[TN] Người đàn ông của Đại lão Tu tiên - Chương 130
Cập nhật lúc: 2026-04-22 09:53:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không ai , lúc đầu cái tên ngốc Hứa T.ử Duệ bỏ nửa chai thu-ốc ly r-ượu, bột trắng trong ly r-ượu còn tan hết, hơn nữa Từ Kiều linh khí nuôi dưỡng lâu ngày, khứu giác vô cùng nhạy bén.
Anh đoán là Hứa T.ử Duệ giở trò, nhưng vẫn uống, chỉ là ngờ là loại thu-ốc đó thôi.
Lúc đó Hứa T.ử Duệ con ruột của Hứa Minh Nghiễn.
Để tiêu diệt Hứa T.ử Duệ, dựa cái gì chứ?
Người bên sớm chiều hai mươi năm cơ mà.
Anh dựa việc Thanh Việt “h.a.c.k", ch-ết .
Anh dùng mạng sống của để kích thích Hứa Minh Nghiễn, một , thì hai , cho đến khi lật đổ Hứa T.ử Duệ mới thôi.
Anh chính là tình yêu giống như Hứa T.ử Duệ.
Những hình ảnh Hứa Minh Nghiễn và Hứa T.ử Duệ mật bên kích thích tim đau nhói, nhưng chỉ thể trơ mắt , Hứa T.ử Duệ lớn lên từng chút một, trái tim của lấy cho nó, nó ba bốn mươi tuổi , còn Hứa Minh Nghiễn dọn dẹp đống rắc rối cho nó.
Anh ghen tị, cam tâm mà.
Khi tin Hứa T.ử Duệ con ruột của Hứa Minh Nghiễn, ai hiểu tâm trạng lúc đó của , thật đáng buồn, thật nực !
Lễ khai trương kết thúc, Từ Kiều tự cho một kỳ nghỉ nhỏ, nhà ngủ khò khò.
Từ Tết đến giờ một khắc nhàn rỗi, c-ơ th-ể thì vẫn , chủ yếu là lao tâm, nhiều việc bất kỳ kinh nghiệm nào.
Trong quá trình “dò đ-á qua sông", cẩn trọng, tỉ mỉ, chu đáo, đây đều là những điều bắt buộc.
Đang ngủ, Từ Kiều bỗng cảm thấy đang hôn , ướt ướt mềm mềm, tuy dễ chịu, nhưng hiện tại thực sự “kinh doanh".
Mơ mơ màng màng mở mắt , bắt gặp ánh mắt mỉm của Cung chủ Tô:
“Ngoan, sáng sớm kéo huyễn cảnh, chồng mệt lắm, tối để em ?"
“Không ."
Tô Thanh Việt bá đạo phong tỏa miệng Từ Kiều.
Từ Kiều ép “kinh doanh" bất lực phối hợp.
Dần dần, Từ Kiều trợn tròn mắt, phát tiếng “, , ư ư", đôi mắt đầy vẻ lo lắng, cấp thiết và nghi vấn.
Tô Thanh Việt cho cơ hội đặt câu hỏi, khí thế của một vị Cung chủ mở diện, móc lấy cổ Từ Kiều, bá đạo và dịu dàng để thở của xâm chiếm ngóc ngách trong khoang miệng tiểu phàm nhân.
Tham lam, xâm nhập, từng tấc m-áu thịt!
Thậm chí từng chiếc răng trắng nhỏ đáng yêu.
Cung chủ Tô mặc sức tuyên bố chủ quyền!
Hơi thở tiên t.ử dài lâu, cần thở, Từ Kiều chịu nổi, sự mạnh mẽ kín kẽ của cô cho nghẹt thở, l.ồ.ng ng-ực phập phồng, khóe mắt đỏ hoe ứa nước mắt, thậm chí bên môi vết nước đáng ngờ.
Tô Thanh Việt truyền cho , tiếp tục đào sâu nụ hôn .
Đây là nụ hôn đầu tiên theo đúng nghĩa của hai , Tô Thanh Việt để Từ Kiều nhớ kỹ.
Từ Kiều chẳng buồn hưởng thụ kỹ năng hôn “ngầu lòi" của vợ nhà , dùng sức c.ắ.n đầu lưỡi Tô Thanh Việt một cái, ép cô thể buông .
