TN70: Cuộc sống quân hôn từ mạt thế về những năm 70 của cô nàng dị năng - Chương 128: Tiễn biệt Quân Bảo

Cập nhật lúc: 2026-01-11 14:54:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau một bữa đồ nướng, nguyên liệu cơ bản cũng cạn kiệt, chỉ còn một ít rau củ, nước ngọt Vương Nguyên Thanh mua cũng giải quyết quá nửa.

 

Mọi đều ăn đến căng tròn bụng, ở trong sân để tiêu thực, Hàn Sương lấy t.h.u.ố.c tiêu thực , phát cho mỗi một viên để tránh buổi tối ngủ khó chịu.

 

Nhóm bà Vương vẫn là đầu tiên thấy thứ , ban đầu chỉ là thăm dò c.ắ.n một miếng, phát hiện vị cũng tệ liền ăn hết sạch, cảm giác như viên sơn tra .

 

Đến lượt đám Tiểu Bảo, Hàn Sương bảo Tiểu Bảo và Quân Bảo chia một viên.

 

Tiểu Bảo và Quân Bảo chịu, tại đến lượt hai đứa biến thành nửa viên?

 

“Hai đứa nhỏ nửa viên là đủ .” Thực tế là t.h.u.ố.c tiêu thực hết .

 

Tiểu Bảo còn phản bác nhưng Hàn Sương dùng chủ đề khác lừa gạt cho qua chuyện, đúng là càng lớn càng khó bảo .

 

Vương Nguyên Thanh cảnh tượng mắt, cảm thấy tâm đều thư giãn tự nhiên: “Khi nào thể thêm nữa thì quá.” Vừa sự mong đợi đối với món ngon, sự hoài niệm đối với kiểu cảnh tượng .

 

“Cái đó thì đơn giản thôi, Vương thường xuyên qua đây chơi, hoặc là đợi khi nào em sẽ đưa cho ít nước sốt nướng thịt, đến lúc đó ở nhà cũng thể , dù hôm nay đều thấy cách nướng thế nào , cứ thế mà theo thôi.”

 

Vương Nguyên Thanh cũng khách sáo thẳng: “Vậy phiền cô cho chúng nước sốt nướng thịt nhé, vì công việc nên một chuyến dễ dàng gì.”

 

Hàn Sương cũng thấu hiểu gật gật đầu: “Vừa nước sốt nướng thịt vẫn còn dư, lát nữa em đóng gói hết cho mang theo, dù chúng em ăn thì , đều tiện lợi.”

 

“Cảm ơn cô.”

 

Thấy thời gian còn sớm, Tôn Quốc Tường xin phép về .

 

Vương Nguyên Thanh định lái xe đưa bà Vương và Lỗ Tú Huệ nhà khách ở, sáng mai từ bên đó luôn.

 

Trương Kiến Chu và Hàn Sương đều cản cho .

 

“Anh Vương cứ ở nhà luôn , hôm nay mua thêm hai cái giường, đều trải đệm sạch sẽ cả , nếu thấy tiện cũng thể sắp xếp cho nhà khách của quân khu, vả trời tối thế lái xe cũng an .”

 

Vương Nguyên Thanh thấy Trương Kiến Chu đến mức , cũng nghĩ đến việc bà Vương tuổi cao nên quyết định ở nhà.

 

Buổi tối quá muộn, đều mùi khói nướng, đặc biệt đun nước cho từng tắm thì quá phiền phức, dứt khoát tất cả đều nhà tắm của đơn vị để tắm, ở đơn vị là tắm vòi sen nên tắm cũng khá tiện.

 

Đơn vị cũng chỗ tắm riêng cho phụ nữ, chuyên chuẩn cho các vợ quân nhân.

 

Chương 77

 

Tiểu Bảo và Quân Bảo vốn dĩ theo nhóm Hàn Sương, đó thấy Đại Bảo theo Trương Kiến Chu về hướng khác, đột nhiên thức tỉnh ý thức giới tính: “Con cũng là đàn ông, cũng qua bên !”

 

“Được thôi con .” Hàn Sương còn ước gì tắm cho nó, tắm cho Tiểu Bảo chẳng khác nào đ.á.n.h trận .

 

Tiểu Bảo và Quân Bảo liền lon ton theo Trương Kiến Chu nhà tắm nam.

 

Đây là đầu tiên Hàn Sương sử dụng vòi sen, ở tận thế tuy cũng những trang , thậm chí còn cao cấp hơn nhưng đường ống trong thành phố đều hỏng sử dụng nữa.

 

Cởi đồ mặt khác vẫn chút quen, nhưng thấy Lỗ Tú Huệ và bà Vương đều bắt đầu tắm nên Hàn Sương cũng đành bắt đầu theo.

 

Dùng vòi sen tắm đúng là tiện thoải mái, Hàn Sương cũng nhân tiện gội đầu luôn. Đợi khi họ tắm xong , nhóm Trương Kiến Chu tắm xong cả và đang đợi họ ở bên ngoài.

 

Tiểu Bảo chạy đến mặt Hàn Sương, biểu cảm uất ức: “Mẹ ơi con vẫn tắm cùng thôi, bố tắm cho con đau quá mất…”

 

Trên tay Trương Kiến Chu vết chai, da Tiểu Bảo non, Trương Kiến Chu dùng tay kỳ cọ cho nó nó cảm thấy rát hết cả da.

 

“Con là con trai mà.”

 

“Hiện tại con vẫn là em bé ạ!” Tiểu Bảo nhanh trí đáp .

