TN70: CHIẾN BINH THÉP VÀ ĐÓA HOA NHỎ THẬP NIÊN 70 - Chương 346

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:58:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đến lúc đó Trương Viên Viên còn dám trắng trợn đối đầu với bà như ?”

 

Mẹ Tô càng nghĩ càng hối hận, gương mặt già nua đầy nước mắt.

 

Trương Viên Viên từ trong phòng thấy Tô đang , lông mày lập tức nhíu .

 

“Khóc , cái gì mà ?

 

Ngày lành thế bà cũng , phúc khí lớn đến cũng cho bay sạch mất."

 

Tô Thành Tài theo cũng đầy vẻ vui Tô:

 

“Mẹ, Viên Viên đúng đấy, suốt ngày lóc thế?

 

Nhà bây giờ ngày tháng bao nhiêu, ăn no mặc ấm, còn gì hài lòng nữa?

 

Sống cho t.ử tế hơn ?

 

Mẹ đừng quậy phá nữa ?"

 

Mẹ Tô lau nước mắt mặt nhưng nước mắt càng rơi nhiều hơn, lau thế nào cũng sạch.

 

【Hết ngoại truyện về nhà họ Tô】

 

Chương 490 Là của , là của tất cả

 

【Ngoại truyện về Phó Văn Cảnh】

 

Phó Văn Cảnh sẽ mãi mãi ghi nhớ trong đêm tân hôn, khi đẩy cửa bước phòng, bắt gặp đôi mắt sáng ngời đó.

 

Khi đó ánh đèn trong phòng chút mờ ảo nhưng đôi mắt vô cùng sáng.

 

Chỉ một cái đó thôi thẳng sâu trong trái tim .

 

Nhìn đôi mắt sáng ngời như , Phó Văn Cảnh bề ngoài tỏ bình thản nhưng trong lòng vô cùng rõ ràng rằng mặt mà ban ngày đón về.

 

Mặc dù c-ơ th-ể vẫn là c-ơ th-ể đó nhưng linh hồn bên trong đổi .

 

Anh cô từ đến, cũng cô rốt cuộc tên họ là gì.

 

Phó Văn Cảnh bận tâm đến những điều đó, những điều đó cũng quan trọng.

 

Anh từng tin thần thánh nhưng hy vọng chư thần đừng mang cô .

 

Không lời cầu nguyện của hiệu quả mà cô thực sự rời , cứ thế ở .

 

Chung sống bên , cô là gối ấp tay kề của , rõ cô bí mật.

 

Đặc biệt là khi theo quân đội, gạo mì dầu mắm trong nhà dường như ăn mãi hết, đủ thứ đồ quý hiếm mà khác vắt óc cũng mua thì cô thể dễ dàng mang về nhiều.

 

là do cô may mắn, cũng cứ thế mà tin.

 

trong lòng hiểu rõ những thứ đều bắt nguồn từ bí mật của cô.

 

Tuy nhiên cô thì sẽ hỏi.

 

Chỉ cần cô thể luôn ở bên cạnh , hai thể luôn chung sống bên thì cô cũng tin.

 

bao giờ , cứ tưởng .

 

thực trong lòng hiểu rõ hết.

 

Hồi mới bắt đầu cô thích .

 

Anh nản lòng cũng đau lòng.

 

Ngày tháng còn dài, thời gian trôi qua cô sẽ thích thôi.

 

Tiến triển của chuyện cũng đúng như mong đợi của .

 

Sau khi con cái chào đời cô cho bí mật đó và cũng thích .

 

Trong mắt khác kết hôn sinh con xong thì hai sẽ tâm ý sống vì con cái, tình cảm gì đó cũng đều biến thành tình .

 

Phó Văn Cảnh bao giờ nghĩ như .

 

Bất kể kết hôn bao lâu, họ mãi mãi là quan trọng nhất của .

 

Con cái tuy quan trọng nhưng thể vì con cái mà ngó lơ cô.

 

Anh mãi mãi ghi nhớ sở thích của cô, ghi nhớ thói quen của cô.

 

Mặc dù chuẩn bất ngờ gì nhưng trong cuộc sống sẽ thiếu sự lãng mạn.

 

Thời gian trôi nhanh ch.óng.

 

Chẳng mấy chốc đến thời kỳ cải cách mở cửa.

 

Anh luôn nghĩ rằng chung sống mười năm đủ hiểu cô .

 

đợi khi cải cách mở cửa, những hành động của cô mới khiến hiểu vẫn đủ hiểu cô.

 

Cũng đủ hiểu về bí mật của cô.