Từ Kiều xoay đè lên cô, tiên quanh bốn phía, xác định đây trong huyễn cảnh, bàn tay nắm cổ áo Tô Thanh Việt run nhẹ, giọng kìm kích động:
“Vợ, em, em ——, là như nghĩ ?"
Tô Thanh Việt mỉm gật đầu nhẹ.
Vãi, vãi, vãi —— lờ!
Từ Kiều hưng phấn đến mức thể kiềm chế hơn, lăn lộn giường, lăn dùng tay đ-ập mạnh nệm giường.
Hạnh phúc đến quá bất ngờ, ch-ết tiệt chuẩn tâm lý.
Mẹ kiếp, chuẩn tâm lý cái gì!
Từ Kiều phản ứng , một cú “đói hổ vồ mồi" đè c.h.ặ.t lấy c-ơ th-ể Tô Thanh Việt.
Đôi mắt đàn ông sáng đến bỏng rát, những ngón tay thon dài run run sờ lên lông mày, mắt, ch.óp mũi, đôi môi của Tô Thanh Việt.
Sự tiếp xúc chân thật đến thế , giống trong huyễn cảnh.
Trong đôi mắt phượng hẹp dài của Từ Kiều ngưng tụ sự cướp đoạt thể phản bác, thấp thoáng ánh đỏ, khí thế hung hãn như sói con, đôi môi đỏ mọng vốn trở nên diễm lệ vì nụ hôn đang c.ắ.n , thốt lời tàn nhẫn!
“Tô Thanh Việt, —— em!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-nguoi-dan-ong-cua-dai-lao-tu-tien/chuong-130.html.]
Trong huyễn cảnh lâu như , Tô Thanh Việt ngoài hôn môi, hôn tay thì chẳng gì cả.
Từ Kiều đợi ngày , đợi quá lâu .
Tô Thanh Việt xoa xoa mái tóc mềm mại rậm rạp của , :
“Tạm thời vẫn ."
“Cái gì?"
Từ Kiều nổ tung, giọng cao v.út lên:
“Tô Thanh Việt, em quá đáng lắm!"
Tô Thanh Việt móc lấy đầu , hôn hôn ch.óp mũi, an ủi:
“Bây giờ cảnh giới và linh căn của định, cho ."
Từ Kiều:
“Anh sợ."
Tô Thanh Việt:
“Em sợ."
Từ Kiều ỉu xìu, đại hỷ đại bi, cực kỳ thất vọng và tủi .
Tô Thanh Việt thấy áy náy, giây tiếp theo, chiếc chăn lớn bao trùm lấy c-ơ th-ể hai ....
Từ Kiều:
“!!***,!@@##!!""
Tô Thanh Việt:
“Em câm miệng!"
Từ Kiều:
“Anh ."
“Em còn dám linh tinh nữa thử xem?"
Từ Kiều:
“Không linh tinh, đều là thật..."
Từ Kiều như đứa trẻ nhận đồ chơi yêu thích, ôm vợ âu yếm cả buổi sáng.
Tô Thanh Việt thể nhịn nữa, một cước đ-á xuống giường!
Bịch!
Tư thế lâu gặp, tư thế “đ-ít hướng bình sa lạc nhạn"!
Tô Thanh Việt lòng cho một bài học, mồm mép linh tinh quá đáng ghét, nên lúc đầu giảm thế.
Chỉ điều trong khoảnh khắc m-ông Từ Kiều chạm đất, vẫn mềm lòng, thêm chút đệm lót, nhưng cũng chỉ thêm hai phần, đến mức hỏng , nhưng đau là chắc chắn.
Từ Kiều đờ đẫn một giây.
Sau khi ký ức kiếp , cực kỳ phản cảm việc khác bạo lực với , dù Tô Thanh Việt là trong lúc giận dữ mới đ-á , dù .
Từ Kiều quỳ gối bò đến bên giường, nắm lấy tay Tô Thanh Việt, cúi đầu nhận :
“Vợ ơi, sai ."
Tô Thanh Việt rõ ràng ngờ phản ứng như thế, hối hận, rủ mắt :
“Đau ?"
Từ Kiều cụp mắt:
“Không đau."
Miệng đau, nhưng tỏa sự tủi , khó chịu, đáng thương.
Khiến Tô Thanh Việt cảm thấy dường như chuyện gì quá đáng lắm .