TN70: Cuộc sống quân hôn từ mạt thế về những năm 70 của cô nàng dị năng - Chương 41: Tỏi mầm xào thịt hun khói

Cập nhật lúc: 2026-01-11 14:33:20
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hàn Sương dẫn ba "củ cải nhỏ" về nhà. Vừa món thịt hun khói thể ăn , trưa nay cô món tỏi mầm xào thịt hun khói.

 

Hàn Sương đặc biệt chọn miếng cả nạc lẫn mỡ, khi rửa sạch bằng nước thì thái thành lát, màu sắc đỏ tươi.

 

Đợi nồi nóng, Hàn Sương trực tiếp đổ thịt hun khói đảo đều. Một lát mùi thơm của thịt hun khói xộc thẳng mũi. Đợi mỡ chảy bớt, cô cho tỏi mầm tiếp tục đảo nhanh tay. Thơm quá mất! Sau đó Hàn Sương nhịn mà dùng đũa nếm thử một miếng. Ngon mà đưa cơm nữa, tỏi mầm cũng thấm đẫm mùi thịt, vị thanh của rau hòa quyện với vị béo của thịt, Hàn Sương cảm thấy hôm nay thể chén hai bát cơm lớn.

 

“Mẹ ơi, con cũng ăn.”

 

Hàn Sương đang chìm đắm trong hương vị thì đột nhiên tiếng gọi cho giật .

 

Quay đầu thì thấy ba cái đầu nhỏ đang chen chúc ở cửa bếp, đôi mắt to tròn lấp lánh Hàn Sương. Tiểu Bảo khóe miệng dường như còn cả nước dãi chảy .

 

Hàn Sương buồn đám nhóc, gắp ba miếng thịt đặt lên xẻng nấu, cửa chia cho mỗi đứa một miếng.

 

Đại Bảo, Tiểu Bảo thì còn đỡ một chút, lẽ vì ăn nhiều món ngon Hàn Sương nên vẻ mặt đầy sự hưởng thụ. Phản ứng của Dương Dương thì lớn hơn nhiều, đôi mắt đầy vẻ thể tin nổi: “Thím ba ơi, món ngon quá mất! Cháu bao giờ ăn món nào ngon thế . Cháu chẳng nỡ nuốt xuống luôn thím ba. Thím ba ơi, là cháu cũng con trai của thím nhé?”

 

Hàn Sương còn kịp trả lời thì Đại Bảo chịu : “Không ! Mẹ là của em và Tiểu Bảo, tự mà tìm .”

 

Nói xong bé còn về phía Hàn Sương: “ ?”

 

, đúng,” Hàn Sương xoa xoa đầu Dương Dương: “Cháu mà con trai thím thì cháu sẽ mất con đấy, cháu nỡ cháu buồn ?”

 

Dương Dương nghĩ đến những lúc với nên cũng thôi. Vừa nãy chỉ là đồ ngon cho mờ mắt thôi.

 

“Trưa nay cháu cứ ở đây mà ăn, nếm thử tay nghề của thím.”

 

“Vâng ạ,” Dương Dương lập tức hết phân vân ngay.

 

...

 

Trên bàn cơm, ngoài món thịt xào tỏi mầm thì còn canh cà chua trứng. Trước mặt mỗi là một bát cơm trắng đầy ắp.

 

Theo tiếng "Ăn cơm thôi" của Hàn Sương, Đại Bảo và Dương Dương đều nhanh tay vươn đũa gắp thịt hun khói. Một miếng thịt một miếng cơm trắng, ăn một cách ngon lành.

 

Tiểu Bảo còn nhỏ, tay dài bằng, thấy Đại Bảo và ăn thì sốt ruột gọi: “Thịt thịt, thịt thịt.”

 

Hàn Sương gắp cho bé một miếng. Cô sẽ chiều , thể chỉ ăn thịt , trẻ con ăn uống cân bằng cả rau lẫn thịt.

 

Tiểu Bảo cũng hề kén chọn, đưa gì ăn nấy, dù thì tỏi mầm cũng chẳng tệ, ngon.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-cuoc-song-quan-hon-tu-mat-the-ve-nhung-nam-70-cua-co-nang-di-nang/chuong-41-toi-mam-xao-thit-hun-khoi.html.]

