứ bận rộn xuôi ngược thế mà chẳng lấy một lời phàn nàn nào.
"Hi hi!" Lâm Họa họ khen Hạ Trí Viễn thì kìm mỉm .
Chương 259 Hóng hớt ở phòng bệnh
Giường bệnh của Lâm Họa ở phía trong cùng, đây cũng là điều Hạ Trí Viễn và Lâm Họa bàn bạc xong từ , hai nhất trí cho rằng trong phòng bệnh ở bệnh viện kẻ thăm bệnh quá nhiều, ở phía trong cùng sẽ hơn một chút, nhiều như .
Người phụ nữ mới bắt chuyện với Lâm Họa ở ngay giường bên cạnh cô, tức là vị trí ở giữa, các giường bệnh trong phòng bệnh xếp đối diện ba giường mỗi bên, hai nữ bệnh nhân khác ở đối diện Lâm Họa và phụ nữ bắt chuyện.
Giường bệnh của Lâm Họa cũng là vì khéo viện nên mới trống, thế nên mới chọn phòng bệnh .
Thẩm Đại Sơn giúp chuyển đồ xong là chuẩn về, Hạ Trí Viễn định tiễn ngoài, tiện thể mua bữa trưa về.
"Họa Họa, tiễn Thẩm ngoài, tiện thể mua bữa trưa luôn nhé." Hạ Trí Viễn sờ sờ tay cô, thấy cô lạnh mới định ngoài.
"Vâng ạ!" Ánh mắt Lâm Họa hướng về phía lúc kiểm tra nhiệt độ tay , ngoan ngoãn đáp một tiếng.
Lúc trong phòng bệnh ngoài Hạ Trí Viễn và Thẩm Đại Sơn , nhà của những bệnh nhân khác đều mặt, cũng là ngoài mua bữa trưa là tiện qua đây.
Lâm Họa theo hai ngoài, kê cao gối, lưng tựa đầu giường, gọn trong chăn bông.
Người phụ nữ ở giường bệnh bên cạnh thấy Hạ Trí Viễn và hai đàn ông ngoài định bắt chuyện với Lâm Họa.
"Em gái , chồng cô đối xử với cô thật đấy, chẳng giống cái nhà , chao ôi~" Trên mặt bà mang theo một tia thất lạc.
Lâm Họa vốn cảm thấy chút buồn chán, lúc bà dường như chia sẻ với một chút, hoặc giả là phàn nàn về chồng một chút, Lâm Họa cũng tò mò đưa mắt bà , đợi phần tiếp theo.
"Cái ông nhà nếu mấy ngày nay cứ mẩy, ông còn chẳng chịu đưa đến bệnh viện ." Nói đến đây, trong ánh mắt bà thoáng hiện lên một tia oán hận.