[TN70] Gia Đình Ở Thượng Hải - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-01-09 12:24:58
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khâu Thu quan sát chiếc xe xích lô mắt, bàn bạc với Chử Vận: “Chị hai, chị đưa Chiêu Chiêu, Thái Thái và hành lý về căn hộ nhé, em và Chử Thần viện thăm bà nội ?”
Biết y thuật của Khâu Thu lợi hại, Chử Vận thể đồng ý, “Được, hai đứa .”
Chử Thần giúp tài xế buộc c.h.ặ.t hành lý, dặn dò: “Vĩnh An, về đến nhà cất hành lý xong, em đưa tiệm cơm quốc doanh gần đó ăn chút gì . Chị hai, chị xem trong nhà gì cần mua sắm thì bảo Vĩnh An dẫn mua.”
Chử Vận: “Được.”
Dương Vĩnh An gật đầu: “Anh, bà nội ở phòng 306.”
Chử Thần gật đầu, cúi xuống, đưa tay ôm lấy Thái Thái và Chiêu Chiêu, “Giao cho hai đứa một nhiệm vụ nhé?”
Hai đứa sáng mắt lên: “Nhiệm vụ gì ạ?”
“Xem thử chỗ nhà ở , chỗ nào cần sửa ? Nếu thấy chỗ nào thoải mái thì vẽ , bố và tư sẽ đưa hai đứa sửa , ?”
Hai đứa gật đầu lia lịa: “Được ạ!”
Nói xong, chúng nóng lòng chạy về phía Chử Vận, giục chị đưa chúng về nhà ngay.
Tiễn hai đứa nhỏ xong, Chử Thần mới yên tâm mở cửa xe xích lô, đỡ Khâu Thu lên xe, “Bác tài, đến bệnh viện trung tâm.”
“Được , vững nhé.”
Hai đến nơi, tiên tìm bác sĩ, hỏi han kỹ lưỡng tình hình của bà cụ, xem hồ sơ bệnh án. Khâu Thu lượng sử dụng Tetracycline mỗi ngày liền cau mày, bàn bạc với bác sĩ, dù chứng viêm giảm bớt, liệu thể cho bà cụ xuất viện hôm nay , cháu trai cháu gái xuống nông thôn mười mấy năm dẫn theo con nhỏ về , con cháu ở bên cạnh, già tâm trạng vui vẻ sẽ lợi cho việc dưỡng bệnh hơn.
Bác sĩ chỉ mong bà cụ nhanh ch.óng xuất viện cho rảnh nợ, bà cụ phiền phức quá, lúc thì bệnh nhân cùng phòng mở cửa sổ gió thổi lạnh buốt khiến bà đau đầu; lúc chuyện to quá ồn đến bà. Đến tối loạn giường quá cứng, chăn mùi, bà gội đầu tắm rửa. Hừ, coi đây là nhà bà chắc, thế nào là thế nấy.
Từ văn phòng bác sĩ , hai thẳng đến phòng bệnh.
Từ xa Chử Thần thấy bà nội nhà đang cãi với , “Bà c.h.ế.t , bao nhiêu , đừng ăn thứ gì mùi nặng trong phòng bệnh, bà thật, chuyên môn mang tỏi sống với đậu phụ thối ăn.”
Tuy chuyện còn hụt và chút yếu ớt, nhưng Chử Thần mà mỉm , “Bà nội, con và Khâu Thu về đây.”
Bà cụ theo bản năng dụi dụi tai, hỏi bạn bệnh mới ăn tỏi sống và đậu phụ thối, “Bà thấy gì ? Hình như là giọng của Tứ Bảo nhà .”
Người bạn bệnh: “... Ai mà Tứ Bảo nhà bà là ai.”
Bà cụ lạnh lùng “hừ” một tiếng với bà , đầu cửa, “Tứ Bảo nhà mà về là ở đây thêm một khắc nào , với bà chứ gì, vợ Tứ Bảo nhà là bác sĩ đấy, y thuật giỏi lắm, cô ở đây, còn viện vì một trận sốt cao ?”
Người bạn bệnh bĩu môi: Làm như ai bằng, ốm bao nhiêu ngày nay, thì cũng là con trai, con dâu, cháu trai, cháu gái, mà chẳng thấy đứa nào qua đây bầu bạn với bà, chẳng cũng chỉ vội vàng đến một cái vội vàng .
