[TN] Người đàn ông của Đại lão Tu tiên - Chương 91
Cập nhật lúc: 2026-04-22 09:51:47
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Kiều gọi điện:
“Thanh Việt, là .”
Tô Thanh Việt:
“Khi nào về nhà?”
“Thanh Việt, bên còn giải quyết chút việc khác, đoán chừng ở đây một tuần.”
Tô Thanh Việt im lặng nửa ngày gì.
Từ Kiều lặng lẽ hai bên cạnh, hối hận vội vàng thế, gọi điện thoại mặt khác.
Cậu một tay che miệng, hạ thấp giọng :
“Cũng cần một tuần , nhiều nhất ở năm ngày là về.”
Từ Kiều là hành động theo bản năng, nhưng ngờ trong chiếc xe yên tĩnh thế , giọng nhỏ, che chắn thế nào nữa cũng vẫn thấy , đúng là “ bạc trong ba trăm lượng” mà.
Cậu đúng là sợ Tô Thanh Việt.
Tô Thanh Việt tức giận, sẽ thấy tự trách khó chịu chịu nổi.
Trong lòng , việc cơ duyên kiếp đều là vì biến là Thanh Việt, yêu cô, cũng cảm kích cô.
Tô Thanh Việt thể thấy trong ống điện thoại còn tiếng thở của khác, Từ Kiều bên cạnh chắc là , cô khó , :
“Cố gắng về sớm chút.”
Từ Kiều:
“Được ạ, vợ, cúp máy đây.”
Thư ký Cao ở ghế , mở rộng tầm mắt.
Vừa đúng là gió xuân lọt tai, giọng Từ Kiều chuyện với vợ cũng quá dịu dàng, quá dễ , bộ dạng còn sợ lắm đây.
Nhìn cái tính khí , cái nghề bảo mẫu riêng của ông hẳn là sẽ quá khó sống.
Tiết Khôn cũng là đầu tiên thấy Từ Kiều gọi điện cho vợ, cái kiểu ai mà chịu nổi, thực sự vợ là thánh phương nào, quản Từ Kiều thành thế .
“Kiều nhỏ, buổi trưa ăn gì?”
“Hay là cá luộc?
Anh cho em cay là .”
Tiết Khôn liếc :
“Tính lời của bác sĩ lúc nãy coi như gió thoảng qua tai nhỉ.”
“Làm bác sĩ đều phóng đại cả, họ thì chẳng còn gì ăn nữa.”
Tiết Khôn từng xem kết quả xét nghiệm m-áu của , bên trong chỉ bất thường một đống, ông còn đặc biệt chạy hỏi bác sĩ chính trị.
Ý của bác sĩ chính trị là thành phần thu-ốc Từ Kiều uống đoán chừng chỉ hormone, còn loại thu-ốc gây mê, cùng với một thu-ốc giãn mạch khiến cơ quan nội tạng xung huyết.
Liều lượng dùng của bệnh nhân vượt xa liều lượng an , quả thực hại sức khỏe.
Từ Kiều còn trẻ, nền tảng đủ , phần lớn tổn thương đều là tạm thời, thể từ từ hồi phục .
Chỉ tổn thương gan và thận là tương đối lớn, thể hồi phục mức khỏe mạnh như , thể khẳng định, cần chú ý.
Tác phong chuyên nghiệp của thư ký Cao lúc phát huy tác dụng:
“Món cá chép nướng sợi bạc, canh cần tây măng trúc, nhắc đến cá, đúng là một quán canh cá cực kỳ chuẩn vị, bất cứ ai ăn qua, chắc chắn thể quên mùi vị đó.
Hôm nay trời lạnh, uống chút canh cá hợp.”
Tiết Khôn chốt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-nguoi-dan-ong-cua-dai-lao-tu-tien/chuong-91.html.]
“Nghe theo thư ký Cao, chọn chỗ đó .”
Từ Kiều phản đối, thư ký Cao là cao thủ thèm thuồng.
Chỗ thư ký Cao giới thiệu giống nhà hàng, trông giống một dinh thự riêng tư hơn.
