[TN] Người đàn ông của Đại lão Tu tiên - Chương 246

Cập nhật lúc: 2026-04-22 09:59:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ca Đan Mẫn chằm chằm Tống Minh Triết, đột nhiên tiến lên hai bước, hung hăng túm lấy cổ áo Tống Minh Triết, đáy mắt tràn ngập hung hăng:

 

“Tống Minh Triết, đúng là giỏi thật đấy."

 

“Đan Mẫn, mở cửa kinh doanh, hà tất gây khó dễ với tiền bạc chứ."

 

Tống Minh Triết đẩy tay Ca Đan Mẫn , thẳng bước trong.

 

Ca Đan Mẫn dậm chân, đuổi theo.

 

Từ Kiều sờ sờ ch.óp mũi, và Đường Chinh, Phùng Văn ba , ánh mắt biểu đạt cùng một ý:

 

Tống Minh Triết và phụ nữ chuyện.

 

Đoàn dọc theo cầu thang gỗ lên lầu, tầng hai là một gian phòng rộng hơn trăm mét vuông.

 

Đ-ập mắt là một hàng kệ hàng, đ-á kệ nhiều, bày biện chuyên nghiệp, kích thước, trọng lượng, hiệu và giá cả đều ghi rõ ràng, khác với những viên đ-á bày bừa bãi trong lán trại bên ngoài, thể thấy là hàng lựa chọn kỹ càng.

 

Tống Minh Triết cũng quan tâm đến Đan Mẫn, kéo Từ Kiều cùng xem đ-á.

 

Từ Kiều tùy tiện cầm một viên lên.

 

Sau khi cầm nguyên thạch tay, đột nhiên nhận một việc:

 

Tống Minh Triết việc giám định nguyên thạch dựa mắt chứ.

 

Đeo kính râm ?

 

Người nào bản lĩnh lớn đến thế, dùng kính lúp còn may .

 

Tống Minh Triết rốt cuộc là sơ suất, là...?

 

“Anh, em đeo kính râm thế thì thế nào ạ?"

 

Từ Kiều lên tiếng thăm dò.

 

Tống Minh Triết nhếch môi, nghiêng ghé sát tai Từ Kiều, dùng giọng chỉ hai :

 

“Với thì đừng giả vờ nữa, mau chọn , nhắm trúng viên nào thì hiệu cho , viên nào ưng thì chúng rút lẹ, phụ nữ là hổ đấy."

 

Từ Kiều gật đầu:

 

“Mẹ hổ."

 

Tống Minh Triết lườm .

 

Từ Kiều:

 

“Chúng rút là , chặn hậu."

 

Tống Minh Triết nhướng mày.

 

Từ Kiều:

 

“Cướp sắc cô , cô nỡ ăn thịt ."

 

Tống Minh Triết đ-á Từ Kiều.

 

Từ Kiều đột nhiên mũi khẽ động, theo mùi hương thoang thoảng bước tới hai bước, bê lên một viên nguyên thạch to bằng quả bóng đ-á, bên ngoài màu đen sạm, vân nhám.

 

Cậu ghé gần hơn một chút, hít sâu một , yết hầu chuyển động, nuốt nước bọt, thèm ch-ết mất, ăn.

 

Tống Minh Triết thấy động tác đặc trưng của Từ Kiều, liền trúng giải lớn .

 

Trong lòng cảm thán vận may của Từ Kiều đúng là nghịch thiên!

 

Trong cõi u minh định sẵn, luôn gặp ngọc bích cực phẩm.

 

Vốn dĩ đắc tội Đan Mẫn, nhưng tay trắng về ở phiên đấu giá cam lòng.

 

Anh để Từ Kiều thất vọng, hy vọng Từ Kiều cần .

 

Ánh mắt hai chạm , Tống Minh Triết hiểu ý, liếc giá của viên đ-á hề bắt mắt, liền đưa mắt hiệu cho Từ Kiều.

 

Từ Kiều hiểu.

 

Thế là hai tiếp tục giả vờ chọn lựa quanh kệ hàng, cuối cùng cộng với viên , chọn tổng cộng ba viên, giá cả cao thấp.

 

Đường Chinh và Phùng Văn lên giúp bê đ-á, Trương Bằng và Quách Quân thì xa gần bảo vệ bên cạnh Tống Minh Triết và Từ Kiều.

 

Ca Đan Mẫn thản nhiên ghế sofa gỗ, miệng ngậm xì gà, đôi chân xỏ dép lê gác chút kiêng dè lên bàn phía , cũng chuyện, cứ thế nheo mắt chằm chằm Tống Minh Triết.

