[TN] Đội Trưởng, Cơm Đến Rồi! - Chương 470

Cập nhật lúc: 2026-04-21 22:38:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Con ngỗng trắng lập tức rụt cổ xuống, nhưng vẫn cứng miệng, 「Thế... thế cũng đáng!

 

Ít nhất là chúng thua!

 

Nhớ xem lúc chúng tung hoành ngang dọc trong trang trại thế nào, con gà con vịt nào thấy chúng đường vòng ?

 

Chỉ loại nhát gan như lão Xám cũng xứng tranh mồi với lão t.ử ?」

 

đoạn, đau đến mức kêu oai oái một tiếng, 「Chỉ là... chỉ là đường đến đây tay nghề của cái ban nuôi chẳng cả!

 

Sớm thế chúng đ-ánh nh-au xong liền trốn bãi sậy , cũng chẳng đến nỗi rơi kết cục như bây giờ.」

 

Con ngỗng trắng ban đầu thở dài một , bất đắc dĩ chấp nhận phận, 「Thôi thôi!

 

Nghĩ kỹ thì, chúng coi như cũng đáng , từng tranh thứ cám mạch thơm nhất, từng đ-ánh trận oanh liệt nhất, cuối cùng còn thể đóng góp chút mỡ màng cho các chiến sĩ, vẫn còn hơn là ch-ết bệnh trong trang trại, chúng hèn, đều là những hảo hán cả!」

 

Lâm Tiểu Đường mấy lời “ngỗng ngữ" mà nhịn , mấy con ngỗng đúng là đến ch-ết vẫn cứng miệng, cô lật qua lật cân nhắc, bấy giờ mới hài lòng gật đầu:

 

“Mấy con ngỗng qua là nuôi khá nhiều ngày , trắng trẻo hồng hào, b-éo lắm, thịt ngỗng cũng chắc và đàn hồi, hầm nước mỡ chắc chắn là đủ đầy lắm, ngỗng đấy!"

 

Lời thốt , các đầu bếp của ban nuôi và mấy con ngỗng lớn đều thấy hài lòng.

 

Bác Đào hớn hở :

 

“Không ngờ đồng chí Tiểu Đường cháu còn xem ngỗng đấy, mấy con ngỗng cháu định ăn thế nào?

 

Bác cháu đều theo cháu!"

 

Mấy con ngỗng lớn thớt cuối cùng cũng thấy bảo chúng là ngỗng , cái đầy thịt cuối cùng cũng uổng công lớn, hơn nữa đồng chí nhỏ chừng là hàng đấy, chúng cũng vểnh tai lên thật kỹ, đây chính là khoảnh khắc quyết định xem chúng thể một cách vẻ vang .

 

Lâm Tiểu Đường suy nghĩ một chút, mắt sáng lên:

 

“Tuần chẳng chúng hẹn dưa muối , là hôm nay món ngỗng hầm dưa muối , ngỗng mỡ màng, dưa muối cũng thể hưởng sái, ăn món hầm nồi lớn thế ấm áp đậm đà."

 

Mấy con ngỗng trắng vốn đang ủ rũ thấy cũng thấy hài lòng, 「Ngỗng hầm dưa muối ?

 

Nghe cũng tệ, cái dưa muối chừng còn thể giúp bọn bớt ngấy đấy, vả , chúng chỉ là đồ muối chua thôi, chắc chắn tranh hào quang của bọn , đấy đấy!」

 

Mấy con ngỗng khác cũng lượt bày tỏ sự tán thành, 「Sự kết hợp , ngỗng thấy !

 

Dưa muối thể hút mỡ, cái mỡ b-éo của bọn coi như cũng chỗ dụng võ !」

 

thế!

 

Còn hơn là kho tàu, nào cũng kho tàu thật chẳng gì thú vị cả!」

 

Nói là , thấy thời gian còn sớm nữa, con ngỗng lớn hầm kỹ mới , Lâm Tiểu Đường xắn tay áo bắt đầu bận rộn cùng ban nuôi.

 

“Dưa muối thái thành sợi nhỏ, nhất là nên rửa qua bằng nước lạnh vài để bớt vị chua mặn , nhưng cũng đừng rửa quá tay, nếu sẽ mất vị đấy...

 

Trước khi cho nồi hầm thể xào qua một chút để khử vị hăng của nước dưa, lúc ăn sẽ giòn ngon hơn."

 

“Mấy miếng ngỗng cứ ngâm trong nước lạnh để khử bớt bọt m-áu, lát nữa chúng cho nồi chần qua nước sôi là , thêm chút r-ượu nấu ăn và vài lát gừng..."

 

Lâm Tiểu Đường bận rộn tỉ mỉ giảng giải, mấy ở ban nuôi cũng học, để lỡ việc gì, chỗ nào rõ còn thể ghé sát hỏi thật kỹ.

