TN70: Gã Trai Thô Ráp Hoang Dã Bị Cô Vợ Trí Thức Quyến Rũ Mất Hồn - Chương 125: Cô Không Nhận Mệnh
Cập nhật lúc: 2026-02-03 17:01:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Tố Vân đến vội, cũng vội.
Mẹ Ninh cảm thấy như đang mơ , nghĩ đến những gì bà , bà sẽ nhanh ch.óng trả con gái cho bà , bà mới yên tâm.
Còn về cái giấy chứng nhận đoạn tuyệt quan hệ với Ninh Hạ mà bà bắt bà , bà cũng chẳng quan tâm nữa.
Bất kể quan hệ , con ranh đó cũng là đứa nuôi quen!
Cha Ninh ở bên cạnh nghĩ nghĩ , mở miệng hỏi chút gì đó, cuối cùng Ninh trừng mắt một cái, ông một câu cũng dám nữa.
Ninh Hạ còn cuộc sống của cô sắp xảy đổi long trời lở đất, cô tối qua ngủ ngon, dậy từ sáng sớm.
Vừa đến đại đội bộ, Trương Di Ninh vây tới, đầy vẻ ám .
Cô hôm qua định tìm Ninh Hạ, Thái Tiểu Nhã ngăn , cô mới nhớ Ninh Hạ kết hôn .
Mãi đến hôm nay cô , cô mới dám vây tới.
“Thế nào? Kết hôn cảm giác ?” Trương Di Ninh khuôn mặt đỏ hây hây của Ninh Hạ cảm thấy cô càng xinh hơn.
Nhìn cái là cô sống vui vẻ, sống hạnh phúc.
Ninh Hạ nháy mắt với Trương Di Ninh, mấy phụ nữ xung quanh đang về phía cô, cô chẳng gì cả.
Cô ở nông thôn đôi khi dân phong còn cởi mở hơn, cô mà mở miệng chút gì đó, ngày mai bọn họ sẽ thành đề tài bàn tán của cả đại đội mất.
“Đại đội trưởng đến kìa!” Nhìn vẻ mặt tò mò của Trương Di Ninh, Ninh Hạ đẩy cô một cái.
Trương Di Ninh thấy Đại đội trưởng tới , cũng chuyện nữa.
Đại đội trưởng sắp xếp công việc xong, Ninh Hạ đeo giỏ chạy biến.
Trương Di Ninh ở phía ha hả, cô đầu tiên thấy Ninh Hạ như , cảm thấy vô cùng buồn .
Công việc cắt cỏ lợn của Ninh Hạ cái , tụ tập với khác, cô mới những đó trêu chọc .
“Thanh niên trí thức Ninh, tìm chị!” Người đến tuổi tác lớn, Ninh Hạ quen, chỉ là trong đại đội.
“Ai tìm ?” Ninh Hạ riêng đến chỗ khác, cô mới mắc lừa.
“Thanh niên trí thức Lư đấy ạ, chị bảo em gọi chị đến gốc cây cổ thụ của đại đội, chị đợi chị ở đó!”
“Chị còn bảo nếu chị , chị chắc chắn sẽ hối hận, là chuyện liên quan đến chú Thiết Oa Tử!”
Người nọ nghĩ nghĩ, hình như hết , cầm kẹo trong tay nhảy chân sáo mất.
Ninh Hạ đối với Lư Bội Bội trong lòng luôn sự cảnh giác lớn nhất, vì cái gì khác, cùng là xuyên , ai cô bàn tay vàng gì ?
Nếu cái gì đó cô chắc chắn là đối thủ, còn về việc tìm cô , cô mới !
Hai ở riêng với , thật sự chuyện gì, cô chạy cũng thoát.
Ninh Hạ để ý đến Lư Bội Bội, Lư Bội Bội một đợi ở đó nửa ngày thấy bóng dáng ai, sắp tức điên lên .
Cô nghĩ hoặc là nọ cầm đồ của cô mà báo cho Ninh Hạ, hoặc là Ninh Hạ coi cô gì, căn bản đến gặp cô !
Bất luận là cái nào cũng khiến cô nổi nóng, từng từng một đều coi cô gì ? Những cứ đợi đấy cho cô .
“Ninh Hạ, tìm cô, tại cô ?” Lư Bội Bội đợi nữa, cô trực tiếp tìm tới.
“Thanh niên trí thức Lư, cô tìm thì ? còn kiếm công điểm, cô nếu việc gì, thì tránh xa một chút!”
Ninh Hạ thấy thế mà chạy tới đây, xung quanh còn ít , trong lòng yên tâm.
Lư Bội Bội hừ một tiếng, kiếm công điểm? Chỉ chút tiền đồ thôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-ga-trai-tho-rap-hoang-da-bi-co-vo-tri-thuc-quyen-ru-mat-hon/chuong-125-co-khong-nhan-menh.html.]
“Cô qua đây một chút, chuyện hỏi cô.” Lư Bội Bội quyết định đến thăm dò, xem Ninh Hạ rốt cuộc lai lịch đặc biệt gì .
