TN70: Cuộc sống quân hôn từ mạt thế về những năm 70 của cô nàng dị năng - Chương 27: Nỗi lòng xót xa của Trương Kiến Chu

Cập nhật lúc: 2026-01-11 14:33:06
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tôn Quốc Tường hối hận c.h.ế.t , tại lúc đầu coi trọng mà cứ để tênh tênh bàn.

 

"Lão Trương, chúng còn là em đấy? Anh cho thêm một lọ nữa mà, ?"

 

Trương Kiến Chu thấy dáng vẻ trò của Tôn Quốc Tường thì ghê cả : "Không năng cho đàng hoàng là đừng hòng lấy miếng nào nữa."

 

"Được , ngay là lão Trương hào hiệp mà."

 

Tôn Quốc Tường lập tức trở bình thường: "Lão Trương, tay nghề cao t.h.u.ố.c của em dâu học từ ai thế, hiệu quả thật đấy. Liệu cô thể giúp một ít , trả tiền?"

 

Anh kiếm cho vợ một ít, vợ cũng muỗi đốt lắm.

 

Trương Kiến Chu Tôn Quốc Tường khen ngợi vợ, ngoài mặt lộ gì nhưng trong lòng tự hào lắm.

 

"Vợ từ nhỏ theo ông nội học y . Còn chuyện cao t.h.u.ố.c , sẽ thư hỏi xem ."

 

Định thư cho vợ, Trương Kiến Chu tính gửi thêm ít đồ khác về nữa.

 

Số phiếu và đặc sản trong tay dùng hết, đặc biệt đổi thêm các loại phiếu với chiến hữu và đổi đặc sản với dân địa phương để gửi về cho vợ và Đại Bảo Tiểu Bảo nếm thử.

 

Chiều nay đúng lúc buổi huấn luyện, định gửi bưu phẩm luôn.

 

Mặt khác, Hàn vì đau lưng nên hôm nay ở nhà. Nằm giường chán quá bà liền dậy sân vận động chút đỉnh.

 

Vừa thấy con trai út gánh đồ cửa: "Mẹ ơi lạnh ạ? Con khát c.h.ế.t mất."

 

Hàn Hướng Chí đặt đồ vai xuống, lập tức thấy nhẹ nhõm hẳn.

 

"Có, , để bưng cho con."

 

Hàn Hướng Chí nhớ tới cái lưng của , vội vàng cản : "Mẹ đừng động đậy, để con tự lấy. Đau lưng thì đừng nhiều."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-cuoc-song-quan-hon-tu-mat-the-ve-nhung-nam-70-cua-co-nang-di-nang/chuong-27-noi-long-xot-xa-cua-truong-kien-chu.html.]

"Ôi, cái bệnh cũ mà, chán quá nên mới sân một lát. , đống đồ là cái gì thế?"

 

"Rau chị tư hái cho con đấy ạ, còn ít thịt và trứng gà nữa. , đây là cao t.h.u.ố.c chị tư cho đây, dùng thử xem. Chị bảo hiệu quả nhanh lắm."

 

Mẹ Hàn nhận lấy cao t.h.u.ố.c: "Được, để dán thử xem ."

 

Mẹ Hàn bây giờ cũng hết cách , cứ đau lưng suốt, thử bao nhiêu cách dân gian mà khỏi, giờ phương pháp mới là bà đều sẵn lòng thử nghiệm.

 

"Chị tư con thế nào? Có gặp Đại Bảo Tiểu Bảo ? Mùa gặt bận thế chẳng chị tư con một xoay xở nổi ."

 

Mẹ Hàn bắt đầu lo lắng. Làm cha , hễ con cái ở bên cạnh là trong lòng cứ thấp thỏm yên.

 

Con gái thứ tư gả cho quân nhân, tuy gả cho quân nhân là vinh dự, nhưng nỗi khổ của vợ lính chỉ họ mới hiểu. Bình thường chồng bên cạnh, việc đều tự gánh vác.

 

Con gái thứ tư từ nhỏ lớn lên ngoan ngoãn, yếu đuối, dù Hàn tính cách Hàn Sương hẳn như vẻ bề ngoài nhưng bà vẫn cứ lo.

 

Hàn Hướng Chí uống nước : "Mẹ ơi chị tư bác sĩ ở thôn họ , cần xuống ruộng việc , cứ yên tâm ."

 

"Ôi thế ? Tuyệt quá!"

 

Mẹ Hàn vui mừng vỗ đùi một cái, chợt nhận : "Vậy chẳng chị tư con càng bận hơn ? Tiểu Bảo mới hơn một tuổi, liệu chăm nổi ?"

 

Hàn Hướng Chí đành trấn an bà lúc nào cũng lo lắng thái quá: "Thời gian việc của chị tư tự do lắm ạ, đến khám thì mới thôi, chị cũng thể dẫn theo Tiểu Bảo cùng. Mẹ ơi hai ngày nữa chị tư sang đây đấy, lúc đó thể hỏi han chị cho kỹ."

 

Hàn Hướng Chí vội vàng chuyển chủ đề, quá hiểu tính , để bà tiếp thì còn dài lắm.

 

Nghe tin con gái sắp sang, Hàn mừng đến mức quên luôn cả việc định hỏi Hàn Hướng Chí, miệng cứ lẩm bẩm bảo lúc đó món ngon cho ngoại tôn.

 

Hàn Hướng Chí cạn lời trời, quả nhiên là thương cháu hơn con, chẳng bao giờ hưởng cái đãi ngộ .

 

Nghỉ ngơi xong, Hàn Hướng Chí nhờ lão đầu Lưu chở giúp rau . Trông chờ đôi chân gánh đến huyện thì thể nào nổi nữa. Quãng đường từ nhà chị tư về đến đây dùng ý chí sắt đá mới gánh nổi, khổ quá mà.

 

 

Loading...