TN70: Cuộc sống quân hôn từ mạt thế về những năm 70 của cô nàng dị năng - Chương 116: Bữa tiệc tối
Cập nhật lúc: 2026-01-11 14:49:29
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc ăn cơm, Đoàn trưởng Lưu còn uống thêm một ly nữa, nhưng Vương Ái Cầm liếc một cái là liền ngoan ngoãn ngay, ông còn cố giải thích: “ chỉ là lâu ngày gặp Kiến Chu nên uống rượu hàn huyên với chú chút thôi mà.”
“Cha cần cha , để con uống với chú Trương cho.” Lưu Ái Quân sớm uống rượu giống như lớn .
Vương Ái Cầm lườm Lưu Ái Quân một cái: “Kiến Chu , chị cũng coi chú là ngoài, chú uống rượu thì chị lấy cho chú, còn lão Lưu thì một ngày chỉ một ly thôi, thể cho ông uống nhiều .”
“Dạ , em uống . Có bao nhiêu món ngon thế , em cứ ăn thức ăn là thấy sướng .” Trương Kiến Chu vốn dĩ ham rượu chè, đây qua đây cũng là do Đoàn trưởng Lưu lấy cớ để uống, chỉ đóng vai phụ họa thôi.
“Vậy , ăn nhiều thức ăn , đừng học theo Lưu của chú.”
Một bàn trẻ con, lúc ăn cứ thế thi mà ăn. Đại Bảo khi nếm qua hết các món thì liền đ.â.m "chung tình" với món tôm.
Lúc đầu bé còn bóc, cứ thế dùng răng c.ắ.n, đó thấy Trương Kiến Chu bóc thế nào thì liền tự tay bóc lấy.
Hai bàn tay nhỏ nhắn, đầu tiên là bỏ đầu tôm , đó lột từng chút lớp vỏ tôm . Lúc đầu còn quen, bóc trông t.h.ả.m hại, nhưng nhiều thì tốc độ tăng lên rõ rệt.
Chẳng mấy chốc bóc gần nửa bát: “Mẹ ơi ăn một ít ạ.” Đại Bảo đẩy bát đến mặt Hàn Sương.
Hàn Sương chỉ gắp vài con tượng trưng: “Được đủ , chỗ còn Đại Bảo ăn .”
Tiểu Bảo thấy trong bát Đại Bảo nhiều tôm thế: “Anh ơi cho em mấy con với.”
Đại Bảo bỏ bát Tiểu Bảo và Quân Bảo mỗi đứa hai con, nhiều hơn là , đây là thành quả lao động vất vả của bé mà.
Tiểu Bảo chê ít, còn định tự dùng đũa gắp thêm.
Đại Bảo liếc Tiểu Bảo một cái, Tiểu Bảo liền cứng nhắc bẻ lái hướng đũa, gắp một ít dưa chuột bỏ bát Đại Bảo: “Em cảm ơn , cũng ăn dưa chuột , lát nữa em cũng bóc tôm cho nhé?”
“Thôi em tự bóc mà ăn .” Đại Bảo chẳng mong đợi gì ở Tiểu Bảo cả, nó tự đút cho nó no là lắm .
Vương Ái Cầm sự tương tác của hai em Đại Bảo, với Hàn Sương: “Đại Bảo và Tiểu Bảo đúng là hóm hỉnh thật đấy...”
“Chẳng thế ạ, ngày nào ở nhà cũng diễn kịch, cứ như xem hát , trong nhà chẳng bao giờ yên tĩnh...”
Nói đến đây Vương Ái Cầm cũng trải nghiệm sâu sắc, nhà chị cũng ba đứa con trai cơ mà. Thằng cả thì còn đỡ một chút, giờ học nội trú , chứ thằng hai và thằng ba thì đúng là lúc nào nghỉ ngơi.
Nghịch quá đà là để Đoàn trưởng Lưu cầm thắt lưng vụt cho mỗi đứa một trận mới chịu yên lặng.
…
Ăn nửa bữa, Đoàn trưởng Lưu về phía Hàn Sương: “Em dâu , ở quê em bác sĩ, mấy loại t.h.u.ố.c em chế đây cũng dùng qua, thú thật là hiệu quả . Em ý định bác sĩ trong quân đội ?”