“Bà nội!” Chử Thần đỡ Khâu Thu đẩy cửa bước , bà cụ chiếc giường bệnh ở giữa, gương mặt tiều tụy, tóc bạc rối bời, vạt áo dính bẩn, trông già nhiều, vành mắt lập tức đỏ lên, “Bà nội——”
Bà cụ run rẩy đôi môi trắng bệch khô nứt, trân trân đôi nam nữ trẻ tuổi ở cửa, miệng bĩu nức nở: “Tứ Bảo, hu hu... bà cứ tưởng bao giờ gặp con nữa... con , tối hôm bà mê man thấy cả ông nội con nữa, ông đến đón bà, bà nỡ ...”
Chử Thần còn nhịn nữa, buông Khâu Thu , bước nhanh tới ôm lấy bà cụ, nước mắt cũng trào , “Xin bà nội, năm xưa con nên lời bà, cứ dựa chút nhiệt huyết mà chủ động yêu cầu xuống nông thôn, để bà ở nhà một ...”
Khâu Thu nhẹ ho một tiếng, hai bà cháu với vẻ mặt trêu chọc : “Ý của là hối hận vì quen em ? Bà nội, nãy con thấy nha, bà khen con cơ mà, y thuật của con giỏi lắm, con ở đây thì sốt cao chút đỉnh thành vấn đề, bà cần chịu khổ thế , truyền dịch thở oxy đúng ạ?”
Bà cụ “phì” một tiếng bật , đẩy Chử Thần , vẫy vẫy tay với Khâu Thu: “Chỉ một cái là bà Tứ Bảo nhà bà lấy đúng , cái tính cách của con hợp ý bà lắm. Mau đây cho bà xem nào, xe vất vả lắm , mới đến ? Sao bảo Tứ Bảo đưa con về căn hộ nghỉ ngơi một chút hãy đến? Chiêu Chiêu ?”
“Đến đón bà về nhà mà,” Khâu Thu liếc Chử Thần một cái, “Còn mau thủ tục xuất viện cho bà nội .”
Chử Thần chột sờ mũi, mỉm đáp: “Đi ngay đây. Bà nội, thẻ bảo hiểm y tế của bà ?”
Trước khi nghỉ hưu, công việc của bà cụ là ở nhà xuất bản, hưởng chế độ bảo hiểm y tế công.
Bà cụ chỉ chỉ ngăn kéo tủ đầu giường, “Hình như để ở đó, con tự tìm .”
Chử Thần kéo ngăn kéo là thấy ngay, lấy thẻ bảo hiểm y tế, tìm bác sĩ ký tên, đó đến quầy thu ngân để họ ghi sổ, thể thủ tục xuất viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-gia-dinh-o-thuong-hai/chuong-41.html.]
“Nào, đây,” bà cụ nhích trong nhường chỗ, kéo Khâu Thu xuống cạnh giường, “Trên đường mệt lắm con?”
“Không mệt ạ, chúng con giường , ngủ suốt dọc đường, chỉ là khí lưu thông lắm, mùi vị hỗn tạp thôi.” Khâu Thu chuyện đặt tay lên cổ tay bà cụ bắt mạch, mạch đập hồng sác (mạnh và nhanh). Trong lòng cô lập tức nắm rõ tình hình, “Bà nội, bà thè lưỡi cho con xem nào.”
Bà cụ há miệng.
Rêu lưỡi mỏng và vàng.
“Bà khô mũi nước mũi, thỉnh thoảng ho nhưng ít đờm ạ?”
Bà cụ liên tục gật đầu: “Bà còn khát nước nữa.” Sau đó ấm ức , “Không dám uống nước, sợ vệ sinh.” Triển Bằng , Thục Phương cũng thể lúc nào cũng ở bên cạnh bà , cô còn nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp, chợ. Không đỡ, đầu bà choáng váng, dám chạy nhà vệ sinh.
Khâu Thu nhấc phích nước tủ đầu giường lên, rót một ly nước, kéo ngăn kéo lấy một chiếc hộp cơm, đổ qua đổ cho nhanh nguội, miệng kể cho bà những chuyện thú vị của Chiêu Chiêu và Thái Thái đường : “Hai đứa nó nghịch lắm, toa ghế cứng một ông lão mang theo một con gà, hai đứa liền lấy ít mẩu bánh quy thỉnh thoảng chạy qua cho ăn. Ngày thứ hai, hai đứa nhỏ ai nghĩ cái chủ ý đó, lén lấy một quả trứng luộc đặt m.ô.n.g con gà, đó với ông lão rằng vì chúng cho ăn nhiều mẩu bánh quy quá nên con gà nhịn mà đẻ một quả trứng, quả trứng thuộc về chúng. Làm cả hội ồ lên, vì đó là một con gà trống choai.”
