[TN] Đội Trưởng, Cơm Đến Rồi! - Chương 500
Cập nhật lúc: 2026-04-21 22:49:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ông bớt bộ dạng đó !"
Bà Nghiêm từ trong bếp xông , tay còn nắm mấy tép tỏi, “ kỷ luật, ông cứ thẳng nó ở quân khu là , chẳng lẽ còn truy hỏi ông chắc?
thấy ông chính là cố ý..."
Ông Nghiêm tiếp lời, xoay về phía thư phòng.
Bà Nghiêm đuổi theo phía , liên thanh thảo phạt, “Ông !
Có ông cố ý ?
Lần nào cũng thế , chuyện một nửa là nữa, treo cổ họng , cho ông , ông còn thế nữa, ... ..."
“Bà ?"
Ông Nghiêm dừng ở cửa thư phòng, đầu thong dong hỏi.
Bà Nghiêm ông hỏi ngược như , khí thế lập tức lùn một nửa, nhưng miệng chịu thua, “ liền nấu cơm cho ông ăn, ông giỏi thì nhà ăn mà ăn!"
Ông Nghiêm mặt biểu cảm đẩy cửa thư phòng, đóng tiếng thảo phạt của bà Nghiêm ở ngoài cửa.
Bà Nghiêm tức ch-ết, ngoài cửa dậm chân thình thịch, “Cái ông già , nào cũng thế, đến cãi cũng cãi thành."
Bà Nghiêm hầm hầm bếp, bà ném tép tỏi giỏ, lửa giận trong lòng tiêu tan quá nửa, con trai là thực hiện nhiệm vụ, trái tim treo lơ lửng của bà cuối cùng cũng rơi trong bụng.
Bà Nghiêm xuống bóc tỏi tiếp, nhưng chuyển niệm nghĩ, cũng con trai là thực hiện nhiệm vụ ?
Sao lâu thế?
Một tháng... thời gian ngắn nha?
Không thương ?
ông già bình thản như , chắc là chuyện gì lớn, nghĩ như , lòng bà vững một chút, đợi con trai xem thư xong chắc là nhanh thể hồi âm nhỉ?
Nghĩ nghĩ , bà Nghiêm bắt đầu tính toán trong lòng , con bé đó cũng sắp nghỉ hè nhỉ?
Đến lúc đó nên mời con bé đến nhà ăn bữa cơm ?
Chuyện nhận con nuôi cũng trực tiếp, nếu nhận con nuôi thì thể danh chính ngôn thuận đón con bé đến nhà ở ...
Nghiêm Chiến đút bức thư túi, mãi cho đến khi về ký túc xá mới bóc thư , xem thư của Lâm Tiểu Đường , thư dài, đầy bốn trang giấy, mở đầu là hỏi thăm sức khỏe bọn họ thế nào, huấn luyện mệt ?
Tiếp đó là bắt đầu lải nhải chuyện ở trường, Nghiêm Chiến cô thi giữa kỳ thứ nhất, trong ký túc xá đều thi , bạn tên Viên Thải Hà còn mời bọn họ ăn kẹo...
Trong nhà ăn món gà hầm bí đỏ, thơm lắm, nếu bọn họ còn ở đó chắc chắn thể ăn thêm hai bát lớn, loại tương mới cô nghiên cứu sắp thể ăn , cô còn đến khách sạn lớn Kinh Thành giao lưu, học nhiều thứ...
Rõ ràng là thư, nhưng xem vô cùng náo nhiệt, Nghiêm Chiến những dòng chữ mắt, một khoảnh khắc dường như thấy con bé đó đang ở ngay bên cạnh, đang ríu rít ngừng với .
Nghiêm Chiến xem xem, khóe miệng tự chủ mà cong lên.
Xem xong thư của Lâm Tiểu Đường, mới bóc thư của , thư của cũng dài, lải nhải đều là mấy chuyện thường ngày, sức khỏe của cha thế nào, nhà mới rèm cửa, đứa trẻ nhà ai trong đại viện kết hôn .
“...
Mẹ đại học Kinh Thành thăm Tiểu Đường , con bé đó g-ầy một chút nhưng tinh thần , trường tụi nó thời gian dịch cúm, con bé còn mở một cửa sổ cơm bệnh nhân cho những bạn ốm ở nhà ăn, nấu các loại canh thu-ốc, tinh tế vô cùng..."
“...
Con bé còn giữ ăn bữa cơm trưa ở nhà ăn tụi nó, món gà hầm bí đỏ cũng đặc biệt ngon, con bé đó đúng là thông minh giỏi giang, cũng thật thà, càng càng thích..."
“ Tiểu Chiến , nhận con bé con gái nuôi, con thấy thế nào?
Nếu con đồng ý, Tiểu Đường chính là em gái con , con chăm sóc con bé cho đấy..."