Hàn Sương chỉ hai đứa trẻ trong nhà: “Anh Lưu , thật với là việc bác sĩ thì chắc chắn là em cũng , nhưng trong nhà còn hai đứa trẻ chăm sóc, em thể lúc nào cũng ở phòng y tế .”
Nói thật lòng thì tuy Hàn Sương thích cứu chữa bệnh, nhưng cô hy vọng dành bộ thời gian đó.
Tâm nguyện lớn nhất của cô ở thời mạt thế chính là ở bên cạnh chồng con thật , giờ vất vả lắm mới trở về, cô nhất định trân trọng.
Đối với một thì đây là cơ hội trời cho, nhưng đối với Hàn Sương thì gia đình mới là quan trọng nhất.
Cô những thứ mà khác , dù thời đại đổi, cô cũng thể đảm bảo gia đình sống .
“Anh Lưu, nếu ai cần khám bệnh mà em giúp thì em cũng sẽ hết lòng giúp đỡ ạ.”
Đoàn trưởng Lưu hiểu ý của Hàn Sương, cũng đang suy nghĩ xem sắp xếp thế nào cho hợp lý, nhưng đây chuyện ông thể quyết định, còn bàn bạc với những khác nữa.
“Được , mới tới cứ quen với môi trường , sắp xếp việc nhà cho thỏa, chuyện công việc vội.”
“Nào ăn cơm ăn cơm, ăn cơm thì chuyện chính sự gì, để ăn xong hãy .”
Vương Ái Cầm chỉ sợ Đoàn trưởng Lưu hễ cứ chuyện chính là quên cả ăn.
…
Bữa cơm kéo dài gần một tiếng đồng hồ, mặt Đại Bảo là một đống vỏ tôm. Hàn Sương thấy con thích nên : “Sau cũng mua tôm về cho con ăn nhé.”
“Vâng ạ, con cảm ơn .”
Sau bữa tối, Hàn Sương giúp Vương Ái Cầm dọn dẹp bát đũa, Đoàn trưởng Lưu gọi Trương Kiến Chu thư phòng để bàn bạc về vấn đề triển khai lực lượng của bộ đội sắp tới.
Dọn dẹp xong, Hàn Sương và Vương Ái Cầm trò chuyện thêm một lát. Thấy Trương Kiến Chu chắc xong ngay nên cô dẫn mấy đứa trẻ về .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-cuoc-song-quan-hon-tu-mat-the-ve-nhung-nam-70-cua-co-nang-di-nang/chuong-116-bua-tiec-toi.html.]
Lúc đúng là lúc ngoài hóng mát bữa tối, trong khu tập thể quân nhân cũng đông hơn hẳn.
Thấy Hàn Sương dẫn theo ba đứa trẻ tới, ánh mắt vô thức đều đổ dồn về phía cô.
“Khu tập thể mới đến ?”
“Không là vợ nhà ai, trông xinh thật đấy, qua là thành phố .”
Cũng với ý đồ : “Phen phim để xem , một còn xinh hơn cả Lâm Hàm Yên đến đây, với cái tính khí kiêu ngạo tận trời của Lâm Hàm Yên thì chắc chắn là chịu nổi ...”
Đối với lời bàn tán của các chị em dâu, Hàn Sương gì, cũng chẳng đang mong chờ cô và Lâm Hàm Yên xảy chuyện nữa.
Về đến nhà, Hàn Sương bắt đầu đun nước. Hôm nay mệt mỏi cả ngày, ai nấy đều đổ nhiều mồ hôi nên cần tắm rửa.
Ở đảo một điểm là lo lạnh, nước tắm chỉ cần nóng là .
Hàn Sương đun xong nồi nước đầu tiên liền tắm cho Đại Bảo . Còn tại tắm cho hai đứa nhỏ ?
Thực sự là vì Tiểu Bảo và Quân Bảo đang chơi đùa hăng quá, chạy qua chạy tắm xong cũng bằng thừa, nên cô quyết định để hai đứa đó cùng.
