[TN] Người đàn ông của Đại lão Tu tiên - Chương 88

Cập nhật lúc: 2026-04-22 09:51:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ Kiều rũ mắt, đáy mắt sâu thẳm như mực, im lặng một lúc, ngẩng đầu lên, đôi mắt ẩn giấu sự ấm ức, nhưng bộc lộ quá mức, kìm nén đến cực điểm.

 

“Ông .”

 

Hứa Minh Nghiễn lên tiếng.

 

Từ Kiều nheo mắt, giọng lạnh băng:

 

“Ông ở đây khiến thấy rẻ mạt.”

 

“Không, Kiều nhỏ của bố , là bố rẻ mạt, bố xin con, là con tát bố mấy bạt tai xả giận .”

 

Hứa Minh Nghiễn từ đến nay là kẻ mặt dày, nắm lấy bàn tay truyền dịch của Từ Kiều đ-ập mặt , chỉ cần con trai thể hết giận, ông cần mặt mũi nữa.

 

Vốn dĩ ông luôn dám đối mặt với Từ Kiều, nhưng thấy tin tức con trai bệnh viện, ông hoảng loạn đến mức chẳng màng gì nữa, khoảnh khắc đó ông nhận căn bản thể chấp nhận việc mất đứa con .

 

Từ Kiều nhắm c.h.ặ.t hai mắt, hàng lông mi dày kìm khẽ run rẩy, ng-ực phập phồng, mạnh mẽ kìm nén một , đột nhiên dậy, hất văng Hứa Minh Nghiễn thật mạnh!

 

Cậu chịu nổi, quá kiếp uất ức !

 

Nghĩ đến những tội từng chịu, nghĩ đến việc Hứa Minh Nghiễn chính là cưng chiều Hứa T.ử Duệ lớn lên như dỗ dành , dù trong lòng rõ ràng đây đều là mệnh, vẫn kìm sự tức giận và đố kỵ trong lòng.

 

Hứa T.ử Duệ mày nhiều như thế, còn buông tha tao, mày dựa cái gì mà dám ngang ngược thế hả!

 

Không vì cảm xúc kích động , Từ Kiều đột nhiên thấy khó chịu vô cùng, như hàng nghìn con kiến đang bò dọc theo dây thần kinh của , gặm nhấm, khiến nổ tung, chỉ cầu một sự giải thoát!

 

Những giọt mồ hôi li ti từ trán chảy xuống từng chút một, mu bàn tay trắng nõn gân xanh nổi lên, dùng sức nắm c.h.ặ.t lấy ga giường, cào, gãi, xé nát bản , dùng bất cứ nỗi đau nào để dịu sự hành hạ khó tả .

 

, lòng tự trọng cho phép chật vật như , nhịn cũng nhịn.

 

Hứa Minh Nghiễn thấy , vội vàng nhấn nút cầu cứu đầu giường.

 

Bác sĩ trực ban đến nhanh, thoáng qua tình trạng của Từ Kiều, bình thản:

 

“Thu-ốc an thần rút , phản ứng bình thường thôi, cách xử lý đặc biệt nào, chịu đựng một chút, vượt qua là .”

 

Từ Kiều nhịn thỉnh cầu:

 

“Bác sĩ, cho em truyền chút thu-ốc an thần nữa ?”

 

“Chàng trai, tưởng thu-ốc an thần là trò đùa , truyền bao nhiêu thì truyền?

 

Truyền nhiều sẽ gây tổn thương thể hồi phục cho hệ thần kinh đấy, uống nhiều nước chút, sẽ chuyển hóa nhanh hơn.”

 

Có một câu ông dám , thứ ăn là loại thu-ốc dùng cho phụ nữ, thể dịu ?

 

Hai chuyện, Hứa Minh Nghiễn xem xong bệnh án của Từ Kiều, giữa chân mày u ám đen sì.

 

Ông đứa con trai của quá mức, trắng là nam nữ đều ăn hết, chỉ là ông vạn vạn ngờ Kiều nhỏ mới đầu lộ diện, dám để mắt tới , xem Hứa Minh Nghiễn ông là kẻ ăn chay ?

 

Bác sĩ dặn dò hai câu, đóng cửa .

 

Từ Kiều chịu nổi, dùng sức c.ắ.n rách đầu lưỡi , nhưng cũng chỉ dịu chốc lát.

 

Tay phía bên trong chăn của lặng lẽ co , thám hiểm trong quần áo bệnh nhân, dùng sức cào cấu da thịt đùi , chỉ hận móng tay cắt quá ngắn, thể cào miếng da thịt xuống.

 

Cậu bắt đầu hối hận vì để Hứa Minh Nghiễn tới.