 

Thịt ngỗng ngâm xong cho nồi chần nước sôi để khử mùi tanh, khi lửa lớn bùng lên thì vớt sạch lớp bọt xám nổi mặt, đó đun thêm mười phút nữa để thịt ngỗng chín kỹ, như mới thể khử sạch mùi tanh nồng.

 

Mấy miếng thịt ngỗng trong muỗng thủng đắc ý vẩy sạch những giọt nước, 「Hay quá!

 

Cái chần sướng thật!

 

Phen mùi lạ chạy sạch , lát nữa hầm chắc chắn là thơm nhức nách!」

 

Dầu nóng thì cho hành gừng tỏi, đại hồi, quế, tiêu, ớt khô phi thơm, các gia vị trong dầu nóng kêu xèo xèo, mùi thơm cay nồng đậm lập tức lan tỏa khắp bếp .

 

“Thơm!

 

Thơm thật đấy!"

 

Bác Đào nhịn tán thưởng, “Gia vị cho nồi là cái mùi đó dậy lên ngay!"

 

Lâm Tiểu Đường đổ thịt ngỗng chần qua nồi, xào đều tay lửa lớn, xào đến khi lớp da ngỗng vàng ươm cháy cạnh, mỡ chảy xèo xèo ngoài, bấy giờ mới rưới thêm một lượng r-ượu nấu ăn đủ để khử mùi, thêm chút nước tương để tạo màu, mùi thịt đậm đà hòa quyện với mùi cay nồng của gia vị chạy lung tung khắp nơi.

 

Mấy miếng thịt ngỗng cũng nhún nhảy trong nồi, ngừng giục giã, 「Mau xào mau xào !

 

Mau ép hết cái mùi mỡ thơm của tớ , dưa muối còn đang đợi hút mỡ kìa!」

 

đúng đúng!

 

Xào thêm lát nữa, xào cho lớp da vàng giòn rụm , hầm thế mới thơm!」

 

Sau khi xào đều, cho đủ lượng nước nóng ngập thịt ngỗng, lửa lớn đun sôi, nước dùng dần chuyển sang màu trắng sữa đậm đà, phía còn nổi lên một lớp váng dầu vàng óng.

 

“Chuyển sang lửa nhỏ từ từ hầm trong một tiếng đồng hồ," Lâm Tiểu Đường đồng hồ treo tường, “Đợi đến khi thịt ngỗng hầm chín tám phần, lúc dùng đũa vặn thể xuyên qua , bấy giờ chúng mới cho dưa muối xào sơ qua , dưa muối nếu cho quá sớm sẽ còn giòn nữa, ảnh hưởng đến cảm giác khi ăn."

 

Củi trong bếp lò nổ lách tách, trong nồi gang hầm ngỗng cũng sôi sùng sục, bếp mịt mù nóng, đợi đến khi ngỗng hầm gần xong , Lâm Tiểu Đường bấy giờ mới lật nắp nồi lớn , nước dùng đặc sánh đầy hấp dẫn.

 

“Có thể cho dưa muối ."

 

, đổ những sợi dưa muối nồi lớn, dùng xẻng đảo đều để từng sợi dưa muối đều thấm đẫm nước dùng, đó thêm chút muối để tạo vị đậm đà.

 

Dưa muối sợi nồi, mấy miếng thịt ngỗng liền oai oái gọi, 「Anh dưa muối ơi, cuối cùng thì cũng đến !

 

Mau mau mau!

 

Trong nước canh ngỗng là tinh túy của bọn em thôi, mau thấm chút mỡ ngỗng !」

 

!

 

Hút thêm chút nữa!

 

Đem cả cái vị chua mặn của hòa nữa, cái nồi canh của chúng chắc chắn sẽ càng thêm đậm đà!」

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-doi-truong-com-den-roi/chuong-470.html.]

 

Dưa muối sợi thì tỏ bình thản, nó chậm rãi , 「Đừng vội đừng vội, hai từ từ hầm, cái vị tươi ngon mới thể hòa quyện , các vội vàng cái gì chứ?」

 

Đậy nắp nồi , tiếp tục dùng lửa nhỏ hầm thêm nửa tiếng nữa, đợi đến khi thời gian vặn, Lâm Tiểu Đường bấy giờ mới một nữa mở nắp nồi , mấy ở ban nuôi ngửi thấy cái mùi hương bá đạo nhịn mà chun mũi hít hà.

 

Thịt ngỗng miếng trong nồi gang lớn hầm đến mức bóng bẩy , dùng đũa chọc một cái là thể dễ dàng tách xương, con ngỗng lớn liếc sợi dưa muối vàng rực bên cạnh, đầy đắc ý.

 

「Thấy , cái đầy thịt của tớ uổng công lớn chứ?

