Một tấm vải cỡ một trăm thước, lão Tam và lão Tứ đều lớn, bảy thước vải thể may một bộ quần áo, quá tiện lợi. Khương Mỹ Tâm vội vàng đáp: “Đại sư phụ, ngài giúp lấy một tấm ạ?”
“Được, đợi tiệc mừng kết thúc, sẽ dẫn chị đến xưởng dệt tìm chị .”
Triệu Y Mân liền sốt sắng lên tiếng: “Đại sư phụ, cũng lấy giúp một tấm ạ?”
Việc cung ứng nội bộ còn đủ, thể tùy tiện hứa hẹn như . Sư phụ Đỗ cau mày : “Cô đang nuôi bốn đứa con trai , còn tranh giành với chị Khương gì?” Chuyện như thế , ngay cả Khương Vô Tâm cũng dám xin xỏ.
Sau khi tiệc mừng kết thúc, Giám đốc Lưu tặng đại sư phụ hai cân thịt, còn Khương Mỹ Tâm nhận nửa bộ gan heo. Cô đến kho hàng của nhà máy dệt để chọn vải. Vải tuy bán thị trường nhưng ảnh hưởng đến việc mặc, ở nông thôn mấy ai để ý đến những khuyết điểm nhỏ nh Morrissey. Thực tế, loại vải hợp nhất để may áo mùa hè, nhưng áo mùa đông đang thiếu vải trầm trọng. Vì giá cả như , cô quyết định chọn loại bông dày để lớp ngoài cho áo khoác bông. Ngoài , cô còn chọn loại vải bông màu trắng, giá tám đồng một tấm, dùng vải lót bên trong. Sư phụ Đỗ dùng danh nghĩa của mua bán cho Khương Mỹ Tâm.
Khương Mỹ Tâm ôm hai tấm vải về, như là đủ áo bông mùa đông cho bọn trẻ.
“Sư phụ Đỗ, mặt bốn đứa nhóc nhà cảm ơn ngài.”
“Khụ, chuyện nhỏ thôi mà. Hôm nay cũng còn sớm nữa, chị Khương mau về thôi.”
Khi mặt trời gần khuất bóng, Khương Mỹ Tâm ôm hai lô vải cùng nửa bộ gan heo trở về nhà.
“Mẹ, mua liền hai tấm vải lận !” Khương Chiêu Đệ kinh ngạc đến ngây .
“Vải , giá giảm một nửa, hai tấm chỉ tốn mười tám đồng thôi.” Những nhỏ đó hề ảnh hưởng đến chất lượng may vá, nếu quen trong xưởng dệt, loại vải mua cũng mua .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn60-nguoi-vo-xinh-dep-ket-hon-ba-lan/chuong-30-a.html.]
“Chừng đủ để may áo bông cho cả nhà .” Khương Mỹ Tâm với lão Tam và lão Tứ: “Các con xem, lừa các con mà. Đợi lấy bông về, sẽ áo bông cho các con.”
Vải vóc mua , lão Tam thầm nghĩ việc từng nghi ngờ là đúng chút nào. Cậu bé nhặt nửa giỏ trái cây màu đỏ, to bằng hạt đậu, đưa cho Khương Mỹ Tâm: “Mẹ, cái ngọt lắm, cho ăn.”
“Hái núi ?”
“Vâng ạ. Ông thợ săn dẫn con hái đó. Chỉ ông mới tìm mảnh đất , nhiều trái cây đỏ mọng. Ông bảo thể ăn đến tháng Mười Một, còn dặn con bí mật tìm ông nữa.”
Khương Mỹ Tâm rửa sạch, vị chua chua ngọt ngọt, quả thật tồi. Đột nhiên cô nảy ý nghĩ, món mứt hoa quả cũng hợp. Hôm nay kiếm năm đồng, tốn mười tám đồng mua vải, tiền riêng chẳng còn dư dả bao nhiêu. Không bằng thêm các loại bánh ngọt đa dạng hơn, xem thử thể bán nhiều hơn .
Khương Mỹ Tâm đặt những quả đỏ còn trong rổ :
“Lão Tam, đưa những quả màu đỏ cho , sẽ thử mứt trái cây cho các con thưởng thức.”
Nếu hương vị đạt chuẩn, sẽ bánh ngọt kẹp mứt, đồng thời xem thử phần nước cốt đủ độ đậm đà .
Tỉ lệ giữa quả đỏ và đường trắng định là bốn phần quả với một phần đường, đem hầm trong hai chiếc lọ nhỏ. Loại mứt dùng để phết lên bánh cuộn nên cần quá ngọt gắt.
Mẹ sẽ tạo một chiếc bánh cuộn nhân mứt. Sau khi tất, phủ lên một lớp mứt dày cả thịt quả, đó cuộn c.h.ặ.t, cắt thành từng khoanh nhỏ, mỗi miếng dày chừng hai phân. Vì quả đỏ thu hoạch núi nên giá thành cao, lượng đường điều chỉnh ít hơn lượng quả, giúp hương vị và vẻ ngoài vượt trội hơn hẳn.