TN70: Cuộc sống quân hôn từ mạt thế về những năm 70 của cô nàng dị năng - Chương 266: Ngoại truyện bốn

Cập nhật lúc: 2026-01-11 15:34:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ khi Đại Bảo học tiểu học, chỉ còn một Tiểu Bảo mỗi buổi chiều đến nhà trẻ.

 

Ở nhà trẻ, ánh nắng buổi chiều tà xuyên qua cửa sổ, lười biếng rải rắc xuống sàn nhà.

 

Tiểu Bảo một chiếc ghế đẩu nhỏ trong góc, chống cằm, đôi mắt thẳng ngoài cửa sổ thẩn thờ.

 

Đáng tiếc , Tiểu Bảo chẳng bao nhiêu thời gian để đắm chìm trong tâm trạng buồn bã .

 

Chẳng mấy chốc, một đám bạn nhỏ vây quanh .

 

"Đại ca, Quân T.ử đẩy tớ kìa, mau phân xử cho tớ !" Một bé gái buộc tóc đuôi sam hậm hực kéo vạt áo Tiểu Bảo, cái miệng nhỏ chu lên thật cao, trong mắt đầy vẻ tủi .

 

"Đại ca, hôm nay kể chuyện đến đoạn nào ạ? Tớ sắp đợi nổi để đoạn tiếp theo đây!"

 

"Đại ca, chúng cùng chơi trốn tìm , tớ chắc chắn thể tìm một chỗ cực kỳ kín đáo!" Một bé khác kéo cánh tay Tiểu Bảo, ngừng lắc lư.

 

Tiểu Bảo bất lực thở dài một , trong lòng kìm nghĩ: "Chao ôi, thì các đây."

 

Cậu nhóc dậy xử lý từng việc một, cũng chẳng còn tâm trí mà nhớ nhung Đại Bảo nữa.

 

....

 

Hồi mới bắt đầu học, Hàn Sương sẽ đón Đại Bảo , đó mới đón Tiểu Bảo.

 

Sau Đại Bảo quen đường thì cho Hàn Sương đón nữa, thể tự tìm đường, buổi chiều tan học thể đón Tiểu Bảo ở nhà trẻ , ban đầu Hàn Sương vẫn đồng ý.

 

Mãi đến một Hàn Sương về muộn, thấy Đại Bảo sắp xếp việc thỏa, còn dắt theo Tiểu Bảo đến đón , cô mới đồng ý với đề nghị của Đại Bảo.

 

Ngày hôm đó, Hàn Sương tan như thường lệ.

 

Vừa đến ngã tư đường thấy Đại Bảo dẫn theo Tiểu Bảo ở đó.

 

Đại Bảo hai tay chống hông, đang nghiêm mặt dạy bảo Tiểu Bảo, còn Tiểu Bảo thì ủ rũ cúi đầu, như một chú gà chọi thua trận, đến thở mạnh cũng dám.

 

Đây là đầu tiên Hàn Sương thấy Đại Bảo tức giận đến thế, trong lòng cô "thót" một cái, vội vàng hỏi: "Có chuyện gì thế ?"

 

Tiểu Bảo thấy tiếng của Hàn Sương, ánh mắt vốn sáng lên, còn định chạy lòng cô, nhưng thấy khuôn mặt nghiêm nghị của Đại Bảo là sợ đến mức dám nhích chân, hai bàn tay mập mạp căng thẳng cấu , giọng mang theo tiếng : "Mẹ ơi, con xin , con phạm ạ."

 

cụ thể là phạm gì thì Tiểu Bảo ấp úng, cứ nhất quyết chịu .

 

Hàn Sương đành sang Đại Bảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-cuoc-song-quan-hon-tu-mat-the-ve-nhung-nam-70-cua-co-nang-di-nang/chuong-266-ngoai-truyen-bon.html.]

 

Đại Bảo tức giận giậm chân một cái, : "Mẹ ơi, Tiểu Bảo nghịch ngợm thế nào , em bắt rắn để chơi, còn đem con rắn đó đặt lên cổ cô Lâm, cô Lâm sợ phát luôn. Lúc đó mặt cô Lâm sợ đến trắng bệch , nước mắt cứ rưng rưng trong hố mắt ."