 

 

Buổi tối về nhà, Quân Bảo ngủ cùng giường với bà Vương, vợ chồng Vương Nguyên Thanh một giường, hai em Đại Bảo vẫn ngủ cùng phòng với vợ chồng Hàn Sương.

 

Tiểu Bảo tuy ở cùng Quân Bảo thời gian ngắn nhưng bây giờ thấy giường Quân Bảo nữa, bỗng cảm thấy nhớ nhung, cứ lăn qua lăn giường: “Mẹ ơi bảo Quân Bảo ngủ ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-cuoc-song-quan-hon-tu-mat-the-ve-nhung-nam-70-cua-co-nang-di-nang/chuong-128-tien-biet-quan-bao.html.]

 

“Ngủ , con xem bây giờ là mấy giờ , mau ngủ mai dậy nổi, ngày mai Quân Bảo , con vì ngủ nướng mà gặp chứ?”

 

Thực tế là chiều mai nhóm Vương Nguyên Thanh mới , Hàn Sương cố tình rõ thời gian để Tiểu Bảo ngủ nhanh hơn, mà hôm nay thức dai thế, Đại Bảo ngủ say từ lâu .

 

“Hả? Quân Bảo ạ, thế thì ai đàn em cho con đây, con mới định dẫn cùng phát triển đảo mà!”

 

Vì quá đỗi kinh ngạc nên giọng nó to.

 

“Nói nhỏ thôi, ngủ .”

 

Tiểu Bảo trực tiếp bật dậy giường: “Quân Bảo thể ở nhà ạ?”

 

“Vậy sáng mai con thể hỏi Quân Bảo xem , giờ muộn chúng ngủ nhé?”

 

Hàn Sương đặt Tiểu Bảo xuống đắp chăn cẩn thận, ngủ ngay bên cạnh nó.

 

Trương Kiến Chu cũng dọn dẹp sơ qua ngoài sân phòng.

 

Sáng sớm Hàn Sương thức dậy, Tiểu Bảo cũng vật lộn chui khỏi chăn bò dậy, thể thấy nó vẫn còn nhớ lời Hàn Sương tối qua.

 

Hàn Sương mặc quần áo cho nó xong, nó liền chạy ngoài tìm Quân Bảo.

 

Đại Bảo lúc tỉnh, thấy Tiểu Bảo dậy sớm thế liền thắc mắc hỏi: “Mẹ ơi hôm nay Tiểu Bảo thế ạ, ngủ nướng nữa ạ?”

 

Nghe Hàn Sương hôm nay Quân Bảo , bé cũng vội vàng chui để xem.

 

Tiểu Bảo tới cửa phòng bà Vương, vẫn nhớ lời dặn của Hàn Sương là gõ cửa .

 

Đợi khi bà Vương mở cửa, Tiểu Bảo lễ phép : “Bà nội Vương buổi sáng lành ạ, con đến tìm Quân Bảo ạ.”

 

“Ôi Tiểu Bảo mau , cháu dậy sớm quá, Quân Bảo vẫn đang ngủ đấy, cháu bảo cháu và Quân Bảo em chứ? Tối qua lúc sắp ngủ Quân Bảo còn bảo tìm cháu để ngủ cùng cháu đấy, sáng cháu tìm tới .”

 

Tiểu Bảo thấy Quân Bảo tối qua còn tìm , cảm thấy tấm chân tình của trao nhầm chỗ.

 

thẳng cố tỏ nghiêm túc: “Bà nội Vương, con hôm nay sẽ đưa Quân Bảo , thể để đây ạ?”

 

Bà Vương xuống xoa xoa cái đầu nhỏ của Tiểu Bảo, mừng vì cháu trai những bạn như em Đại Bảo: “Tiểu Bảo nỡ xa Quân Bảo ?”

 

“Dạ ạ.”

 

Bà Vương coi Tiểu Bảo như lớn mà giải thích với nó rằng ở nhà vẫn còn đang đợi Quân Bảo về, cơ hội sẽ đưa Quân Bảo qua chơi.

 

Tiểu Bảo nghĩ một hồi cũng đồng ý, vì nếu bắt nó đến một nơi xa mà bố trai thì nó cũng .

 

Lúc Đại Bảo cũng dọn dẹp xong chạy tới, khi chào hỏi bà Vương một tiếng, hai em cùng đến bên giường, lúc Quân Bảo vẫn đang ngủ say sưa.

 

Bà Vương thấy việc gì nữa nên ngoài nhường gian cho đám trẻ.

 

Tiểu Bảo vốn dĩ trêu chọc Quân Bảo, nhưng nghĩ đến việc hôm nay nó nên nỡ.

 

Khẽ chạm nhẹ Quân Bảo nhưng tiếc là Quân Bảo phản ứng.

 

Đành dùng thêm lực, cuối cùng cũng lay cho Quân Bảo tỉnh giấc.

 

Ý thức Quân Bảo còn tỉnh táo , mắt nhắm mắt mở em Đại Bảo: “Anh Đại Bảo, Tiểu Bảo, hai tới đây ạ?”

 

Quân Bảo dụi dụi mắt dậy giường.

 

“Tới tìm chơi đây.” Nói đoạn Tiểu Bảo đưa quần áo cho Quân Bảo.

 

Quân Bảo sững sờ một lát, chuyện nếu là Đại Bảo thì nó sẽ kinh ngạc, mấu chốt đây là Tiểu Bảo mà! Không chỉ dậy sớm mà còn đưa quần áo cho nó, biểu cảm còn dịu dàng.

 

Nghĩ thế nào cũng thấy sai sai: “Tiểu Bảo thế? Đừng tớ sợ chứ…”

 

 

Loading...