"Ừm, về."
"Sao , tìm thấy bọn trẻ ?"
"Tìm về ." Hạ Chí Viễn sợ cô cứ lo lắng mãi nên thẳng luôn.
"Cũng may là chúng phản ứng nhanh, nếu mấy đứa trẻ đó thực sự thể chở mất ."
"Rốt cuộc là chuyện thế nào ?"
Hạ Chí Viễn thấy cô đột nhiên thò tay ngoài, sợ cô lạnh, vẫn ấn tay cô trong chăn.
"Em thật là chuẩn, tên Bạch Kiến Quốc đó thực sự là tới thám thính."
Lâm Họa xong trực tiếp kích động bật dậy.
"Thật ? Trước đó em đều là đoán mò thôi mà."
Dưới ánh mắt chăm chú của Lâm Họa, Hạ Chí Viễn gật đầu, một nữa khẳng định những gì cô thực sự là thật.
"Cái cô Vân Diễm đó, chẳng qua chỉ là cái cớ để tới đại đội chúng thôi."
"Còn nhớ ngày đó , khi họ tới chỉ ăn một bữa cơm ở điểm thanh niên tri thức, buổi chiều cứ loanh quanh mãi trong đại đội đó?"
Lâm Họa gật đầu, đương nhiên là nhớ .
"Ngày hôm đó chính là tới thám thính, bởi vì đó đại đội chúng canh phòng nghiêm ? Người lạ căn bản cơ hội tới."
"Cái tên Bạch Kiến Quốc đó rốt cuộc mà móc nối với bọn buôn ?"
"Họ là cùng một bọn, tên Bạch Kiến Quốc đó vốn dĩ chính là bọn buôn , ở thành phố suýt chút nữa bắt, cho nên mới xuống nông thôn để tránh nạn."
" bọn buôn đều bắt hết ?"
Nhắc đến chuyện Hạ Chí Viễn cũng chút cạn lời.
"Tên Bạch Kiến Quốc , bắt bọn buôn , bởi vì là thanh niên tri thức, lạ mới tới, cho nên mới bỏ sót, hợp tác với cũng là loại mai phục ở huyện thành lâu."
"Vậy mà các tìm thấy bọn trẻ?"
Nhắc đến chuyện Hạ Chí Viễn nhịn hôn Lâm Họa một cái.
"Chuyện cảm ơn lời nhắc nhở của em lúc , em đoán thể tới thám thính ? Sau đó liền dựa theo ý nghĩ cho công an đến tìm ."
"Sau đó chúng nghĩ nếu thực sự liên quan đến Bạch Kiến Quốc, thì khống chế , đó một bộ phận chúng xuất phát đại đội Khảm Tử."
"Nói cũng thật là trùng hợp, lẽ là mấy đứa trẻ đó vận khí , lúc chúng tới trời tối , lẽ Bạch Kiến Quốc và đồng bọn của cũng ngờ chúng sẽ sờ tới ngay trong đêm, đúng lúc gặp chúng đang vận chuyển bọn trẻ, tang chứng vật chứng rành rành tại chỗ."
Lâm Họa cảm thấy hình như cũng đến mức kịch liệt lắm, lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hang-ngay-an-dua-cua-phao-hoi-o-thap-nien-70/chuong-270.html.]
"Thế thì , thế thì , tìm về là ."
Chương 224 Có kinh hãi nhưng nguy hiểm
Thực sự việc xa nhẹ nhàng như Hạ Chí Viễn .
Sau khi Hạ Chí Viễn hội quân với lực lượng tìm , lập tức bảo đại đội trưởng chỉnh đốn nhân mã, chia quân thành mấy đường tìm.
Để một nhóm tìm kiếm trong đại đội; gọi những thông thạo đường núi trong núi Tiểu Thanh tìm; cử một đội về phía huyện thành; một đội theo hướng ngược với huyện thành.
Cứ như chia tìm kiếm thành bốn đường, Hạ Chí Viễn vì trong lòng vẫn luôn nhớ tới lời đùa của Lâm Họa mấy ngày , cho nên theo đến đồn công an huyện.
Sau khi rõ chuyện xảy ở đại đội với đồn công an, ở đồn công an cũng vô cùng kinh ngạc, họ cứ ngỡ vụ án buôn kết thúc , ngờ đại đội trẻ em mất tích.
Cục trưởng cũng đặc biệt coi trọng, đặc biệt từ nhà vội vàng chạy về.
"Nào, cho tình hình thế nào?"
Hạ Chí Viễn sợ trong đại đội lo lắng rõ tình hình, liền tự nguyện trao đổi với cục trưởng cục công an.
"Sự tình là thế , chiều nay đúng lúc đại đội chúng đang chuẩn bữa tối, phụ của mấy đứa trẻ mất tích phát hiện con nhà vẫn về, tình huống bình thường đều bao giờ ."
"Cộng thêm việc đó đại đội trưởng vẫn luôn dặn dò chú ý chuyện bọn buôn , cho nên phát hiện trẻ con về, lòng liền treo ngược lên cành cây, lập tức báo cho đại đội trưởng, đó đại đội trưởng bắt đầu tổ chức tìm."
"Sau đó trong đại đội chúng chia bốn đường tìm, theo nhóm đến báo án với đồn công an."
"Vậy hiện tại các ý tưởng manh mối gì ?" Cục trưởng cục công an phát hiện tư duy tìm của họ hiện tại cũng rõ ràng, từng chút một từ đại đội nhà tỏa bốn phía để tìm, liền hỏi xem thanh niên mắt liệu manh mối gì khác ?
Hạ Chí Viễn nghĩ đến việc tìm là quan trọng, cho nên đối mặt với câu hỏi của cục trưởng cục công an, lập tức suy nghĩ trong lòng .
"Bởi vì vụ buôn đó, cho nên đại đội chúng lâu lạ tới, chỉ mấy ngày hai thanh niên tri thức của đại đội Khảm T.ử tới, cho nên nghi ngờ việc mất tích của bọn trẻ liên quan đến hai thanh niên tri thức ."
Cục trưởng cục công an xong, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm nghị.
"Anh bằng chứng ?"
"Tình hình đại đội chúng là quá phức tạp, nhưng cũng là ngõ ngách chằng chịt, nếu là thông thạo thì căn bản tìm thấy nơi mấy đứa trẻ đó chơi đùa ngày thường."
"Chỉ thôi ?" Cục trưởng cục công an vẫn đưa kết luận ngay .
"Như còn đủ ? Ít nhất cũng một hướng để nghi ngờ, chủ yếu là đại đội chúng gần đây cũng chỉ chuyện là bình thường, là ngài cứ tổ chức nhân mã, cùng tới đại đội Khảm T.ử một chuyến."
Cục trưởng cục công an trầm tư vài giây, cuối cùng vẫn đồng ý với đề nghị , quả thực, hiện tại họ căn bản manh mối ý tưởng nào khác, nếu để muộn hơn chút nữa, những đứa trẻ đó vận chuyển khỏi huyện thành của họ , lúc đó thì khó tìm lắm.
"Đi, tập hợp một nhóm nhân mã, chúng đại đội Khảm Tử." Cục trưởng cục công an lệnh, trong đồn công an "hào hì hì" bắt đầu chỉnh đốn đội ngũ tập hợp.
Chẳng mấy chốc, cục trưởng cục công an để trong cục chia hai đường, một đường tiếp tục tìm kiếm trong huyện thành, một đường theo của đại đội tới đại đội Khảm Tử.