 

Lần Hàn Sương cũng thực sự tức giận , lá gan của Tiểu Bảo cũng quá lớn , loại chuyện nguy hiểm đáng sợ như mà cũng dám .

 

Sau khi về nhà, Hàn Sương đanh mặt , bắt Tiểu Bảo phạt ở sát vách tường, lớn: "Đứng thẳng lên!!"

 

Tiểu Bảo sợ đến run b.ắ.n , vội vàng chỉnh đốn tư thế, hai bàn chân nhỏ khép c.h.ặ.t , đầu cũng dám ngẩng lên.

Chương 174

 

Kẹo Que vốn dĩ đang thong dong dạo bên cạnh, thấy giọng nghiêm khắc của Hàn Sương là lập tức như trúng định chú, im dám động đậy, mắt ch.ó còn len lén liếc Hàn Sương, trông vô cùng hài hước.

 

Hàn Sương cái dáng vẻ đó của Kẹo Que thì suýt chút nữa bật thành tiếng, nhưng nghĩ đến việc Tiểu Bảo còn đang phạt nên cố ý ho một cái, : "Kẹo Que, mày đây, phạt mày."

 

Kẹo Que xong lập tức vẫy đuôi chạy đến mặt Hàn Sương, xoay quanh chân Hàn Sương mấy vòng chạy tót ngoài.

 

Tiểu Bảo ở phía sốt ruột gọi với theo: "Kẹo Que, đừng chạy mà!"

 

Kẹo Que thấy thế càng chạy nhanh hơn, loáng một cái biến mất tăm.

 

Tiểu Bảo một lúc thì thực sự nổi nữa, đáng thương Hàn Sương đang trong nhà, nhỏ giọng : "Mẹ ơi, con , con thể phạt nữa ạ?"

 

"Không , hôm nay con đủ nửa tiếng, nếu con sẽ rút bài học . Làm sai chuyện thì gánh chịu hậu quả."

 

Tiểu Bảo mang theo tiếng : "Con ạ, ơi, con cô Lâm sợ rắn, con chỉ nghĩ là vui thôi, chia sẻ với cô một chút."

 

Hàn Sương bê ghế xuống mặt Tiểu Bảo, nắm lấy tay nhóc, thâm trầm : "Tiểu Bảo, chỉ đem rắn đặt lên khác, mà bản con cũng nghịch rắn. Loài rắn nguy hiểm bao, lỡ như độc thì ? Vạn nhất con rắn c.ắ.n một miếng thì chuyện đùa , lúc đó khi gặp nữa . Con thử nghĩ xem, nếu gặp con nữa thì sẽ đau lòng nhường nào."

 

"Không ạ, ơi con bắt đều là loại độc mà, con nhớ từng loại nào màu sắc càng rực rỡ thì càng độc, con đều chạm loại hoa văn thôi."

 

Hàn Sương xong giận buồn : "Ồ, con còn thấy tự hào nữa cơ đấy, loại hoa văn cũng loại độc, tất cả loại hoa văn đều là rắn mùng tơi . Rắn mùng tơi tuy thường độc nhưng cũng thể tùy tiện bắt chơi . Lần bắt rắn chơi nữa nhé, ? Nếu mà thấy một là đ.á.n.h một đấy."

 

Tiểu Bảo xoa xoa lòng bàn tay vẫn còn đang đau, đó là do lúc nãy Đại Bảo dạy dỗ đ.á.n.h nhóc: "Con , con chơi nữa."

 

Hàn Sương xoa đầu Tiểu Bảo : "Ngày mai đến nhà trẻ xin cô Lâm, ? Phải thành tâm thành ý lời xin với cô ..."

 

Tiểu Bảo ngoan ngoãn gật đầu, trong mắt vẫn còn vương lệ.

 

Hàn Sương dáng vẻ đáng thương của Tiểu Bảo, thực sự ôm nhóc lòng, nhưng để cho nhóc một bài học nên vẫn kìm .

 

 

Loading...