Sau bữa sáng, Trương Kiến Chu đến doanh trại, Đại Bảo dẫn Tiểu Bảo tìm Lưu Dân T.ử chơi, ở nhà chỉ còn một Hàn Sương.
Hàn Sương tìm trong gian loại vải phù hợp với thời đại , định rèm cửa.
Hàn Sương chọn một sấp vải bông màu xanh lam sẫm, là chất liệu bông lanh, thỉnh thoảng xen lẫn vài bông hoa nhỏ tao nhã hoặc hoa văn hình học đơn giản, giản dị mà mất sự thanh lịch.
Hàn Sương tưởng tượng, khi xấp vải biến thành rèm cửa, khẽ đung đưa theo gió, chỉ thể che sáng ngăn bụi mà còn tăng thêm một nét quyến rũ cổ xưa cho ngôi nhà.
Thế là, Hàn Sương mang theo miếng vải tuyển chọn kỹ lưỡng đến bên bàn.
Đầu tiên cô đo đạc kỹ lưỡng kích thước cửa sổ, đó dùng b.út nhẹ nhàng phác họa đường cắt vải, mỗi một nét vẽ đều tỏ đặc biệt thận trọng, sợ cắt hỏng.
Theo tiếng "xoèn xoẹt" trong trẻo của kéo, vải từ từ trải , khéo léo gập , khâu vá.
Chỉ còn bước cuối cùng là vắt sổ là thể xong một cái rèm cửa.
Bước tuy vẻ đơn giản nhưng trực tiếp liên quan đến độ bền và tính thẩm mỹ tổng thể của rèm cửa, Hàn Sương định dùng tay khâu từng mũi một, định tìm Vương Ái Cầm mượn máy khâu của bà cho nhanh mà và thẳng.
Tiếp tục những cái rèm khác, phòng ngủ chính và phòng Đại Bảo Tiểu Bảo cũng như phòng khách đều cần, Hàn Sương cần ba cái.
Cũng may xấp vải đủ nhiều, nếu đều đủ .
Cộc cộc cộc, "Có ai ở nhà ?"
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Hàn Sương đặt công việc trong tay xuống.
"Kẹo Ngọt, Thịt Kho Tàu, về ."
Nghe thấy tiếng gọi của Hàn Sương, hai đứa nhỏ đang mặt Cao Thiệu Mai ngăn cản bà mới chạy về bên cạnh Hàn Sương.
Giọng của Cao Thiệu Mai tràn đầy sự tán thưởng: "Hàn Sương em xem hai nhóc tì quả thực giỏi thật đấy, nhỏ thế trông nhà . Chị mới gần cổng chính, bọn chúng lập tức vểnh tai lên, chạy đến cửa cho chị , sủa vang vài tiếng, đáng yêu quá mất!"
Kẹo Ngọt và Thịt Kho Tàu thấy liền sủa vang hai tiếng phản bác, thể bọn chúng đáng yêu , bọn chúng uy phong lẫm liệt thế , trong mắt ch.ó đều là sự khinh bỉ đối với ánh mắt của Cao Thiệu Mai……
Tiếc là Cao Thiệu Mai , cảm thấy Kẹo Ngọt và Thịt Kho Tàu càng đáng yêu hơn.
Hàn Sương ánh mắt chê bai của hai đứa nhỏ, lời thật tiện cho Cao Thiệu Mai , quá đắc tội .
"Mau nhà bên ngoài vẫn đang mưa đấy", nghĩ đến việc Cao Thiệu Mai đầu tiên qua đây, Hàn Sương lấy lạc và hạt dưa cho bà ăn, rót cho bà một cốc nước.
Làm cho Cao Thiệu Mai đều cảm thấy ngại: "Hàn Sương em đừng bận rộn nữa, chị chính là hôm nay rảnh rỗi việc gì nên tìm em tán gẫu thôi."
"Không ăn chuyện, đều là đồ nhà cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-cuoc-song-quan-hon-tu-mat-the-ve-nhung-nam-70-cua-co-nang-di-nang/chuong-136-tim-mieu-thien-lan.html.]
Chương 83
"Vậy thì em khách khí nhé……"
Trong quá trình trò chuyện thấy Hàn Sương đang cắt vải, tò mò hỏi: "Hàn Sương em đang gì ?"
"Em đang rèm cửa, bên hải đảo trời sáng sớm, rèm cửa buổi sáng dễ ánh nắng cho thức giấc."
Nhắc đến chuyện Cao Thiệu Mai cảm nhận sâu sắc: "Chứ còn gì nữa chị mới đến cũng thế, phiền lắm luôn, vẫn là tìm Thiên Lan giúp đỡ, đo kích thước, chọn vải, cuối cùng mới rèm cửa theo ý chị."
"Rèm cửa đó dày dặn mà mất vẻ thanh nhã, kéo một cái là cả căn phòng lập tức yên tĩnh hẳn, ngay cả ánh sáng cũng trở nên dịu nhiều."
" em đừng tự nữa, trực tiếp tìm Thiên Lan giúp , cô máy khâu nhanh lắm."
"Như lắm nhỉ? Phiền cô quá", chủ yếu là Hàn Sương và Miêu Thiên Lan mới chỉ gặp mặt một , tìm đến nhà nhờ cô giúp đỡ cảm thấy chút thích hợp.
"Không , đừng Thiên Lan bình thường ít , nhưng thực cô khá dễ gần, hơn nữa thứ cô thích nhất chính là may vá đồ thủ công……"
Bị sự nhiệt tình của Cao Thiệu Mai cho từ chối , Hàn Sương liền định tìm Vương Ái Cầm nữa, cầm rèm cửa theo Cao Thiệu Mai cùng tìm Miêu Thiên Lan, nhờ cô giúp vắt sổ một chút.
Từ Cao Thiệu Mai mà Miêu Thiên Lan một cô con gái ba tuổi, Hàn Sương lấy một nắm kẹo sữa trong nhà mang theo bên .
Hàn Sương theo Cao Thiệu Mai, bước con đường lát đá xanh, đến khu nhà ở dành cho của bộ đội nơi Miêu Thiên Lan ở.
Đây là một khu nhà ở điển hình của những năm bảy mươi, mấy tòa nhà năm tầng san sát , giữa các tòa nhà là những đất trống hẹp, treo mấy hàng dây phơi quần áo, những bộ quần áo rực rỡ sắc màu khẽ đung đưa trong gió nhẹ.
Nhìn thấy cảnh Hàn Sương một nữa mừng thầm vì ở cái sân cũ , ít nhất là diện tích rộng.
Bọn họ thong thả lên cầu thang, nhà Miêu Thiên Lan ở tầng ba, cửa đang mở, từ khe cửa còn thể thấy tiếng máy khâu đứt quãng.
Cao Thiệu Mai khẽ gõ cửa: "Thiên Lan nhà chị tìm em chơi ?"
Giọng của Miêu Thiên Lan liền truyền từ trong phòng: "Đến đây!"
Sau đó cô xuất hiện ở cửa, thẹn thùng đón bọn họ trong nhà.
Cấu trúc hai phòng ngủ một phòng khách, tổng diện tích lớn, phòng khách bày biện đơn giản nhưng thu dọn ngăn nắp gọn gàng.
Một chiếc bàn gỗ cũ đặt ở chính giữa phòng, bàn trải một tấm khăn trải bàn sạch sẽ, bên cạnh là mấy chiếc ghế tre.
Trên tường treo một bức chân dung vĩ nhân, gần cửa phòng khách đặt một lò than, lửa lò đang cháy đượm, ấm nước lò đang sôi sùng sục bốc nghi ngút.