Ông chủ rạp chiếu phim , xem loại “mở cửa sổ lời thật lòng” đó thì thêm giá.
Từ Kiều tốn thêm mấy đồng đó, cho mắt chẳng bằng hút bao thu-ốc l-á, Lưu Đại Trụ càng keo kiệt, Cuộn Xoăn thì chịu chi, nhưng hai em đều xem, nó xem, đúng là ngại, lộ vẻ nó lưu manh thế nào .
Tô Thanh Việt lên tiếng, cô quen đụng chạm c-ơ th-ể với khác.
Có thể để Từ Kiều lên giường cô, là vì Từ Kiều quá thuận mắt, thấy ghét.
Từ Kiều dụ dỗ:
“Nhà vợ chồng đều ngủ trong một cái chăn, em nếu thực sự sợ cái , đảm bảo em, đợi khi nào em chuẩn sẵn sàng, chúng động phòng.”
Tô Thanh Việt vẫn gì.
Từ Kiều nỗ lực ngừng:
“Anh mùa đông ấm mùa hè mát, ôm sướng lắm.”
Khựng , giọng trở nên nhẹ mềm, giống như trượt từ đầu lưỡi, ẩm ướt lăn tai Tô Thanh Việt, nhẹ nhàng chạm màng nhĩ cô:
“Em, thử .”
“Câm miệng.”
Qua một lúc lâu,
Tô Thanh Việt phun hai chữ:
“Ngủ.”
Từ Kiều cam tâm, ngón tay như cua nhỏ, từng chút từng chút ngang sang phía tay Tô Thanh Việt.
Đến gần sát, tiên dùng ngón út nhẹ nhàng chạm một chút, thăm dò đường.
Đối phương thế mà nhúc nhích.
Có cửa !
Từ Kiều một nắm lấy bàn tay nhỏ của Tô Thanh Việt, khóe miệng cong lên, tiểu đắc ý.
Lông mày Tô Thanh Việt nhíu c.h.ặ.t, trở tay khóa c.h.ặ.t cổ tay , cảm nhận kỹ mạch đ-ập của , trầm giọng hỏi:
“C-ơ th-ể khỏe?”
Hàng mi dài của Từ Kiều chớp chớp, lập tức bắt đầu màn diễn của , tiên giơ tay ấn trán, đó khàn giọng chút sức lực:
“Anh hôm nay sốt nhiệt, ch.óng mặt, khó chịu lắm, sức.”
Ba phần thật, bảy phần giả.
Tô Thanh Việt dù bản lĩnh lớn đến , linh khí để dùng cũng thể thi triển.
Nghĩ một lát, giơ một tay lên,
Cắn đầu ngón tay,
Đưa tới bên môi Từ Kiều, lệnh cho phép nghi ngờ:
“Hút nó .”
Từ Kiều:
“……”
Đm, bắt đầu thần thần bí bí .
Đây là chiêu tiên nào truyền thụ cho cô thế.
mà,
Đầu ngón tay trắng nõn tinh tế, giọt m-áu diễm lệ, còn một mùi thơm ngọt ngào tả xiết lởn vởn bên mũi, thật sự l-iếm một miếng.
Từ Kiều tự chủ há miệng ngậm lấy.
Anh chỉ là chiếm chút tiện nghi nhỏ,
Cả như khống chế, tự chủ dùng sức mút mạnh, nhiều hơn nhiều hơn……
Tay Tô Thanh Việt rút ngoài, Từ Kiều như chú ch.ó nhỏ cướp bình sữa, hai cái móng vuốt dùng sức nắm lấy tay cô, cho lấy , đôi mắt ẩm ướt chằm chằm cô, như tố cáo như lấy lòng, ánh mắt , đến mức lòng Tô Thanh Việt rối bời, đành mặc cho c.ắ.n hút, giày vò một lúc lâu, cuối cùng mới nâng tay khóa c.h.ặ.t cằm , rút ngón tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-nguoi-dan-ong-cua-dai-lao-tu-tien/chuong-11.html.]
Hấp thụ quá nhiều năng lượng, Từ Kiều như say r-ượu, choáng váng mở nổi mắt, đầu nghiêng cánh tay Tô Thanh Việt, hôn mê ngủ .
