[TN] Người đàn ông của Đại lão Tu tiên - Chương 161

Cập nhật lúc: 2026-04-22 09:54:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vãi, ác thật, đều chảy m-áu .

 

Từ Kiều trong lòng thở phào nhẹ nhõm, chỉ là ý nghĩ chớm nở, liền Tô Thanh Việt , “Từ Kiều, đưa tay trái của ."

 

Từ Kiều theo bản năng giấu cánh tay lưng, “Em gì?"

 

Giọng Tô Thanh Việt nhạt chút cảm xúc, “Thay tháo vòng tay, trả tự do cho ."

 

Từ Kiều lòng hoảng sợ.

 

Chiếc vòng tay ý nghĩa gì, còn rõ hơn ai hết.

 

Cậu ngờ mấy câu buột miệng của gây tổn thương cho Tô Thanh Việt lớn đến thế, cô đây là bỏ ?

 

Trái tim Từ Kiều bao trùm bởi sự hoảng sợ to lớn, theo bản năng lùi về .

 

Tô Thanh Việt dọa Từ Kiều thôi, cô giận.

 

Lúc luyện chế vòng tay, công lực của cô hạn chế, cả quá trình thể là cửu t.ử nhất sinh, chỉ c.ầ.n s.ai sót một chút là cô đầu t.h.a.i .

 

Để an cho Từ Kiều, cô vẫn hề do dự mà luyện chế.

 

Thế mà Từ Kiều nó là còng tay, chỉ thấy sự trói buộc đối với , thấy sự bảo vệ đối với .

 

Giận thì giận, lúc thấy Từ Kiều hoảng sợ, tay bám c.h.ặ.t t.h.ả.m đến mức gân xanh nổi rõ, khẽ run rẩy, kìm đau lòng.

 

Người phàm nhỏ chịu khổ giỏi, gánh vác việc, trách nhiệm, ai cũng cho rằng kiên cường.

 

Kỳ thực , tiểu Kiều trong chuyện tình cảm nhạy cảm, cảm giác an , yếu đuối như pha lê, đụng là vỡ!

 

Người của cô, cô bảo vệ.

 

“Anh chắc là tháo?"

 

Từ Kiều khó chịu đến mức nên lời, gật đầu lia lịa.

 

“Anh qua đây."

 

Từ Kiều nhúc nhích.

 

Tô Thanh Việt:

 

“Anh sợ cái gì?

 

Còn thể ăn thịt ."

 

Nghe câu , lòng Từ Kiều nhẹ nhõm hẳn, ngoan ngoãn bò qua, bên cạnh Tô Thanh Việt, ôm lấy eo cô, cái đầu nhỏ đầy lông xù cọ lòng cô.

 

Vừa nhát gan thế , hề cản trở lúc trêu chọc, giọng điệu mang theo sự dính đàn hồi, “Vợ ơi, em ăn thịt ."

 

Tô Thanh Việt liếc , “Bớt chiêu đó , sổ sách còn tính xong ."

 

Từ Kiều nhấc mí mắt, trong con ngươi ánh sáng rực rỡ, vẻ đầy mong đợi, “Tô Cung chủ, dùng thể trả nợ ?"

 

Tô Thanh Việt nhéo dái tai , “Nghiêm túc chút, chuyện thế nào, giải thích rõ ràng đầu đuôi cho em."

 

Từ Kiều kể đầu đuôi sự việc cho cô , bao gồm cả tin nhắn là Hứa Minh Nghiễn gửi cho .

 

Tô Thanh Việt gật gật đầu, , “Vòng tay vẫn nên tháo , đàn ông dựa ngoại lực mới trói buộc , cần cũng ."

 

“Không !

 

Đeo là của , dựa cái gì đều do em ?

 

Muốn cho đeo thì đeo, tháo thì tháo ."

 

Tô Thanh Việt lạnh, “Anh là còng tay ?"

 

Từ Kiều:

 

“Anh đó là cố tình chọc em thôi mà, em vòng tay ở đó, khả năng khác, em còn oan uổng chuyện ."

 

Giọng Tô Thanh Việt lạnh ngắt, “Không thể đụng, cũng .

 

Tiểu Kiều uống say khướt, ai quần áo cho ?"

 

Từ Kiều:

 

“Tất nhiên là Hứa Minh Nghiễn , thì em tưởng là ai?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-nguoi-dan-ong-cua-dai-lao-tu-tien/chuong-161.html.]

