TN70: Cuộc sống quân hôn từ mạt thế về những năm 70 của cô nàng dị năng - Chương 86: Trương Hải Dương tìm đến chơi
Cập nhật lúc: 2026-01-11 14:42:58
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc ba cha con Trương Kiến Chu sang tới nơi thì chào hỏi cha Trương một tiếng bắt đầu việc.
Cha Trương cũng vây quanh xem câu đối. Cha Trương chữ còn Trương thì , nhưng mặt chữ là thấy , hơn cả câu đối mua.
Cha Trương chữ thỉnh thoảng gật đầu, vẻ mặt lộ rõ nhưng trong lòng tự hào, con trai út của ông thật giỏi.
Tiểu Bảo lấy hạt dưa, lạc trong túi đưa cho cha Trương: "Ông bà nội nếm thử hạt dưa lạc rang , ngon lắm ạ, con đặc biệt mang cho hai đấy."
Hai bàn tay nhỏ bé bốc đầy đưa cho cha Trương, nhưng tay bé nên mỗi tay lượng cũng nhiều.
Lại là một ngày cha Trương những lời ngọt ngào của Tiểu Bảo dỗ dành. Hai hì hì đón lấy: "Cảm ơn Tiểu Bảo, Tiểu Bảo ngoan quá!"
Tiểu Bảo chia xong thì cha Trương, vẻ mặt đầy mong đợi, dáng vẻ nhận xét, ai còn tưởng là do bé bằng.
Chương 48
Mẹ Trương: "Vị ngon thật đấy, con đúng là khéo tay. Chúng hạt dưa lạc bao nhiêu năm mà cũng nghĩ lạc với hạt dưa thể thế , nào cũng chỉ rang đơn giản cho chín là xong."
Nói xong c.ắ.n hạt dưa, cha Trương thì khá chung thủy với lạc, nghĩ giống hệt Trương Kiến Chu, nếu lạc nhắm với rượu thì nghĩ thôi thấy tuyệt.
Tiểu Bảo nhận câu trả lời ý cũng vui, bé chắc sẽ chẳng ai thích đồ ăn cả.
Bé còn nhỏ nên bóc lạc chỉ thể dùng răng c.ắ.n, thấy cha Trương bóc một cái là ngay, bé bèn sấn gần cha Trương, dựa dẫm cánh tay ông: "Ông nội ơi, con bóc , ông giúp con bóc ạ?"
Cha Trương thấy dáng vẻ thiết của Tiểu Bảo thì còn nghĩ gì khác nữa, trực tiếp bế Tiểu Bảo lên đùi , bóc lạc cho bé.
Bóc xong một hạt là đưa cho Tiểu Bảo, bé ăn là ông vui , vui hơn cả chính ăn. Về ngay cả hạt dưa ông cũng bóc sẵn cho Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo ăn kịp tốc độ bóc của cha Trương, bé cũng nhờ giúp thì thù lao, thỉnh thoảng bảo cha Trương cũng ăn .
Dỗ dành cha Trương càng vui hơn, càng tập trung bóc cho Tiểu Bảo, lâu bàn chất một đống hạt bóc xong mà kịp ăn.
Tiểu Bảo trực tiếp dùng cả hai tay, tay trái cầm lạc tay cầm hạt dưa, cái miệng nhỏ và đôi tay bận rộn lắm.
Rất nhanh Trương Kiến Chu và Đại Bảo phối hợp dán xong câu đối. Quay thấy cảnh là ngay con trai út dỗ dành cha .
Đừng mới ở cùng Tiểu Bảo mấy ngày, nắm thóp chiêu trò của Tiểu Bảo , chính cũng từng mắc bẫy.
Trương Kiến Chu: "Cha, cha cứ kệ Tiểu Bảo tự , đừng bóc cho nó nữa."
Cha Trương còn Trương Kiến Chu cắt ngang khoảnh khắc thiết giữa ông và cháu trai: "Cha cũng việc gì , Tiểu Bảo còn nhỏ thế đừng để tay nó đau."