 

Trước đây cô chỉ lấy đủ các loại đồ ăn thức uống, còn một thứ mới lạ nhưng khiến quá kinh ngạc.

 

khi cải cách mở cửa, những thứ cô lấy ngày càng khiến kinh ngạc và cũng khiến thót tim.

 

Có đôi khi thậm chí còn cô cất những thứ đó , thể coi như từng thấy.

 

hề.

 

Ánh mắt cô luôn nồng nhiệt và chân thành, quyến luyến và tin tưởng.

 

Anh sẽ phụ sự tin tưởng của cô, cũng sẵn lòng gánh vác rủi ro cô, càng thực hiện tâm nguyện của cô.

 

Anh sẽ ở bên cô, cùng cô cho tổ quốc của họ ngày càng lớn mạnh, ngày càng hơn.

 

Mặc dù công lao của cô thể bày ngoài ánh sáng, khác đều nhưng , ghi nhớ.

 

Anh thể công khai cho khác , chỉ thể trong cuốn sách đó:

 

“Cô là kỳ tích, là sự may mắn, là hy vọng, là ngôi sáng.”

 

Là của , là của tất cả .

 

【Hết ngoại truyện về Phó Văn Cảnh】

 

Chương 491 Bạn già bạn già 【Đại kết cục】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-chien-binh-thep-va-doa-hoa-nho-thap-nien-70/chuong-346.html.]

 

“Ông Phó, ông thu dọn xong ?

 

Nhanh lên chút , chúng khỏi cửa là muộn mất đấy."

 

“Đến đây đến đây!

 

cần vội, cách gần như sẽ kịp ."

 

Giọng già nua nhưng hào sảng truyền từ phòng trong, một lát một ông cụ mặc bộ vest cắt may vặn, còn thắt cả nơ bước từ trong phòng.

 

“Bà Tô, bà thấy trang phục hôm nay của thế nào?"

 

Tô Nhuyễn Nhuyễn kỹ Phó Văn Cảnh một lúc, gật đầu đầy vẻ tán thưởng:

 

thấy tuyệt, hợp với bộ sườn xám hôm nay của ."

 

“Thế thì ."

 

Phó Văn Cảnh đầy vẻ tươi , đưa cánh tay đến bên cạnh Tô Nhuyễn Nhuyễn:

 

“Vậy thì bà Tô, chúng thể xuất phát ?"

 

“Tất nhiên là thể !"

 

Tô Nhuyễn Nhuyễn tự nhiên khoác lấy cánh tay của Phó Văn Cảnh cùng ngoài.

 

Bên ngoài biệt thự, Phó Tứ Oa đang bên cạnh xe, cũng hiếm khi mặc vest.

 

Anh vốn vóc dáng hiên ngang, gương mặt lạnh lùng, lúc ăn mặc như cả trông giống như một vị lão tổng bá đạo, khí thế ngời ngời.

 

Nhìn thấy Tô Nhuyễn Nhuyễn và Phó Văn Cảnh , mặt Phó Tứ Oa thoáng hiện nụ , định bước tới giúp mở cửa xe nhưng Phó Văn Cảnh dùng ánh mắt ngăn .

 

Phó Văn Cảnh tiến lên một bước mở cửa xe, khi thấy Tô Nhuyễn Nhuyễn mới vòng sang bên , tự mở cửa xe .

 

Phó Tứ Oa thấy bất lực thấy ngưỡng mộ.

 

Đã bao nhiêu năm chú Bảy và thím Bảy vẫn ân ái như .

 

Thậm chí theo năm tháng trôi qua tuổi tác hai ngày càng lớn, trong tay cũng chẳng còn việc gì nữa, con cũng thanh thản hơn, tình cảm thậm chí còn hơn cả .

 

Không chỉ , vì đây quá bận rộn thời gian tham quan các nơi cho t.ử tế nên mấy năm nay hai cụ căn bản về nhà mà bay khắp nơi thế giới.

 

Thường xuyên là hôm nay còn ở đây, ngày mai đến chỗ .

 

Những hậu bối như họ gặp họ một đều đặt lịch bao nhiêu ngày, nếu họ căn bản thời gian.

 

Lần nếu vì kỷ niệm năm mươi năm ngày cưới của hai , và các em đề nghị cùng chụp một tấm ảnh gia đình thì chắc hai cụ vẫn định về .

 

Ảnh gia đình đương nhiên là chụp ở trang trại do một tay Tô Nhuyễn Nhuyễn gây dựng nên.