Cho thêm nước nồi, Hàn Sương xách nước tắm cho Đại Bảo.
Đại Bảo cố tình chốt cửa sân , cởi quần áo chỉ để mỗi chiếc quần lót, nhất quyết chịu cởi thêm, đây là giới hạn chịu đựng lớn nhất của bé .
Hàn Sương cũng tôn trọng lựa chọn của Đại Bảo, gội đầu cho bé .
Gội đầu cho Đại Bảo thì khá nhẹ nhàng, giống như Tiểu Bảo nhất định chịu, gội cái đầu mà cứ ngọ nguậy lung tung, gội xong cho nó thì quần áo Hàn Sương cũng ướt sũng.
Không bồn tắm, Đại Bảo thẳng trong sân, Hàn Sương dội nước lên bé. Lúc chuẩn xả sạch tóc, Hàn Sương sợ nước mắt Đại Bảo nên bảo bé rướn cổ về phía một chút.
“Mẹ sắp dội nước đây, Đại Bảo đừng mở mắt nhé.”
“Vâng ạ.”
Gội xong tóc cho Đại Bảo, Hàn Sương trong nhà. Đại Bảo nhanh ch.óng cởi nốt chiếc quần lót để tắm sạch sẽ cho , mặc bộ quần áo mà Hàn Sương chuẩn sẵn, thật là thoải mái quá !
Đại Bảo tắm xong thì đến lượt Tiểu Bảo và Quân Bảo, hai đứa tắm cùng . Hàn Sương tắm cho hai đứa nó mà cứ như đang đ.á.n.h trận .
Đại Bảo thấy Hàn Sương bận xuể cũng định giúp: “Con đừng gần, lát nữa quần áo ướt hết bây giờ.”
Cũng may đúng lúc Trương Kiến Chu về tới nơi, hai mỗi phụ trách một đứa cuối cùng cũng tắm xong.
Quần áo của Hàn Sương cũng ngoài dự đoán, ướt sạch .
“Em tắm , để trông con cho.”
“Dạ .” Trước khi tắm, Hàn Sương còn dặn kỹ Tiểu Bảo và Quân Bảo: “Hai con ngoan ngoãn nhé, tùy tiện quỳ xuống đất chơi nữa đấy, nếu cho hai đứa lên giường ngủ .”
“Vâng ạ.” Tiểu Bảo và Quân Bảo ngoan ngoãn gật đầu.
Hàn Sương vẫn dặn Trương Kiến Chu chú ý một chút, vì "uy tín" của Tiểu Bảo ở chỗ cô gần như bằng .
Hàn Sương tắm rửa thể giống như Đại Bảo mà giữa sân, cô xách nước căn phòng kho ở phía .
Thực sự là tiện chút nào, trong lòng cô âm thầm lên kế hoạch nhất định xây một phòng tắm...
Khi cả nhà thu xếp xong xuôi thì trời mới sập tối, nếu ở quê thì chắc giờ tối đen thấy gì .
Chương 69
Trương Kiến Chu bật đèn trong phòng lên, ngay lập tức thu hút sự chú ý của Tiểu Bảo: “Oa, sáng quá!”
Nó chạy đến mặt Trương Kiến Chu: “Cha ơi con cũng bật, cha mau bế con lên .”
Tiểu Bảo với tới dây công tắc đèn. Chờ Trương Kiến Chu bế nó lên, hai bàn tay nhỏ bé bắt chước Trương Kiến Chu, cứ đẩy kéo, đèn lúc sáng lúc tắt: “Ha ha, vui quá.”
Quân Bảo đây ở nhà cũng đèn điện, chỉ là bé nhớ rõ lắm. Thấy Tiểu Bảo chơi hăng hái, bé cũng bám lấy chân Trương Kiến Chu đòi chơi.
Trương Kiến Chu bế Quân Bảo lên chơi vài cái, đồng thời cũng quên Đại Bảo: “Được , cách bật đèn là , giật dây liên tục như , kẻo dây đứt đấy.”
Hồi đó công tắc đèn thiết tương tự như chuông, bên trong một cái lẫy buộc bằng dây thừng, dễ giật đứt.