TN70: Cuộc sống quân hôn từ mạt thế về những năm 70 của cô nàng dị năng - Chương 187: Báo danh

Cập nhật lúc: 2026-01-11 15:13:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tại nhà Cao Thiệu Mai, Phạm Vĩnh An bước chân bếp, một mùi hải sản thoang thoảng nhưng đầy hấp dẫn liền xộc mũi, khiến ông tự chủ mà hít hà một cái.

 

Ông tò mò ghé sát bên cạnh Cao Thiệu Mai đang bận rộn thớt, liếc mắt thấy con cá ngừ đặt thớt, thịt cá màu sắc tươi sáng, vân thịt rõ ràng, qua là hàng thượng hạng.

 

“Vợ ơi, cá ngừ thế? Chất lượng thế đúng là tệ chút nào nha.” Phạm Vĩnh An ngạc nhiên reo lên, thật ngờ món cá ngừ nhớ nhung bấy lâu nay tối nay thể ăn .

 

“Hàn Sương đặc biệt gửi qua đấy.” Chê Phạm Vĩnh An bên cạnh vướng víu, Cao Thiệu Mai mất kiên nhẫn : “Ông xa chút , đang định thái cá ngừ đây.”

 

Phạm Vĩnh An thấy thế liền trưng vẻ mặt thành khẩn : “Vợ ơi là để thái cho. Bà vất vả cả ngày , thể để bà động tay động chân nữa chứ? Bữa tối hôm nay cứ để lo liệu, bà cứ đó nghỉ ngơi một lát .”

 

Cao Thiệu Mai lườm Phạm Vĩnh An một cái, đừng tưởng bà , Phạm Vĩnh An là xót bà vất vả, rõ ràng là sợ tay nghề bà tinh, hỏng mất miếng cá ngừ quý giá .

 

Tuy nhiên Cao Thiệu Mai cũng chẳng thèm tranh cãi gì nhiều, sẵn sàng phục vụ thì bà chỉ cần há miệng ăn thôi, bà càng bằng lòng nữa: “Được , hễ thấy ông tích cực như thì giao cho ông đấy. Có điều đừng thái quá nhé, chịu .”

 

Phạm Vĩnh An xong liền vỗ n.g.ự.c bảo đảm: “Yên tâm vợ, nhất định sẽ thái con cá ngừ thật mắt, đảm bảo khiến bà hài lòng.”

 

Phạm Vĩnh An là thường xuyên bếp trong nhà, tay nghề dùng d.a.o luyện tập cừ khôi.

 

Ông cầm d.a.o lên, nhẹ nhàng di chuyển con cá ngừ, từng lát cá đều thái mỏng như cánh ve, bày biện ngay ngắn tươm tất, lát cá trong suốt rõ vân thịt, vô cùng.

 

Đợi khi Phạm Vĩnh An bưng đĩa cá ngừ thái tỉ mỉ lên bàn, lát cá ánh lên sự bóng bẩy đầy hấp dẫn.

 

Ông còn đặc biệt kèm theo nước tương tự pha và mù tạt cay nồng, nhất thời một mùi hương biển thanh khiết cùng sự đậm đà của nước tương đan xen , xộc lên mũi.

 

Hai vợ chồng đợi nữa gắp một miếng cá sống bỏ miệng, hương vị tươi ngon đó lập tức bùng nổ đầu lưỡi, ăn cực kỳ thích, vị còn họ hài lòng hơn cả món ăn trong tiệm cơm đó.

 

Ở bên nhà Miêu Thiên Lan, con cá ngừ mà Hàn Sương gửi tới khiến bác Tưởng hiếm khi hào phóng một phen, quyết định dùng bộ để món ăn.

 

bà cũng Hàn Sương cá ngừ ăn lúc còn tươi là ngon nhất, thể phụ lòng .

 

Bác Tưởng tỉ mỉ lọc sạch từng chiếc xương con cá ngừ, đảm bảo mỗi miếng ăn đều là thịt cá thuần túy.

 

Đến giờ cơm tối, món cá ngừ kho bưng lên bàn, thơm nức mũi.