 

Trang trại là nơi cả gia đình họ chung sống lâu nhất và cũng là tâm huyết của Tô Nhuyễn Nhuyễn.

 

Bao nhiêu năm trôi qua trang trại khác xa so với lúc đầu nhưng mất hương vị tự nhiên mộc mạc, vẫn là một nơi tuyệt vời để nghỉ dưỡng.

 

Những cây ăn quả ở đó tám mươi phần trăm là trồng từ bốn mươi năm , bao nhiêu năm nay cây nào cây nấy đều mọc cao lớn vô cùng, mỗi năm đều sai trĩu quả, hương thơm ngào ngạt.

 

Bây giờ mặc dù mùa quả chín nhưng cây ăn quả đều xanh mướt, một màu xanh đậm đà vô cùng mắt.

 

Một cây ăn quả vẫn hết mùa hoa, đang nở rộ rực rỡ.

 

Đặc biệt là xung quanh khu sân lớn nơi họ ở, bao nhiêu năm nay trồng đủ các loại hoa cỏ, lúc chính là lúc trăm hoa đua nở, thoáng qua giống như một biển hoa , tả xiết.

 

Xe dừng con đường bên cạnh biển hoa, Phó Văn Cảnh tự xuống xe vội vàng mở cửa xe cho Tô Nhuyễn Nhuyễn.

 

Tô Nhuyễn Nhuyễn khi tuổi thì thích mặc sườn xám.

 

Mặc dù tuổi tác ngày càng lớn nhưng vóc dáng chẳng đổi gì, mặc sườn xám chỉ mà còn vì thêm sự bồi đắp của tuổi tác và thời gian nên tăng thêm nhiều phong vận.

 

Để hưởng ứng ngày vui hôm nay Tô Nhuyễn Nhuyễn đặc biệt mặc bộ sườn xám màu đỏ.

 

bộ sườn xám thêu bằng chỉ vàng, khi bộ sườn xám sẽ ánh sáng lung linh huyền ảo, vô cùng mắt.

 

Quần áo tuy nhưng sẽ khiến ngó lơ mặc đồ.

 

Tô Nhuyễn Nhuyễn lúc trẻ , bây giờ tuổi vẫn thể nhan sắc lúc trẻ.

 

Mặc dù dung mạo còn như xưa nhưng khí độ thì lớp trẻ thể so bì .

 

Sự xuất hiện của Tô Nhuyễn Nhuyễn và Phó Văn Cảnh thu hút ánh của tất cả trong vườn.

 

Mới vài bước một bà cụ đón tới:

 

“Nhuyễn t.ử, bây giờ gặp cô một dễ nhé!

 

Sao cô thể bay nhảy như chứ, nhất định ở nhà lâu hơn một chút để chị em già chúng chuyện cho t.ử tế."

 

Tuổi của bà cụ cao nhưng tính tình vẫn chẳng hề đổi, vẫn cứ nhanh mồm nhanh miệng, tác phong nhanh nhẹn như gió.

 

Người ai khác chính là Ngưu Quế Phương.

 

Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng thuận thế nắm lấy tay Ngưu Quế Phương:

 

“Chị dâu, chúng em chắc chắn sẽ ở nhà thêm mấy ngày."

 

Ngưu Quế Phương xong đầy vẻ bất lực nhưng cũng chỉ thở dài.

 

“Chị ngay mà, cô là bay nhảy quen , cái sân lớn như thế cô cũng chẳng ở yên ."

 

Tô Nhuyễn Nhuyễn , chỉ nắm tay bà trong.

 

Phó Văn Cảnh với Tô Nhuyễn Nhuyễn vài câu mới cùng Tiêu Ái Quốc sang một bên chuyện với một đồng đội cũ.

 

Tô Nhuyễn Nhuyễn và Ngưu Quế Phương trong đình chuyện, một lát thì một bà cụ nữa bước tới.

 

“Thím Bảy, con tới đây!"

 

Giọng bà nhẹ nhàng, nụ rạng rỡ.

 

Tuổi tác nhỏ nhưng chỉ cần vẻ mặt và giọng điệu khi bà chuyện và hành động là trái tim bà vẫn còn trẻ trung lắm.

 

Tô Nhuyễn Nhuyễn mỉm sang, vẫy vẫy tay với bà:

 

“Chi Chi , mau xuống ."

 

Tô Nhuyễn Nhuyễn vốn chẳng lớn hơn Trần Chi Chi bao nhiêu, hai chỉ cách năm tuổi.

 

Tô Nhuyễn Nhuyễn thành bà cụ , Trần Chi Chi đương nhiên cũng .

 

 

Loading...