 

Mỗi đều chén sạch hai bát cơm. Món thịt hun khói xào tỏi mầm đến cả nước sốt cũng chẳng còn, trộn với cơm trắng ăn cực kỳ cuốn.

 

Sau bữa cơm, Đại Bảo và Dương Dương đều ườn ghế xoa bụng. Có lẽ vì bạn cùng ăn nên hôm nay Đại Bảo ăn thấy đặc biệt ngon.

 

Tiểu Bảo dáng vẻ của hai thì toe toét: “Ca, ha,” chẳng bé đang nghĩ tới chuyện gì.

 

Hàn Sương lấy t.h.u.ố.c tiêu thực cho hai đứa uống vì sợ chúng chướng bụng.

 

Ở phía bên , Trương nấu xong cơm trưa phát hiện thấy Dương Dương , bèn hỏi Yến Ni, tức là con gái lớn của nhà hai: “Yến Ni, con thấy em trai con ? Đến giờ cơm nó vẫn về?”

 

Trương Yến Ni: “Em chơi với Đại Bảo ạ.”

 

“Con gọi em về ăn cơm .” Vương Phương bên cạnh thấy thế liền vui. Dương Dương chẳng hiểu , cứ hễ về là đòi tìm Đại Bảo chơi, thật chẳng ý tứ gì cả.

 

Trương Yến Ni thấy sắc mặt Vương Phương , liền miễn cưỡng .

 

Mẹ Trương thấy Vương Phương cho Yến Ni sắc mặt , nghĩ lẽ là Dương Dương chơi với Đại Bảo nên cũng bực : “Mấy em chúng nó chơi với thì . Có khi giờ ăn cơm ở chỗ thím ba nó chứ. Tay nghề con dâu ba lắm, chẳng giống cô, đến tận giờ nấu cái bữa cơm mà lợn cũng chẳng buồn ăn.”

 

Tất nhiên là giọng điệu Trương chút cường điệu, chủ yếu là bà ngứa mắt Vương Phương từ lâu , cứ thổi gió bên gối hai quên sạch cả cha lẫn . Hôm nay nếu nể mặt cháu trai cháu gái thì bà chẳng nấu cơm cho hai vợ chồng họ.

 

Vương Phương thấy Trương giận dữ, liền ngượng ngùng giải thích: “Mẹ, nghĩ nhiều quá . Con chỉ là thấy đến giờ cơm trưa mà Dương Dương vẫn về thôi.”

 

Vương Phương cũng dám đắc tội Trương quá mức. Lần nào họ về mang rau cũng là lấy từ vườn rau của Trương, hơn nữa hôm nay họ về còn một việc khác cầu cạnh cha Trương. Trương Kiến Dân thấy khí giữa và vợ , liền vội vàng hòa giải: “Chúng cứ dọn cơm , lát nữa hai chị em nó về ngay thôi.”

 

Mẹ Trương lườm con trai thứ một cái cháy mặt, cứ như sợ bà bắt nạt vợ nó bằng, tưởng bà chắc: “Tránh một bên , đừng chắn đường!”

 

...

 

Cuộc tranh cãi bên Hàn Sương hề . Lúc cô đang thong thả xem Đại Bảo và chơi trò chơi với những viên đá nhỏ.

 

Yến Ni đến gọi Dương Dương về nhà bà nội ăn cơm. Dương Dương đang chơi vui vẻ, vả bé cũng ăn no , liền với Yến Ni: “Chị ơi, em ăn ở nhà thím ba . Mọi cứ ăn , em còn chơi với Đại Bảo nữa!”

 

Yến Ni vốn bực , Dương Dương bảo ăn , càng cảm thấy tủi : “Tùy em, thích ăn thì ăn ăn thì thôi.” Nói xong liền đầu chạy biến.

 

Dương Dương phía cửa, thắc mắc: “Chị em thế nhỉ, ăn t.h.u.ố.c nổ ?”

 

...

 

 

Loading...