Chương 25 Cứng nhắc
Đồ đạc của bà cụ nhiều, một bộ quần áo bẩn giặt khi , phích nước, cốc , hộp cơm, chậu rửa mặt mà Dương Triển Bằng mang tới, và sữa bột, bột lúa mạch, trái cây, v.v. do những quen trong hệ thống ngân hàng bà cụ viện mang tới thăm.
Khâu Thu cho bà cụ uống nước xong, dọn dẹp đồ đạc đấy, Chử Thần cũng , theo là một phụ nữ trung niên thô kệch và một nữ y tá trẻ hơn 20 tuổi.
Khâu Thu hai với vẻ thắc mắc.
Chử Thần giải thích: “Lúc ngờ cho bà nội xuất viện hôm nay, nên bảo bác tài xế xích lô đợi. Bây giờ gọi xe thì xe buýt đến trạm xe thuê. Dịp cuối năm nhiều dùng xe lắm, đến đó cũng đợi bao lâu mới xe. Thế là đường gọi chị đại đến đây,” chỉ phụ nữ trung niên, “Chị nghề bốc vác vận chuyển hàng thuê, một chiếc xe kéo đăng ký biển đỏ.”
Nói xong, Chử Thần rút chứng minh thư của , kèm theo một tờ mười đồng đưa cho y tá, “Cô cũng thấy đấy, bà nội nhà tuổi cao, mới đỡ viêm phổi, đêm đông tháng chạp xe mà tấm chăn đắp thì thực sự . Cô cứ yên tâm, một tiếng nhất định sẽ mang trả cho các cô.”
Nữ y tá nhận đồ, nhắc nhở: “Đừng bẩn đấy!”
Người phụ nữ trung niên vội : “Nghe tối nay tuyết, lúc mang theo một tấm bạt che mưa, lát nữa trải lên xe.”
Nữ y tá gật đầu, tránh sang một bên, cầm sổ thủ tục đăng ký.
Chử Thần lướt qua đồ đạc tủ đầu giường, “Dọn xong hết em?”
“Xong hết ạ.” Khâu Thu lấy chiếc mũ và khăn quàng cổ nãy thấy nóng nên bỏ , quàng lên và đội cho bà cụ.
“Không cần , bà đội .” Bà cụ giơ tay định ngăn .
Khâu Thu trợn mắt: “Phải lời!”
Bà cụ: “...” Bị quản , thật là lạ lẫm quá !
Chử Thần “phì” một tiếng , trải chiếc áo khoác đang vắt tay mặc cho bà cụ, cúi xuống mặt bà, “Đi thôi bà nội, cháu trai cõng bà về nhà.”
Một câu “về nhà” bà cụ lập tức vui vẻ hẳn lên, sự giúp đỡ của Khâu Thu, bà đưa hai tay ôm lấy vai cháu trai: “Về căn hộ! Bà về Nghi Hưng Phường .”
“Vâng!” Chử Thần vòng tay ôm lấy đầu gối bà cụ, dùng lực cõng bà lên.
Thấy định đưa tay xách chiếc chậu rửa mặt, hộp cơm đựng trong túi lưới tủ đầu giường, Khâu Thu vội : “Anh cõng bà , đồ đạc để em và chị đây mang cho.”
Người phụ nữ trung niên nhanh nhẹn, trong lúc hai chuyện, chị ôm lấy tấm chăn giường, nhoài qua giường bệnh xách lấy túi lưới.
Chử Thần thấy chỉ còn một cái phích nước cho Khâu Thu xách, liền yên tâm bước khỏi phòng, xuyên qua hành lang xuống lầu.
Chiếc xe kéo đỗ ở bên , một bé mười ba mười bốn tuổi đang canh chừng, phụ nữ trung niên giới thiệu đó là con trai lớn của chị, đang nghỉ học, thấy chị nuôi gia đình vất vả nên ngày nào cũng theo giúp đẩy xe, bốc hàng.
Bệnh viện trung tâm cách tòa nhà căn hộ mười mấy dặm, Chử Thần bảo Khâu Thu xe cùng bà cụ, lúc đầu Khâu Thu còn chịu, bộ một chút để vận động và hít thở khí trong lành, kết quả ngờ chị đại kéo xe và con trai chị bước như bay, bước chân thường ngày của Khâu Thu vốn thong thả, giờ so chẳng khác nào rùa bò.
Chử Thần đỡ cô lên xe, trêu cô: “Lẽ nên vẽ dáng vẻ của em, đưa Chiêu Chiêu xem.”