Trương Kiến Chu , đành mắt thấy tâm phiền thôi.
...
Trương Kiến Chu rảnh rỗi trò chuyện với cha Trương một lát định về. Sắp đến trưa , về ăn cơm. Mẹ Trương giữ họ ăn luôn ở đây.
Trương Kiến Chu đồng ý, bảo Hàn Sương cơm cho họ , vả ngày mai giao thừa chắc chắn ăn cơm cùng , ngày mai ăn cùng là .
Mẹ Trương nghĩ một lát cũng đồng ý, tiễn ba cha con cửa chuẩn bữa trưa của bà và cha Trương. Người ít nên trực tiếp hâm cơm nguội buổi sáng là xong.
Lúc về Hàn Sương vẫn nấu bữa trưa. Thấy ba cha con nhà, cô mỉm hỏi: "Trưa nay ăn gì nào?"
Trương Kiến Chu kịp gì, Đại Bảo bảo: "Cơm rang trứng ạ." Cậu bé sáng nay vẫn ăn thèm, cảm thấy ngon quá, thể ăn thêm một bữa nữa.
Tiểu Bảo cực kỳ ngắn gọn một chữ: "Thịt".
Hàn Sương Trương Kiến Chu, trả lời: "Anh cũng , vợ món gì cũng thích ăn."
Hàn Sương nghĩ một lát cũng dễ sắp xếp. Cơm rang trứng sáng nay còn thừa một bát thể hâm cho Đại Bảo ăn, thêm món ngồng cải xào thịt hun khói là thỏa mãn tất cả .
Hàn Sương và Trương Kiến Chu cùng bếp. Hàn Sương nấu cơm, Trương Kiến Chu đốt lửa, còn hai em huấn luyện Kẹo Ngọt và Thịt Kho Tàu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-cuoc-song-quan-hon-tu-mat-the-ve-nhung-nam-70-cua-co-nang-di-nang/chuong-86-truong-hai-duong-tim-den-choi.html.]
Tất nhiên Tiểu Bảo chỉ là xem thôi, Kẹo Ngọt và Thịt Kho Tàu cũng chẳng lời bé, chỉ cần Đại Bảo ở đó là hai đứa nhỏ chỉ quấn quýt quanh Đại Bảo.
Bên bếp, Hàn Sương món ngồng cải xào thịt . Mùa ngồng cải hầu như các nhà đều mọc, họa hoằn lắm mới một hai cây.
vì Hàn Sương trồng sớm, cộng thêm sự hỗ trợ của dị năng nên ngồng cải mọc nhiều. Hàn Sương thích ăn món , đặc biệt là kết hợp với thịt hun khói, ngay cả Tiểu Bảo vốn thích ăn rau lá cũng ăn nhiều.
Trương Kiến Chu đợi lửa cháy to lên là phụ giúp Hàn Sương, thấy cô cần gì là lấy cho cái đó, thỉnh thoảng trông lửa một chút. Bữa cơm cực nhanh, đầy hai mươi phút xong.
Hôm nay nắng to, Hàn Sương trực tiếp bưng thức ăn sân, gia đình bốn quây quần bên bàn đá bắt đầu bữa trưa.
Hàn Sương mặc dù chỉ một món mặn nhưng lượng lớn, múc đầy hai đĩa to.
Lúc ăn cơm, Tiểu Bảo thấy cơm của Đại Bảo giống của , mặc dù sáng nay bé cũng ăn nhưng giờ thèm: "Anh ơi, em cũng nếm thử cơm của ?"
Đại Bảo cũng hào phóng, trực tiếp sớt một phần nhỏ cho Tiểu Bảo. Tiểu Bảo vui vẻ bưng bát đón lấy: "Cảm ơn ."
Hàn Sương xoa đầu Đại Bảo, con trai lớn của cô lúc nào cũng chu đáo như : "Lần con ăn cơm rang trứng cho."
Đại Bảo ngoan ngoãn gật đầu: "Cảm ơn ."
Một bữa cơm, hai đĩa thức ăn lớn đều ăn sạch. Hai em cũng nể mặt, ăn nhiều ngồng cải, còn bảo Hàn Sương cứ như thế tiếp.