Cô quyết định từ bỏ Nhậm Kinh Tiêu , cô chắc chắn tìm hiểu rõ ngọn ngành của bọn họ.
Cô cảm thấy Ninh Hạ gì đặc biệt, cô chỉ sợ đại lão mà cô mang theo bản lĩnh gì mà cô .
“Có chuyện gì cô cứ !” Ninh Hạ quá gần cô .
“Cô Chanel, cô KFC ?” Lư Bội Bội chằm chằm Ninh Hạ.
Ninh Hạ suýt chút nữa bật thành tiếng, đây là đến thăm dò cô đấy ?
“Thanh niên trí thức Lư, hiểu cô đang gì.” Giọng điệu Ninh Hạ mất kiên nhẫn.
Lư Bội Bội thả lỏng trong lòng, xem xuyên đến, thì cô sợ nữa. Nhậm Kinh Tiêu mất quân sư tiên tri là cô , con đường sẽ dễ .
Bối cảnh của cô , tầm xa của cô định sẵn là bọn họ, cứu vãn , thì hủy diệt !
Lư Bội Bội khinh miệt với Ninh Hạ, loại như thế xứng đối thủ của cô .
Ninh Hạ dáng vẻ kiêu ngạo đó của cô , sống trong môi trường đơn thuần thế nào, nhất cử nhất động đều hiện hết lên mặt .
“Thanh niên trí thức Lư, cô thường xuyên tìm đàn ông của , mấy định tìm cô đấy. nghĩ cô dù cũng là từ thành phố tới, mặt mũi tóm vẫn cần, tìm cô, cô tự tìm tới .”
Ninh Hạ rõ mục đích của cô , kỳ kỳ quái quái.
“Cô yên tâm, mới thèm để mắt đến đàn ông của cô, tìm cũng là… tìm chính là hỏi một chuyện.”
Lư Bội Bội cảm thấy Ninh Hạ cũng quá tiền đồ , giữ đàn ông c.h.ặ.t thế gì? Người đàn ông tiền đồ nào mà phụ nữ trong nhà buông tay chứ?
“Thế ? Trong đại đội nhiều như , cô cứ tìm hỏi? Còn tìm nhiều ? Cô cảm thấy dễ chuyện?”
Ninh Hạ như cô .
Lư Bội Bội để cô nghĩ rằng để mắt đến kẻ tiền đồ như Nhậm Kinh Tiêu, lập tức cuống lên.
“ đó là đến để giúp , vốn dĩ là tiền đồ lớn, nhưng bây giờ đều cô hủy hoại , cô chính là đồ hại .”
Lư Bội Bội Ninh Hạ, đem đủ loại bất bình trong lòng gào hết .
Ninh Hạ còn gì, mấy phụ nữ cách đó xa lập tức vây .
“Thanh niên trí thức Lư, cô cái gì đấy? Cô thế mà dám quát thanh niên trí thức Ninh?” Mấy nghĩ nếu thanh niên trí thức Ninh vui, Thiết Oa T.ử băm vằm thanh niên trí thức Lư ?
“Các cái gì? Một lũ ngu dốt!” Lư Bội Bội vẻ mặt đầy cao ngạo, đám đầu cũng ngoảnh mà bỏ .
Mọi còn định an ủi Ninh Hạ, nhưng cô cũng chẳng lên tiếng đeo giỏ lên , bọn họ nghĩ đây là cãi ?
Ninh Hạ nghĩ đến việc Lư Bội Bội cô hủy hoại Nhậm Kinh Tiêu, cô tin, lời của mười phần tin ba phần là .
chính ba phần cô cũng chấp nhận , cô là xuyên sách, lẽ trong cuốn sách Nhậm Kinh Tiêu là qua đường Giáp gì đó.
Cô vốn là một vật hy sinh, nếu cô đến đây, giữa bọn họ căn bản sẽ giao tập gì.
Ninh Hạ tiền đồ lớn mà Lư Bội Bội là như thế nào, nhưng cô nếu hỏi Nhậm Kinh Tiêu thành tựu lớn mà cô, và tầm thường vô vi mà cô, chọn cái nào?
Cô Nhậm Kinh Tiêu sẽ do dự, hơn nữa lựa chọn thế nào cô chính là tiền đồ ? Cô bao giờ nhận mệnh, cô cứ để Nhậm Kinh Tiêu thành tựu lớn đấy.
Một tràng lời của Lư Bội Bội đả kích Ninh Hạ, ngược khiến cô càng nỗ lực sống mỗi ngày .
Đợi đến , khi Nhậm Kinh Tiêu và Ninh Hạ nhận phỏng vấn, thậm chí còn nhớ đến Lư Bội Bội, cảm ơn sự khích lệ lúc đó của cô .
Nếu cô , lẽ bọn họ thực sự cứ bình bình thường thường sống hết đời .
Lư Bội Bội cũng một câu đơn giản của cô , cũng thành nhiệm vụ giúp đỡ Nhậm Kinh Tiêu, đây mới là sự giúp đỡ thực sự mà cô .