Tô Thanh Việt mở mắt ngủ , ngón trỏ c.ắ.n dấu răng của ngẩn .
Cảm giác kỳ quái từng , nhưng ghét, trái còn thích là ?
Từ Kiều giấc ngủ trực tiếp ngủ tới hai giờ chiều hôm .
Lúc tỉnh dậy kinh hãi phát hiện nổi lên một lớp đen sì, giống như bùn .
Đối với yêu sạch sẽ như , đúng là ghê tởm ch-ết .
Hoảng hốt chạy phòng tắm dội rửa nửa ngày, tắm thắc mắc, sáng tối đều tắm rửa nhiều bùn đen thế .
Chắc chắn là Tô Thanh Việt giở trò, thừa lúc ngủ, bôi cái bí phương độc môn gì lên .
Tắm xong đúng là cảm thấy sảng khoái từng , tiện tay cầm máy sấy thổi tóc gương.
Mẹ kiếp!
Sao cảm giác hình như trai quá đà nhỉ,
Cái cảm giác tự thấy đáng ch-ết .
Tô Thanh Việt chạy , suốt ngày thần xuất quỷ nhập, tìm thời gian theo dõi xem rốt cuộc cô đang cái gì.
Sắp xếp thỏa bản , Từ Kiều quyết định về chỗ bố một chuyến, hết trả món nợ vay nặng lãi .
Vừa cửa, Phùng Mai đối diện cũng vặn mở cửa.
Từ Kiều liếc cô một cái, sải bước xuống lầu.
Phùng Mai ngây dại tại chỗ, tại xuyên thành Tô Thanh Việt, rõ ràng cứu vớt nam phụ bi t.h.ả.m mới là cách mở đúng của văn xuyên sách.
Đi tới cổng khu tập thể, Cuộn Xoăn ngậm điếu thu-ốc lắc lư tới.
“Ôi chao, cái vợ nuôi dưỡng đúng là khác, cái dáng vẻ môi đỏ răng trắng của mày, hút âm bổ dương .”
“Đi cút bố mày, mày xem Liêu Trai nhiều quá đấy.”
Vừa , Từ Kiều giơ tay rút một bao thu-ốc trong túi áo đối phương , khẩy một điếu, châm lửa.
Cuộn Xoăn lườm :
“Mày tự thu-ốc .”
Từ Kiều phun một ngụm khói lớn:
“Không ngon bằng thu-ốc của mày.”
“Mày đm tổn đức , sặc ch-ết tao .”
Cuộn Xoăn ho, dùng sức xua đám khói xanh.
“Đáng đời, ai bảo mày hôm đó dẫn đầu chỉnh vợ tao.”
“Đm, Từ Kiều mày còn hổ , vợ mày cho cả đám em tao đo ván , rốt cuộc là ai chỉnh ai thế.”
Từ Kiều b.úng tàn thu-ốc nhẹ:
“Tối tối ngoài chầu tâm sự , hai em nghiên cứu kiếm chút tiền.”
Cuộn Xoăn liếc :
“Anh em ngay cả tiền vốn ăn còn , lấy việc ăn, trừ khi là l.ừ.a đ.ả.o, vốn vạn lợi.”
Từ Kiều:
“Việc phạm pháp chỉ định , lớn, còn thể chút việc buôn bán nhỏ ?
Lưu Bị chẳng khởi nghiệp bằng bán giày cỏ , cuối cùng chẳng là chia ba Ngụy Thục Ngô , mày cứ là thôi.”
“Mày tao , thằng nhóc mày đầu óc lanh, tao tin mày.”
“Vậy thì quyết thế , tối nay ăn cơm sớm tìm tao.”
Từ Kiều vỗ vai Cuộn Xoăn:
“Anh em đây.”
Lúc Từ Kiều nhà, cả nhà đang túm tụm ghế sofa chăm chú xem tivi, một bầu khí ấm áp hòa thuận, chút u ám của nợ nần đè đầu, trời sập xuống Từ Kiều đỡ, bọn họ tê liệt trong sự quen thuộc .