Lại là một ngày thời tiết , Hàn Sương định dắt Đại Bảo và Tiểu Bảo cùng lên huyện dạo chơi. Tiểu Bảo từ lúc sinh đến giờ vẫn bao giờ, sẵn tiện lấy thư luôn.
Từ tối qua khi Hàn Sương sẽ dắt chúng lên huyện, Đại Bảo vô cùng vui sướng. Đến tận chín giờ tối vẫn còn kích động hỏi đông hỏi tây, cho đến khi Hàn Sương đe dọa nếu còn ngủ thì ngày mai dắt nữa thì mới chịu im lặng ngủ.
Ăn sáng xong, Đại Bảo dắt tay em vây quanh chiếc xe, đợi Hàn Sương . Cảnh tượng Hàn Sương thấy chính là Đại Bảo và Tiểu Bảo cùng tề tựu cô: "Mẹ ơi, ạ?"
"Đi ." Hàn Sương bế cả Đại Bảo và Tiểu Bảo lên ghế xe. Ghế rộng nên cả hai đứa là xinh: "Đại Bảo, con nhớ trông em nhé. Ngồi xe ngả ngoài đấy, cẩn thận kẻo ngã."
"Mẹ yên tâm ạ, con sẽ trông em thật kỹ, để em cựa quậy lung tung ."
Suốt dọc đường là tiếng hét của Tiểu Bảo. Thấy chim cũng chào hỏi, thấy hoa cũng hỏi xem là hoa gì. Suốt hành trình là một chuỗi "mười vạn câu hỏi vì ". Đến lúc Hàn Sương sắp chịu nổi nữa thì cuối cùng cũng đến huyện. Tiểu Bảo chằm chằm chớp mắt khung cảnh xung quanh, cũng chẳng còn rảnh mà hỏi han gì nữa, Hàn Sương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hàn Sương khóa xe đạp để tránh trộm, đó dắt hai em về phía bưu điện. Sau khi nhận thư, đầu tiên cô lấy tiền vận đơn đổi, đó gửi tiết kiệm . Có mấy nghìn đồng lúc cũng dùng đến, trong gian của cô vẫn còn một ít mà.
Ngoài tiền còn nhiều phiếu chứng nhận. Hàn Sương định bụng lát nữa ăn cơm xong sẽ hợp tác xã tiêu hết đống phiếu .
Cô đặc biệt xem giờ, gần 11 giờ trưa , nên cô dắt Đại Bảo và Tiểu Bảo đến tiệm cơm quốc doanh. Lúc khách đông lắm. Hàn Sương gọi thịt kho tàu, canh rong biển, một đĩa trứng xào hẹ và bánh nướng.
Bánh nướng sẵn, lúc mới Tiểu Bảo ngửi thấy mùi thơm, miệng cứ luôn mồm khen thơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-cuoc-song-quan-hon-tu-mat-the-ve-nhung-nam-70-cua-co-nang-di-nang/chuong-59-tren-huyen.html.]
Bánh bưng lên , Hàn Sương lấy một cái bẻ ba miếng. Ăn miệng thấy một mùi thơm của lúa mạch, mềm giòn, ngon.
Ăn xong bánh thì thức ăn cũng bưng lên. Mỗi món đều lượng đầy đặn, may mà lúc nãy Hàn Sương gọi nhiều. Đại Bảo thì cần Hàn Sương quản. Tiểu Bảo dùng đũa vẫn thạo nên Hàn Sương gắp ba miếng thịt kho tàu bát cho , rưới thêm một ít nước thịt trộn đều.
Sau đó cần Hàn Sương chăm sóc nữa, Tiểu Bảo tự bưng bát lên đ.á.n.h chén ngon lành. Bữa trưa kết thúc, Hàn Sương dắt hai em đến hợp tác xã cung ứng. Thấy bán kẹo hồ lô, cô mua cho mỗi đứa một xiên, để tiêu hóa thức ăn.
Lần tới, chị dâu hai cũng đang ở hợp tác xã. Thấy Hàn Sương mua nhiều đồ như , chị lập tức biến thành "quả chanh": "Em dâu ba , cô định tiêu bao nhiêu tiền thế ? Lương của chú ba chắc cô tiêu sạch chứ gì?"
Hàn Sương cũng khách sáo, trực tiếp đáp trả: "Thế thì phiền chị dâu hai bận tâm ạ. Dù Kiến Chu nhà em cũng tình nguyện để em tiêu tiền mà." Hàn Sương cho chị chuyện tiền bán phương t.h.u.ố.c của để tránh rước lấy những rắc rối đáng .
Sau khi mua sắm xong xuôi, Hàn Sương rời ánh mắt hừng hực của chị dâu hai. Cô chẳng thèm quan tâm chị nghĩ gì, miễn là bản thấy thoải mái là .
Đến bên cạnh xe, vì đồ đạc đều để trong túi nên Hàn Sương trực tiếp bỏ một thứ nặng gian, để những thứ chiếm diện tích nhưng nặng lắm, lát nữa để ở phía là .
Sau khi về nhà, Đại Bảo và Tiểu Bảo liền chạy ngoài chơi. Trên tay Đại Bảo vẫn còn cầm một xiên kẹo hồ lô, đó là xiên kẹo Đại Bảo mang về cho Tỏa T.ử khi rời khỏi hợp tác xã, dùng tiền tiêu vặt của chính để mua.
Hàn Sương sắp xếp đồ đạc xong xuôi liền vườn rau tưới nước. Trong vườn rau là những loại rau xanh, củ cải, bắp cải... mới trồng lâu, đây đều là những thứ để ăn trong mùa đông.
Bây giờ trong vườn còn rau gì mấy, ngoại trừ bí đỏ và bí xanh vẫn còn treo lủng lẳng ở đó, còn đều là mới trồng. Những thứ trồng sớm cũng nửa tháng nữa mới ăn .