"Cái , mà , chừng, trong mắt thằng nhóc nhà họ Cố, Liễu Bạch Liên là một nhất trần đời đấy, ha ha ha!"
"Tại bà thiên vị con trai út như ạ?" Lâm Họa thắc mắc.
Lúc , thấy câu hỏi của Lâm Họa, các đại nương chuyện gì đó bắt đầu nháy mắt hiệu, những khác, truyền đạt thông tin.
"Bà ?"
"Bà cũng ?"
"À, bà cũng !"
"Hóa chỉ nghĩ như nhỉ?"
……
"Khụ khụ khụ, chuyện gì, chuyện gì thế ạ?" Lâm Họa thấy các đại nương đều vẻ mặt , mắt sáng rực lên, rõ ràng là "dưa" lớn mà?
Nghe thấy tiếng khụ của Lâm Họa, các bà mới hồn . Là đối thủ một mất một còn của đại nương Liễu, đại nương Hoàng tiên phong mở lời.
"Lời đồn thôi nhé, lời đồn thôi! Thằng con út nhà họ Cố là bà sinh với đàn ông bên ngoài đấy, đàn ông đó là bà yêu nhất, nên yêu ai yêu cả đường , đối với con út cũng thiên vị cực kỳ luôn!"
Lâm Họa vẻ mặt chấn động: Ôi trời, chuyện thật giả ?
Ánh mắt chấn động sang các đại nương khác cầu cứu câu trả lời.
" cũng thấy đúng là thế, nghi ngờ từ lâu , cái thằng út nhà họ Cố chẳng giống lão Cố nhà bà tẹo nào."
Chủ đề từ đây dần dần chệch hướng.
"Mọi nghĩ là con của ai ạ? Liệu ở trong đại đội ?"
"Chắc chắn là ở trong đại đội ! Khoảng thời gian bà m.a.n.g t.h.a.i căn bản từng khỏi đại đội bao giờ luôn!" Đại nương Hoàng, coi đại nương Liễu là kẻ thù truyền kiếp, khẳng định.
"Hầy? Bà ghét bà như , vì thằng út nhà bà là con của lão già nhà bà đấy chứ?" Có đưa giả thuyết.
Còn ít tán thành lời bà , gật gật đầu.
"Làm thể? hỏi lão già nhà , lão bảo lão dám."
"À ~ 'tra khảo' kỹ càng , chắc chắn !"
"Vốn dĩ , nếu là thật thì đ.á.n.h đến tận cửa từ lâu , hừ!"
"Vậy là của ai?" Các đại nương đưa mắt .
"Không thể là nhà ."
"Cũng thể là nhà ."
"Lúc đầu chuyện , so sánh lão già nhà với thằng út nhà bà , may mà thấy chỗ nào giống, nếu thì, hừ!"
" cũng , cũng ."
……
Các đại nương lượt phủ nhận, vẫn đưa kết luận.
Được , xem các đại nương vẫn còn khá thận trọng, chỉ "tra khảo" mà còn âm thầm so sánh nữa, xem ở đây thực sự "ứng cử viên" nào.
Các đại nương tìm kết luận bắt đầu một đợt so sánh mới, lục tìm trong trí nhớ những khuôn mặt giống với thằng út nhà họ Cố.
"Liệu là Cố Đại Lâm ?"
"Không , chỗ nào giống ?"
" là chút giống thật!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hang-ngay-an-dua-cua-phao-hoi-o-thap-nien-70/chuong-118.html.]
……
Cuối cùng đưa ít cái tên nhưng đều lượt bác bỏ.
Vấn đề cho đến tận lúc họ giải tán về, trong miệng vẫn còn lẩm bẩm: "Rốt cuộc là ai nhỉ?"
Chương 99 Giao phong
Về việc thằng út nhà họ Cố là giống của ai, cuối cùng vẫn kết luận. Lâm Họa và các đại nương đều cảm thấy như đang ăn dưa giữa chừng thì hết, lòng cứ bứt rứt yên.
chuyện kết quả thì chỉ vài khả năng :
Thứ nhất, chính là đại nương Liễu tự , nhưng thể loại trừ, điều cơ bản là thể.
Thứ hai, chính là các đại nương thông qua so sánh ngoại hình để loại trừ các ứng cử viên, thông qua quan sát tỉ mỉ để rút kết luận, ừm, cái cần các đại nương nỗ lực, dù trong đại đội vẫn là họ quen thuộc hơn.
Thứ ba, cũng khả năng cực kỳ nhỏ, đó là đại nương Liễu cẩn thận, khi ở riêng với đàn ông đó thì bắt gặp. Tuy nhiên suốt hơn hai mươi năm mà bắt thì cũng dễ gì phát hiện .
Khả năng cuối cùng, chính là đại nương Liễu căn bản hề "hồng hạnh vượt tường", chỉ là đặc biệt thiên vị thằng út mà thôi.
Trên đây là những phân tích mà Hạ Trí Viễn đưa khi Lâm Họa diễn biến tiếp theo.
"A a a —— như chứ? Ăn dưa nửa chừng trong lòng bứt rứt quá ." Lâm Họa hai tay túm lấy vạt áo Hạ Trí Viễn vò tới vò lui.
Hạ Trí Viễn xoa lưng cô, an ủi: "Đừng vội, chừng lâu nữa bà tự lộ thì ? Đến lúc đó em sẽ thôi."
"Bây giờ em cơ." Lâm Họa bực bội bĩu môi .
"Ây da, con nít nhà ai mà đáng yêu thế nhỉ?" Hạ Trí Viễn mặt cô trêu chọc.
"Nhà ai? Nhà ai hả? Nhà chứ ai!" Lâm Họa đỏ mặt lẩm bẩm.
"Phải , là bảo bối lớn nhà ! Đi thôi, tắm nào!"
Nói xong liền bế Lâm Họa lên, về phía phòng tắm.
"Ơ ~ thêm chút nữa ?" Vừa ôm c.h.ặ.t lấy cổ .
"Là , là !"
……
——
Ngày hôm .
"Đi , mau theo , hôm hối tiếc vì xem hiện trường ? Cơ hội đến đây!"
Đại nương Vương vệ sinh về trực tiếp tay kéo Lâm Họa, gọi thêm đại nương Lưu cùng bà hiện trường ăn dưa.
Lâm Họa và đại nương Lưu thấy tiếng của đại nương Vương là lập tức dậy ngẩng đầu lên, ánh mắt tỏa sáng rực rỡ.
"Ở ? Ở ạ?" Bị đại nương Vương kéo mà quên hỏi chuyện.
"Ở đằng ."
"Ơ ơ ~, bọn em cũng , bọn em cũng với!" Lan Vi kéo Lưu Thúy Thúy đuổi theo.
"Đi , nhanh chút, kẻo lỡ mất đoạn ."
Mấy chạy bộ một đoạn, thấy đường cũng những khác cùng ý định như họ, cơ bản đều về một hướng, khiến đám đông ngày càng đông đúc.
Cũng sắp đến giờ nghỉ trưa , ai nấy đều kiềm chế lòng hiếu kỳ hóng chuyện nên mới như .
Lâm Họa theo đại nương Vương, đại nương Lưu đến một nơi xa trung tâm câu chuyện, phía còn vật che chắn, đến mức quá lộ liễu nếu ngay giữa đường mà . Những khác tin chạy đến cũng tương tự, đều phân tán xung quanh trung tâm câu chuyện nhưng khiến các nhân vật chính quá chú ý.