Nhìn đến đây, tay Nghiêm Chiến đột nhiên khựng , nhận con gái nuôi?
Trong não hiểu đột nhiên hiện lên dáng vẻ của Lâm Tiểu Đường, đôi mắt to sáng lấp lánh, lúc lên mắt cong như vầng trăng khuyết, chuyện luôn giòn giã, việc cũng sảng khoái, sẽ thích cô, một chút cũng ngạc nhiên.
Nghiêm Chiến xếp gọn thư cất ngăn kéo, thư trong ngăn kéo xếp ngay ngắn chỉnh tề, mấy bức cùng đều là Lâm Tiểu Đường gửi đến, nghĩ đến dịch cúm ở đại học Kinh Thành mà nhắc đến trong thư, giờ cô thế nào ?
Con bé đó trong thư một chữ cũng nhắc đến?
Trong hậu viện nhà ăn đại học Kinh Thành nồng đậm hương tương, Lâm Tiểu Đường và sư phụ Cát đang cái vại lớn, màu tương mắt bóng loáng, đây là tương đậu bản Lâm Tiểu Đường mới khi sang xuân, vén tấm vải mùng đậy miệng vại , hương thơm xộc mũi, ngửi thôi khiến thèm thuồng.
Sư phụ Cát dùng tay quạt quạt, cẩn thận ngửi ngửi, “Ừm, vại tương tuy là lên men chậm một chút, nhưng mùi vị ngửi qua thấy thuần hậu hơn."
Nói đoạn, ông lấy một cái muôi gỗ sạch múc một ít tương , tương màu nâu sẫm bóng loáng, ông ghé sát ngửi, đó mới nếm thử.
“Hửm?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-doi-truong-com-den-roi/chuong-500.html.]
Sư phụ Cát nhướng mày, “Cái tương ..."
Lâm Tiểu Đường sư phụ Cát, “Thế nào ạ?"
Sư phụ Cát gì, ông nếm một miếng nữa, ông nheo mắt nhấm nháp kỹ lưỡng, nửa ngày mới kinh ngạc Lâm Tiểu Đường, “Tương đậu bản vị ngọt?
Cháu cũng cho đường ?"
Nói đoạn, ông múc một muôi cẩn thận quan sát, màu sắc của tương nhạt hơn một chút so với tương đậu bản đó, chất tương càng bóng mịn hơn, nếm thấy mặn ngọt , nhưng dư vị chút ngọt thanh tự nhiên, là ảo giác của ông , luôn cảm thấy vại tương ăn thấy nhuận miệng hơn.
Lâm Tiểu Đường thấy phản ứng của sư phụ Cát là ông cũng ưng vại tương , khỏi đắc ý, “Dĩ nhiên là cần cho đường , lúc cháu men tương trộn thêm bột ngũ cốc mà, những loại ngũ cốc hàm lượng tinh bột cao, lúc lên men sẽ phân giải đường mạch nha, ăn tự mang theo vị ngọt thanh nhàn nhạt.
Hơn nữa lúc cháu trộn nước muối, đặc biệt giảm mấy phần muối, muối ít , như vị ngọt sẽ át , ăn thấy vị ngọt đậm đà hơn bình thường."
Sư phụ Cát xong liên tục gật đầu, “Hóa là như , bảo vị ngọt, ngờ cháu còn món tương ngon như thế."
Ông nhịn nếm một miếng, hài lòng tặc lưỡi, “Cái tương ngọt một chút, ăn khéo, đợi đến lúc trời nóng, các bạn học chắc chắn cảm giác thèm ăn, đến lúc đó chúng liền dùng tương trộn mì, trộn dưa món, chắc chắn là ngon."
Sư phụ Cát nghĩ thật , nhưng cái tương căn bản đợi nổi đến mùa hè, chủ nhiệm La Lâm Tiểu Đường mày mò loại tương mới, hai ngày theo mùi mà tìm đến.
Ông mới nếm một miếng, mắt sáng lên, “Ừm, , vị tương thơm nồng, ngọt thanh miệng, cái vị ngon lắm!"
Chủ nhiệm La Lâm Tiểu Đường, tán thưởng gật gật đầu, ông khỏi cảm thán, “Tiểu Đường , chú thấy cháu thiên phú nấu ăn nha, cái tương ngọt cũng thể , lão Cát cháu cho đường ?
Nếu sớm cháu tay nghề , lúc xưởng nhà họ Trương bán tương đậu vàng cho chúng , chú cần cuống cuồng lên như thế chứ!"
Nghe chủ nhiệm nhắc đến chuyện , Lâm Tiểu Đường nhịn trộm, “Lúc đó e là cho dù cháu , cũng dám tin nhỉ?"