Từ Kiều:

 

“Đàn ông cũng !"

 

Từ Kiều:

 

“Ông là —"

 

“Bất cứ ai, bố , cũng !"

 

Tô Thanh Việt từng chữ một, “Người của em, chỉ em mới , em mới đụng, em mới chạm."

 

Từ Kiều c.ắ.n ngón tay cô, “Thanh Việt, em bá đạo quá."

 

Tô Thanh Việt:

 

“Em luôn luôn bá đạo, bây giờ mới ?

 

Muộn ."

 

Tô Thanh Việt đè lên Từ Kiều.

 

“Vợ ơi, vợ ơi, chúng lên giường ."

 

“Không, sofa ."

 

Tô Thanh Việt kéo thắt lưng eo Từ Kiều .

 

Từ Kiều:

 

“Chị ngoan, rèm cửa còn kéo ."

 

Tô Thanh Việt phất tay một cái, rèm cửa che chắn ánh sáng, trong phòng khách dâng lên kết giới mù mịt.

 

Từ Kiều:

 

Thật kích thích.

 

……

 

Kích thích đến mức Từ Kiều nổi, sổ sách của Tô Thanh Việt còn tính xong .

 

Trong lúc ý loạn tình mê, Tô Thanh Việt c.ắ.n tai , như cảnh cáo như thề thốt, “Tiểu Kiều, nhớ kỹ, là của em, hạnh phúc của chỉ em mới cho ."

 

Nói xong, hôn , , “Tất nhiên, em cũng là của ."

 

Từ Kiều mặc cho bản chìm vòng xoáy, nghĩ, bá đạo thì bá đạo , thể cái gì cũng , tham lam quá, điều.

 

Kiếp chắc là hết hy vọng lật .

 

cảm giác thực sự , phi thăng thì thôi , kiếp!

 

Tô Thanh Việt đưa tay giúp lau những hạt mồ hôi li ti trắng muốt trán, nhẹ, “Vậy mà đổ nhiều mồ hôi thế."

 

Từ Kiều thuộc loại thể sướng , thì cái gì cũng dễ thương lượng, bảo gì liền đó.

 

Tô Thanh Việt thích sự thỏa mãn về tinh thần hơn, thích phàm nhỏ khi đắm chìm trong đó thể dứt , thích tiếng thở dốc, mồ hôi của , sự đáng yêu của .

 

Rõ ràng là độc quyền của , nhưng phàm nhỏ vẫn như một chú cún con, theo bản năng vài động tác giữ thức ăn buồn , thỏa mãn , gấp gáp ư ư, nước mắt lưng tròng, cọ cọ cô lấy lòng, chỉ thiếu cái đuôi nhỏ đáng yêu vẫy đến bay lên thôi.

 

Sau khi kết thúc, Từ Kiều lười biếng đó nhúc nhích, mái tóc đen rối bời dán trán, vận động mạnh khiến làn da trắng như ngọc tiết nóng, sắc đỏ nhạt, nở rộ làn da ướt át vì mồ hôi.

 

Tô Thanh Việt định dậy tắm, ôm lấy eo, “Nằm thêm lát nữa , cùng chuyện."

 

Sofa còn hẹp hơn giường đơn, Từ Kiều để Tô Thanh Việt sấp ng-ực .

 

Tô Thanh Việt phàm nhỏ mệt, dùng pháp thuật, nhẹ bẫng như mây lơ lửng , chỉ sự mềm mại trọng lượng.

 

Từ Kiều lòng ấm áp, tình cảm ở chỗ oanh oanh liệt liệt, mà là những điều nhỏ bé ẩn sâu trong cuộc sống bình thường.

 

Nghĩ đến những lời khốn kiếp sáng nay, hối hận thôi.

 

Ngón tay dài thon lọt mái tóc dài đến eo của Thanh Việt, “Thanh Việt, xin , nên những lời như , giận cũng nên thế, nguyện ý để vợ quản..."

 

Giọng Từ Kiều nhỏ dần, “Chỉ cần em yên tâm, em thế nào cũng , đừng lôi phụ nữ khác với ?

 

Anh thích sự hiểu lầm , trong lòng khó chịu."

 

Tô Thanh Việt im lặng một lúc, “Em ."

 

“Vợ ơi."

Loading...