 

Thấy Tống Minh Triết tới, cô nhả một làn khói, từ từ phun hai chữ:

 

“Không bán."

 

Tống Minh Triết đối diện cô:

 

“Trên đời vụ ăn nào bàn , ba viên đ-á nhắm , cô điều kiện ."

 

Ca Đan Mẫn ánh mắt đ-ánh giá từ xuống , hồi lâu dậy:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-nguoi-dan-ong-cua-dai-lao-tu-tien/chuong-246.html.]

“Có thành ý thì lên lầu chuyện."

 

Trương Bằng cạnh Tống Minh Triết, bổ sung một câu:

 

“Chỉ một lên thôi."

 

Tống Minh Triết dường như do dự một chút, cuối cùng vẫn dậy.

 

Trương Bằng định ngăn , đè xuống.

 

Từ Kiều:

 

Mẹ kiếp, thế mà cướp sắc thật kìa, cái cũng quá trực tiếp .

 

Phùng Văn:

 

Tống Minh Triết đào hoa thật, cô nàng đen thì đen thật, nhưng dáng da thịt, còn nữa, đủ vị, đủ cay, quan trọng là phong tình dị quốc, đủ kích thích.

 

Đường Chinh ngơ ngác, Tống Minh Triết rốt cuộc là tình huống gì .

 

Mấy đều tưởng Tống Minh Triết và Ca Đan Mẫn một chân, đây là món nợ tình Tống Minh Triết gây .

 

Chỉ Trương Bằng sắc mặt lo lắng.

 

Anh rõ Ca Đan Mẫn là kẻ lòng hiểm độc.

 

Lúc ban đầu Tống Minh Triết tiếp quản sự nghiệp trang sức của gia tộc, ít lợi dụng tình cảm của Ca Đan Mẫn dành cho để việc.

 

giả vờ hồ đồ, giả vờ Ca Đan Mẫn ý với .

 

Sau khi sự nghiệp chuyển hướng, càng trực tiếp cắt đứt liên lạc với Ca Đan Mẫn.

 

Lần tự dâng tận cửa, còn ở địa bàn của , nỗi lo tính mạng thì cần nghĩ tới, còn những thứ khác...

 

Trương Bằng dám nghĩ nữa.

 

Tống Minh Triết theo Ca Đan Mẫn từng bước lên lầu.

 

Tầng ba là nơi ở của Ca Đan Mẫn, đây chỉ là chỗ ở tạm thời nên trông phần đơn sơ, chỉ một chiếc giường đôi to lớn là đặc biệt nổi bật.

 

Lúc Tống Minh Triết phòng, tiện tay đóng cửa , khóa trái.

 

Ca Đan Mẫn thấy động tĩnh, xoay :

 

“Anh cũng điều đấy."

 

Tống Minh Triết nới lỏng nút thắt cà vạt ở cổ, hỏi:

 

“Có thu-ốc ?"

 

Ca Đan Mẫn nhướng mày.

 

Tống Minh Triết:

 

sức khỏe , sợ thỏa mãn."

 

Ca Đan Mẫn tiến gần , tát một cái mặt như thể sỉ nhục:

 

“Tống Minh Triết, viên đ-á đó là ngọc Đế Vương ?

 

Xứng đáng để hy sinh đến mức ?"

 

Tống Minh Triết khẽ:

 

“Cái giá của thấp thế , chỉ là một viên ngọc Đế Vương thôi."

 

Ngừng một chút:

 

“Đan Mẫn, thừa nhận từng lợi dụng cô, bù đắp cho cô."

 

Ca Đan Mẫn lạnh:

 

“Thế ?

 

giờ khẩu vị của đổi .

 

thấy tên tiểu bạch kiểm bên cạnh cũng khá đấy, để hầu hạ hai ngày, đ-á cho ."

 

Tống Minh Triết rủ mắt xuống, rõ thần sắc trong ánh mắt.

 

Anh cởi cà vạt, bắt đầu từng nút cởi cúc áo khoác.

 

“Tiểu bạch kiểm thì bao nhiêu bấy nhiêu, chỉ cần cô tiền, lúc nào cũng thể tìm.

 

Để đàn ông như chân, chẳng thành tựu hơn , sẽ cô hài lòng."

 

Vừa , cúc áo sơ mi của Tống Minh Triết cởi hết.

 

Anh một hành động khiến Ca Đan Mẫn thể ngờ tới.

 

Tống Minh Triết quỳ đất, cởi giày cho Ca Đan Mẫn.

 

 

Loading...