Cổ kính, tường đ-á xanh, cửa gỗ đỏ, đèn giả cổ, tạo cho cảm giác chênh lệch thời gian, chỉ là quá mức yên tĩnh.
Từ Kiều cảm thấy chỗ nếu buổi tối tới, trực tiếp thể diễn Liêu Trai.
Chỗ hẻo lánh thế , ít thế , nhà hàng mưu cầu gì.
Thư ký Cao bước nhanh hai bước, tiến lên đẩy cửa, vãi thật!
Trước mắt bừng sáng, một hồ nước nhân tạo rộng lớn, trong hồ cá koi đỏ, mặt nước mấy con vịt trời.
Nước khá nông, nên xây cầu, dọc theo từng cái trụ đ-á tròn cao hơn mặt nước thể trực tiếp qua đối diện.
Khi đến chính sảnh, một hương vị văn hóa đậm đặc ập tới, tường treo đủ loại thư pháp tranh vẽ.
Đồ đạc trong sảnh sắp xếp ngay ngắn, một loạt đồ gỗ kiểu Tống màu tím đỏ, ghế quan , bàn dài, bình phong rỗng, cổ điển trang nhã.
Có hóa trang tiểu nhị ân cần tiến tới, dẫn mấy nhã gian.
Thư ký Cao giải thích với Từ Kiều:
“Ở đây khá đặc biệt, cho phép gọi món, họ gì chúng ăn nấy.
phía xem hôm nay loại cá ngon gì nhé.”
Từ Kiều cảm thấy mới mẻ thú vị, sự mong đợi treo lên cao v.út, gật gật đầu với :
“Đi .”
Thư ký Cao khỏi nhã gian, nhanh ch.óng gọi một cuộc điện thoại, chẳng bao lâu một đàn ông đầu đinh tầm ba mươi mấy tuổi, vội vã chạy đến quầy lễ tân.
“Anh Cao, gọi em ạ.”
Thư ký Cao kéo sang một bên, chỉ nhã gian Từ Kiều đang ở:
“Hôm nay tự tay bếp, đem sở trường đây, bắt buộc phục vụ vị thiếu gia bên trong cho .
Nhớ kỹ, trong tình trạng đảm bảo tươi ngon, cố gắng thanh đạm, muối, dầu, cùng với đủ loại gia vị linh tinh các thứ đó đều cho bớt .”
“Anh Cao, vị thiếu gia rốt cuộc lai lịch thế nào thế ạ?”
Người đàn ông nhịn tò mò.
Thư ký Cao vỗ vai :
“Đâu lắm tò mò thế, chỉ cho một câu thôi, đây là vị mà ngay cả Hứa tổng của chúng cũng khúm núm dỗ dành đấy, hiểu ?”
Người đàn ông gật đầu:
“Vừa mới chuyển đến một lô cá chép, tuy giống quý, nhưng là loại lấy từ hồ chứa nước trăm năm, hoang dã, lớn lên nhờ uống nước suối đấy, xem ?”
“Cậu tự liệu mà .
Ngoài đừng pha Long Tỉnh, lạnh quá, chọn hoa cúc loại nhất mang lên.”
“Được, em sắp xếp ngay.”
Thư ký Cao dặn dò hai câu, liền vội vàng về nhã gian.
Từ Kiều đang đòi thu-ốc l-á với Tiết Khôn, Tiết Khôn cho , bác sĩ dặn gần đây hạn chế hút thu-ốc.
Từ Kiều dựa thu-ốc l-á để giải tỏa nỗi buồn, nghiện thu-ốc nặng hơn thường.
Cái cơn nghiện lên thì đặc biệt bực bội, nhất là đêm qua bộ hệ thống thần kinh cứ buộc ở trong trạng thái hưng phấn mà đau đớn, giờ yên ắng , cảm giác mệt mỏi trống rỗng đó khó chịu.
Cậu chuyển ánh mắt sang thư ký Cao, đuôi mắt xếch lên, khóe mày mang vẻ lạnh lẽo, giọng cho phép từ chối:
“Thư ký Cao, quầy lễ tân mua cho bao thu-ốc.”