Bữa trưa xong lâu, giọng oang oang của Dương Dương truyền tới: "Đại Bảo Đại Bảo, tớ về đây, tớ đến tìm chơi ."
Thấy Trương Kiến Chu còn chút nghi hoặc, Hàn Sương giải thích: "Đây là Hải Dương, con trai của hai."
Trương Hải Dương bước cửa chú ý tới Trương Kiến Chu. Cậu gặp Trương Kiến Chu mấy nên sớm quên , hiện giờ thấy trong nhà lạ, sự chú ý lập tức thu hút.
Hàn Sương thấy Trương Hải Dương tò mò Trương Kiến Chu: "Dương Dương, đây là chú ba của cháu, còn nhớ ?"
Trương Hải Dương bừng tỉnh đại ngộ: "À, chú ba, cháu nhớ bà nội nhắc tới. Chú ba chú về từ lúc nào thế ạ?"
Trương Kiến Chu: "Chú mới về mấy ngày thôi. Dương Dương đến tìm Đại Bảo chơi ?"
Trương Hải Dương cũng nhớ mục đích tới đây: "Vâng ạ, Đại Bảo, chúng cùng chơi , gọi cả Tỏa T.ử nữa, chơi trò đại bàng bắt gà con lúc nhé."
Trương Hải Dương đến giờ vẫn còn nhớ trò chơi , chỉ thích chơi với Đại Bảo, Tỏa T.ử thôi, đáng tiếc về thường xuyên.
Năm nay Trương Kiến Dân và Vương Phương về quê ăn tết, ở nhà nhảy cẫng lên , để ý lúc đó vẻ mặt Vương Phương tự nhiên.
Ngày nào cũng đếm ngày xem Trương Kiến Dân lúc nào nghỉ, đây về một cái, thăm cha Trương xong là chạy sang đây ngay. Vương Phương ở đằng gọi , đều giả vờ thấy, lập tức tăng tốc.
Đừng tưởng , tìm Đại Bảo chơi, nhưng thích Đại Bảo mà. Chẳng lớn ngày nào cũng nghĩ cái gì nữa, chẳng thèm quan tâm mấy chuyện đó.
Đại Bảo hiện giờ nhiều trò chơi mới: nhảy ô, đ.á.n.h chín điểm, cù.
Đại Bảo: "Trò đó giờ bọn tớ chơi nữa , hiện giờ tớ nhiều trò lắm, thôi, chúng tìm Tỏa T.ử lát nữa tớ dạy ."
Trương Hải Dương: "Vâng ", Trương Hải Dương chỉ cần cái chơi là . Nhìn dáng vẻ oai phong của Đại Bảo, Trương Hải Dương chút ngưỡng mộ. Ở thành phố chẳng gì để chơi, cũng chẳng bạn bè gì mấy.
Hàn Sương ngăn họ , từ trong phòng lấy một ít kẹo đưa cho Dương Dương, còn bốc thêm một ít lạc hạt dưa: "Đây là kẹo chú ba cháu mang về, nếm thử xem thế nào."
Trương Hải Dương vui vẻ đón lấy, trực tiếp bóc một cái kẹo cho miệng: "Oa, vị táo ngon quá, cháu từng ăn bao giờ."
Trương Hải Dương: "Cháu cảm ơn chú ba chú thím ạ."
Hàn Sương lấy thêm một ít bỏ túi Đại Bảo, bảo lát nữa tìm Tỏa T.ử chơi thì cũng cho Tỏa T.ử một ít, nếu chỉ một Dương Dương ăn thì .
Đại Bảo: "Vâng thím ạ, cháu ."
Tiểu Bảo thông minh , trực tiếp đợi sẵn ở cửa luôn, ngay cả lúc Hàn Sương chia kẹo bé cũng thèm qua, dù lát nữa trai cũng sẽ cho bé.
Đợi Đại Bảo bọn họ qua là bé thể , đuổi theo ở phía thật sự là quá chật vật.