Chủ nhiệm La nghĩ đúng là như , lúc đó Lâm Tiểu Đường vẫn là một giúp việc mới đến nhà ăn bao lâu, tuy tay nghề tệ, nhưng cô thề thốt thể tương đậu bản giống hệt nhà họ Trương, ai dám tin chứ?
“Ai cháu tuổi còn trẻ thế mà bản lĩnh như ," Chủ nhiệm La cũng ngờ lầm , ông chuyển chủ đề, “Giờ cái tương ngọt , cháu định ăn thế nào?
Tổng thể chỉ ngửi mùi thôi chứ?"
Lâm Tiểu Đường hì hì , mắt cong thành hình trăng khuyết, “Chủ nhiệm, tuần còn chỉ tiêu thịt lợn ạ?
Cháu dùng loại tương ngọt món thịt sợi xào tương."
Cô sợ chủ nhiệm La đồng ý, còn quên bổ sung thêm, “Chú yên tâm, ở khách sạn lớn Kinh Thành cháu cho họ một phần, vị ngon lắm, quản lý Lư và bếp trưởng đều ngon đấy ạ, cháu nghĩ cũng cho các bạn học nếm thử."
Chủ nhiệm La xong dở dở , “Người mời cháu qua giao lưu học hỏi, cháu đây là đến khách sạn thử món ăn đấy ?"
“Hết cách mà chú," Lâm Tiểu Đường thở dài một tiếng, đáng thương xót xa , “Ai bảo nguyên liệu ngon ở khách sạn họ đặc biệt nhiều chứ?
Nhà ăn chúng so , cháu còn bao nhiêu món ngon cho nếm thử nữa kìa, tiếc là chúng điều kiện đó."
Đầu óc chủ nhiệm La nóng lên liền đồng ý, “Được, chú nghĩ cách xem ."
Ông xoay mấy bước, bỗng nhiên cảm thấy dường như mắc bẫy ?
Con bé là cố ý giả vờ đáng thương ?
lời ông , chỉ thể nghĩ cách kiếm chút thịt thăn về, thật, ông cũng chút thèm món thịt sợi xào tương mà con bé đó .
May mà tranh thịt mỡ dữ dội, chủ nhiệm La dùng đầy một tuần, cuối cùng cũng vững vàng lấy thịt thăn về.
Lâm Tiểu Đường tin xong suýt chút nữa nhảy dựng lên, cô kịp chờ đợi liền báo cho những ở hậu cần, cô định món thịt sợi xào tương, nhịn reo hò thành tiếng.
Thịt sợi xào tương nha, đó là món chính trong nhà hàng đấy, thịt sợi mềm mượt, hương tương đậm đà, phối thêm hành trắng thái sợi, dùng bánh mỏng cuộn như , chỉ nghĩ thôi sắp chảy nước miếng .
“Sư phụ Tôn, sư phụ Bàng, chúng nếu thịt sợi xào tương thì thể thiếu bánh mỏng ," Lâm Tiểu Đường mắt sáng lấp lánh với hai , “Cháu đây chẳng dạy hai bánh xuân ?
Thực cách cũng tương tự, hai phụ trách bánh mỏng thấy thế nào?
Đây là một việc đòi hỏi kỹ thuật đấy, cán cho thật mỏng, vỏ bánh còn rách."
Vì miếng ăn , hai dĩ nhiên ý kiến, sảng khoái nhận lời.
“Được!"
Sư phụ Tôn vỗ vỗ ng-ực, “Cứ giao cho bọn ."
Sư phụ Bàng cũng gật đầu, “Tiểu Đường, cháu cứ chuyên tâm lo thịt sợi, chuyện bánh cứ giao cho hai chú."
Sáng chủ nhật, hậu viện nhà ăn náo nhiệt hơn bình thường, còn đến chín giờ, sư phụ Tôn và sư phụ Bàng bắt đầu nhào bột , mặc dù để hai họ phụ trách bánh mỏng, nhưng Lâm Tiểu Đường vẫn kiểm tra nghiêm ngặt, dù bánh mỏng cũng sẽ ảnh hưởng đến cảm giác ngon miệng của món thịt sợi xào tương.
Đợi đến khi bột bên họ nhào xong, Lâm Tiểu Đường cũng bắt đầu chuẩn thịt sợi, thịt sợi thái xong cho chậu lớn ướp .
“R-ượu nấu ăn một ít, nước gừng một ít, lòng trắng trứng một ít..."
Lâm Tiểu Đường miệng lẩm bẩm, tay ngừng, r-ượu nấu ăn khử mùi tanh, nước gừng tăng hương vị, lòng trắng trứng thể thịt sợi mềm mượt hơn, đó thuận theo một hướng bóp đều, để mỗi một sợi thịt đều bọc một lớp lòng trắng trứng, thịt ướp xong để sang một bên đợi thấm gia vị.