 

Đồng Đồng đợi nữa gắp một miếng bỏ miệng, luôn miệng khen ngon, khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy nước sốt mà cũng chẳng màng tới, chẳng buồn ngẩng đầu lên.

 

Cả nhà thấy Đồng Đồng thích ăn đều gắp bát cho bé, chẳng mấy chốc bát nhỏ của Đồng Đồng đầy ắp.

 

Tuy nhiên Đồng Đồng còn nhỏ, sức ăn cũng hạn, ăn nhiều cá ngừ như thế.

 

Trong lòng bác Tưởng chút hối hận, lẩm bẩm một : “Biết thế chẳng hết, để một ít cho Đồng Đồng ngày mai ăn cũng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-cuoc-song-quan-hon-tu-mat-the-ve-nhung-nam-70-cua-co-nang-di-nang/chuong-187-bao-danh.html.]

 

Miêu Thiên Lan thấy , trong lòng hiểu rõ tâm tư của chồng, cô mỉm với bác Tưởng: “Mẹ ơi chúng cũng ăn ạ, Đồng Đồng còn nhỏ cũng ăn nhiều thế , cả nhà cùng ăn mới thấy ngon ạ.”

 

Nói đoạn, cô đặc biệt gắp mấy miếng thịt cá cho bác Tưởng, đặt bát của bà.

 

Bác Tưởng vội vã xua tay, miệng : “Ấy , đủ đủ , các con cũng ăn , đừng chỉ lo cho .”

 

Dù miệng nhưng mặt bà tràn ngập nụ hạnh phúc, nếp nhăn nơi khóe mắt đều đến híp cả .

 

Ăn cơm xong, Hàn Sương đem chỗ cá rửa sạch treo từng con lên, phơi giá phơi quần áo ngoài sân.

 

Sau đó cô liền trong nhà bắt đầu tắm rửa cho hai em.

 

Hai em cũng ngày mai Hàn Sương đến phòng khám báo danh nên đều ngoan ngoãn phối hợp, sớm thành việc tắm rửa leo lên giường.

 

Ngày hôm , Hàn Sương ăn sáng từ sớm, dặn dò Đại Bảo trông nhà cẩn thận, bảo ngoan ngoãn lời, chạy lung tung.

 

Sau đó cô về phía phòng khám của khu quân đội.

 

Hôm qua Hàn Sương đặc biệt hỏi những vợ quân nhân khác nên vị trí của phòng khám quân đội, giờ trong lòng cũng rõ ràng.

 

Phòng khám khá gần nơi binh sĩ huấn luyện, đường , Hàn Sương thể thấy ít binh sĩ đang huấn luyện, tiếng hô vang trời dậy đất, tràn đầy uy nghiêm và sức mạnh của quân nhân.

 

Đi đến cửa phòng khám, Hàn Sương binh sĩ gác cổng chặn để kiểm tra theo quy định.

 

Hàn Sương giải thích tình hình của , binh sĩ gác cổng xong liền gật đầu, một trong đó bốt gác, nhấc điện thoại lên gọi.

 

Một lát mới , hiệu cho Hàn Sương thể qua .

 

Men theo hướng chỉ dẫn, Hàn Sương nhanh ch.óng tìm thấy phòng khám quân đội.

 

Vừa bước cửa phòng khám, đập mắt là một căn phòng rộng rãi sáng sủa, mấy chiếc bàn ngăn nắp sắp xếp thứ tự.

 

Trên tường treo mấy bức sơ đồ giải phẫu cơ thể chi tiết, đường nét rõ ràng, chú thích chính xác, toát lên vẻ chuyên nghiệp và nghiêm cẩn.

 

Trong góc xếp gọn gàng một dụng cụ y tế, tỏa mùi nước sát trùng thoang thoảng.

 

Vừa bố cục là nơi thường ngày kiểm tra sức khỏe cho quân nhân, giản dị mà thực dụng, chút dư thừa nào.

 

Dù so với những phòng khám thiết tiên tiến, môi trường tao nhã ở hậu thế thì điều kiện ở đây khá đơn sơ, nhưng bầu khí ở đây .

 

 

Loading...