 

Cậu lợi dụng Hứa Minh Nghiễn để đả kích Hứa T.ử Duệ sai, nhưng hề chật vật mặt Hứa Minh Nghiễn, càng thu-ốc an thần chống đỡ, nhịn cũng nhịn nổi, đơn giản là nỗi khổ chịu .

 

Hứa T.ử Duệ tên khốn kiếp rốt cuộc bỏ bao nhiêu thu-ốc r-ượu của thế .

 

Ngọn lửa giận ngút trời xé nát trái tim Hứa Minh Nghiễn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-nguoi-dan-ong-cua-dai-lao-tu-tien/chuong-88.html.]

Để ông điều tra là đứa nào , chắc chắn trả gấp trăm gấp nghìn cho kẻ đó.

 

Hứa Minh Nghiễn nhanh ch.óng cởi áo khoác vest, cởi cúc tay áo sơ mi, xắn tay áo lên, lộ nửa cánh tay rắn chắc:

 

“Khó chịu thì c.ắ.n cánh tay của bố , oán giận bố , chuyển tất cả nỗi đau thành cơn giận mà trút , để bố cảm nhận chút tính khí của con.”

 

Từ Kiều đầu chỗ khác, lên tiếng.

 

“Kiều nhỏ, về điểm con v-ĩnh vi-ễn bao giờ bằng T.ử Duệ.

 

Một đàn ông đến cả hận cũng dám hận, dám hận cha kế của , đối mặt với cha ruột thịt của cũng dám lý lẽ đàng hoàng, nhát gan đến thế ?

 

Con đúng là mất mặt con đấy.”

 

Một nhát b.úa nặng nề, giáng mạnh giới hạn cuối cùng của một chân chất!

 

Từ Kiều phắt đầu , đáy mắt đỏ rực, đưa tay giật luôn kim truyền dịch xuống, một cú vồ như hổ đói, trực tiếp xô ngã Hứa Minh Nghiễn phòng xuống đất.

 

Giơ tay tát thẳng lên mặt ông:

 

“Hứa Minh Nghiễn!

 

Mẹ kiếp tao đéo cần!”

 

Đ-ánh đủ mạnh, nhưng giờ chẳng chút sức lực nào, dựa cơn giận chống đỡ.

 

Hứa Minh Nghiễn thấy đau lắm, nhưng vẫn nhe răng trợn mắt giả vờ giống.

 

“Kiều nhỏ, con đ-ánh bố mạnh cũng , nhưng bất kính với tổ tiên.

 

Ngoài con đừng quá đáng quá đấy, bố nhường con, nghĩa là bố đ-ánh con.”

 

“Tao đéo cần mày nhường!”

 

Vốn dĩ nóng ngứa khó chịu thể chịu đựng nổi, Hứa Minh Nghiễn khiêu khích như thế, Từ Kiều chọc giận, giơ tay tát nửa bên mặt của Hứa Minh Nghiễn, thể thiên vị bên nào chứ!

 

Hứa Minh Nghiễn phản ứng nhanh nhẹn, nắm c.h.ặ.t cổ tay , tiếp tục khiêu khích:

 

“Chỉ chút bản lĩnh đó, trách từ nhỏ bắt nạt.

 

Con chỉ mất mặt con, còn mất mặt bố nữa.

 

Hứa Minh Nghiễn tao từ đến nay chỉ phần bắt nạt khác, chứ bao giờ giống như con, bắt nạt là chỉ nhẫn nhịn, né tránh.

 

Con nhát gan hả!”

 

Từ Kiều điên !

 

Bất chấp tất cả lao đ-ánh lộn với Hứa Minh Nghiễn, cũng chẳng đạo lý nữa, đ-ánh thì c.ắ.n, như con dã thú mất kiểm soát, chỉ giải tỏa, giải hận thế nào thì thế đó!

 

Hứa Minh Nghiễn mục đích là để con trai chuyển sự chú ý, dịu nỗi đau , dùng lời kích thích , cẩn thận che chắn để va đ-ập sàn nhà cứng ngắc, thỉnh thoảng đ-ấm con trai một cái đau ngứa, phần lớn thời gian để con trai trút giận lên .

 

Thu-ốc khiến bộ Từ Kiều ở trạng thái điên cuồng, đàn ông dù dịu dàng đến trong xương tủy cũng m-áu nóng.

 

Chiến đấu!

 

Xé rách!

 

Cắn xé!

 

Giống như dã thú dùng bạo lực nguyên thủy nhất để đ-ánh bại đối phương!

 

Trên môi và răng Từ Kiều dính vệt m-áu diễm lệ, trong ánh mắt chứa đựng sự tàn nhẫn từng , chân mày lạnh lùng căng c.h.ặ.t.

 

 

Loading...