Sáng sớm ăn cơm xong, Hàn Sương bắt đầu bận rộn. Đầu tiên là lấy hai mươi cân thịt hươu muối, treo lên phơi. Trời nóng nắng to, phơi một ngày là .
Hôm nay Đại Bảo nhặt lúa nữa. Bây giờ lúa cơ bản nhặt sạch, mùa gặt cũng sắp kết thúc .
Lúc nó đang tưới nước cho dâu tây, miệng lầm bầm: "Dâu tây ơi dâu tây, tớ tưới nước cho bạn nè, bạn mau lớn nhé."
"Mẹ ơi một quả dâu tây bắt đầu chín đỏ , chắc sắp ăn , quả to lắm ạ." Đại Bảo hớn hở chạy đến bên Hàn Sương khoe khoang.
"Ừ ừ, Đại Bảo giỏi quá." Hàn Sương muối thịt trả lời lấy lệ.
Thấy đáp lời, cái miệng nhỏ của Đại Bảo như vòi nước khóa , cứ liên hồi nghỉ. Lúc thì kể chuyện chơi với Tỏa T.ử lúc , lúc thì kể mấy chuyện bát quái lỏm bà nội buôn chuyện với khác, nghĩ gì nấy.
Hàn Sương cũng chẳng ngờ Đại Bảo nhiều thế, là một "cao thủ bát quái" . May mà tiếng gõ cửa giải cứu cho Hàn Sương.
Chương 15
"Chị tư nhà ? Mở cửa , em mang dưa sang cho chị ."
Hàn Sương còn kịp phản ứng thì Đại Bảo lên tiếng : "Là út, út đến !" Nó vui sướng chạy mở cửa.
Tiểu Bảo thấy trai ngoài, tưởng là chơi nên lập tức lạch bạch đôi chân ngắn cố gắng đuổi theo: "Mang em theo, mang em theo, em cũng , ơi."
Nhìn bóng lưng Đại Bảo càng lúc càng xa , nó cuống quýt gọi mà nỡ bỏ cuộc, đôi chân ngắn bước càng nhanh hơn. Hàn Sương chỉ sợ nó tự vấp ngã, vội hô lên: "Tiểu Bảo chậm thôi, mở cửa chứ chơi , đừng để ngã nhé..."
Hàn Sương vội vàng rửa tay, chạy đến bên Tiểu Bảo bế thốc nó lên: "Con xem con vội cái gì, mở cửa mà. Đi thôi, xem út, út đến kìa."
Hàn Sương xếp hàng thứ tư, hai trai một chị gái, còn một em trai. Khác với nhà , Hàn Sương tuy ở giữa nhưng cha yêu chiều.
Cha Hàn luôn cho rằng nhờ Hàn Sương mà điều kiện gia đình họ mới khấm khá hơn. Hàn Sương từ nhỏ ngoan ngoãn xinh , bề yêu mến, ngay cả bà nội vốn trọng nam khinh nữ cũng bằng lòng bế Hàn Sương thêm một lúc.
Năm bảy tuổi Hàn Sương bắt đầu theo ông nội học đông y, cả nhà chỉ cô hứng thú , khả năng học hỏi cũng mạnh, y thuật tiến bộ nhanh.
Ông nội Hàn thường với bà nội Hàn là ông nối nghiệp . Đáng tiếc vì lý do chính sách nên đại học, ông nội Hàn luôn thấy tiếc nuối. Lúc sắp qua đời ông còn nắm tay Hàn Sương, dặn cô âm thầm học tập y thuật, nhất định sẽ dùng tới.
Đại Bảo mở cửa lao tới, Hàn Hướng Chí bế thốc Đại Bảo lên: "Có nhớ út nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-cuoc-song-quan-hon-tu-mat-the-ve-nhung-nam-70-cua-co-nang-di-nang/chuong-24-em-trai-den-tang-dua.html.]
"Nhớ ạ, con còn út dẫn trèo cây bắt ve sầu nữa."
"Được, đợi rảnh sẽ dẫn con ."
Hàn Sương mỉm em trai, ngũ quan tuấn lãng, khi lên như ánh nắng xuân, dù kết hôn nhưng vẫn mang chút tính trẻ con: "Kết hôn , sắp cha đến nơi mà vẫn chẳng chín chắn gì cả."
Đối với lời trêu chọc của Hàn Sương, Hàn Hướng Chí mặt dày : "Có câu đàn ông cho đến c.h.ế.t vẫn là thiếu niên mà chị. Vả lâu em gặp Đại Bảo, chẳng là vui quá , đúng Đại Bảo?"
Đại Bảo chìm đắm trong niềm vui gặp út: "Dạ ."
"Em mua dưa hấu ?" Hàn Sương tò mò hai quả dưa hấu lớn chân Hàn Hướng Chí.
"Không ạ, là trồng đấy. Hạt dưa hấu ăn năm ngoái giữ , năm nay cứ rắc đại ở bờ tường mảnh đất tự lưu, ngờ mọc thật, mà còn nhiều lắm, tổng cộng hai mươi mấy quả cơ. Mẹ để dành cho chị hai quả, thấy chị mãi về nên hôm nay em nghỉ về quê là bảo em mang sang cho chị luôn."
Hàn Sương từ lúc mạt thế trở về cứ bận rộn suốt, dứt để về thăm nhà: "Dạo chị bác sĩ ở trụ sở thôn, gần đây cứ bận rộn mấy việc đó suốt, chắc sẽ rảnh hơn, hai ngày nữa chị sẽ về."
"Chị bác sĩ ? Được đấy chị tư."
Hàn Hướng Chí mừng cho Hàn Sương, thế là sở thích từ nhỏ của chị gái thành hiện thực .
Hàn Sương bê dưa hấu, dắt Tiểu Bảo mời Hàn Hướng Chí nhà: "Cha sức khỏe vẫn chứ?"
"Vẫn thế chị ạ, dạo mùa gặt nên cái lưng của đau , cha thì vẫn ."
Lưng của Hàn là do đây cẩn thận ngã thấy đau nên để ý, cứ thỉnh thoảng tái phát: "Ngày sang chị sẽ xem cho , hôm nay em còn về nhà nội ? Nếu về chị đưa ít cao t.h.u.ố.c để dán cho đỡ đau."
"Có về ạ."
"Vậy , trưa nay ở đây ăn cơm, hôm qua chị săn con hươu xạ, trưa nay nếm thử xem."
Đại Bảo thấy thịt hươu xạ thì tự chủ mà nuốt nước miếng: "Cậu út ơi, thịt hươu xạ ngon cực kỳ luôn, hôm qua con ăn đến phát ngấy luôn đấy."
"Được thôi chị tư."