 

Xem hầm thế cơ mà!

 

Cái màu sắc , cái hương thơm , ai mà cưỡng đây?」

 

thế!

 

Nếu nhờ mỡ ngỗng mà bọn em đóng góp, thì dưa muối nhà chỉ là đĩa dưa muối chua mặn nhạt nhẽo thôi đúng ?」

 

Sợi dưa muối bên cạnh thấy lời liền chẳng thèm nhường nhịn nữa, 「Mỡ ngỗng của đúng là thơm thật, nổi bật hẳn cái vị chua mặn của tớ lên, nhưng món hầm nếu tớ, thì thịt ngỗng của sẽ mất một nửa hương vị đấy, hai là tương trợ lẫn , thiếu một thành tiệc .」

 

Lâm Tiểu Đường đến đây khỏi bật , con ngỗng đúng là chẳng lúc nào chịu yên , nồi mà còn đấu khẩu, đúng là vớ ai cũng đấu một trận mới chịu!

 

Một bát lớn ngỗng hầm dưa muối bưng lên quầy, qua thấy toát lên một vẻ hào sảng, những miếng thịt ngỗng bóng mượt hầm đến mức lớp da nhăn , những sợi dưa muối vàng óng ánh cũng lấp lánh ánh mỡ, mặt nước canh càng là lốm đốm những vụn hành lá và ớt khô xắt nhỏ, màu đỏ của ớt, màu vàng của dưa chua, màu nâu của hương thơm, thứ quyến rũ đến mức khiến hận thể lập tức bưng lên húp vài ngụm canh.

 

Trước quầy múc cơm lượt xếp thành những hàng dài, các học viên ngửi thấy mùi thơm đợi kịp nữa , từng từng một thao láo về phía , ngoa chút nào, tiếng bụng kêu ùng ục đó, diễn liên tiếp ngừng nghỉ!

 

Chính trị viên Lương cũng đến , bưng khay cơm cũng lấy một phần ngỗng hầm dưa muối, lấy thêm một bát cơm ngũ cốc đầy ắp, bấy giờ mới tìm một chỗ xuống.

 

Anh thong thả húp một ngụm canh , nhịn mà nheo mắt cảm thán:

 

“Đây mới là hương vị mà mùa đông nên chứ!

 

Trước đây ở quê, những ngày tuyết lớn chỉ mong một nồi ngỗng hầm dưa muối thế , cái hương vị đó đúng là tuyệt cú mèo!

 

Thực sự là ấm mà cũng ấm lòng!"

 

Anh gắp một miếng thịt ngỗng tỉ mỉ nhai, đó gật đầu:

 

“Ừm, món ăn của căng tin hôm nay mang hương vị của quê nhà, thật chẳng dễ dàng gì!"

 

Đồng chí Trương bên cạnh cũng ăn đến mức mặt mày hồng hào, gắp một miếng thịt ngỗng, :

 

“Đợi sang xuân, quân đội chúng nghĩ cách nuôi thêm một đợt ngỗng nữa, đặc biệt để dành đến dịp Tết hầm nồi cho các đồng chí, món đúng là đưa cơm mà cũng thèm thật!"

 

Chu Tiểu Hổ cũng nhai đến mức miệng đầy mùi mỡ thơm, hai bên má phồng rộp lên:

 

“Vị đúng là chuẩn bài!

 

Dưa muối ăn sướng quá mất!

 

Thịt ngỗng c.ắ.n một miếng là mỡ chảy , thơm quá mất!"

 

Lôi Dũng cũng gắp một đũa dưa muối cho miệng, vị chua thơm khiến nheo mắt :

 

“Không ngờ dưa muối và ngỗng lớn hợp đến thế?

 

Trước đây chẳng thấy dưa muối ở căng tin chúng giòn thế nhỉ?

 

Hôm nay vị đặc biệt ngon, chua giòn sảng khoái, đúng là khai vị thật đấy!

 

Ăn kèm với dưa muối , ít cũng ăn ba bát lớn nhỉ?"

 

“Món ăn còn hơn cả thịt trắng hầm chứ!

 

Thịt ngỗng ăn thơm phức, thịt chắc mà mềm tơi, đời lắm!"

 

Trần Đại Ngưu hôm nay sức ăn kinh , một bát ăn xong lấy bát thứ hai :

 

“Một bữa thịt thà chắc thế , buổi tập chiều nay của chúng chắc chắn đều thể chạy thêm hai vòng nữa."

 

Trong căng tin vang lên những tiếng tán thưởng liên hồi, miếng thịt ngỗng săn đón đang đầy đắc ý khoe khoang đây!

 

「Thấy , tớ ở trang trại bao giờ hèn nhát, đến ban nuôi vẫn cứ là hảo hán như thường, cái đầy thịt của tớ đúng là nở mày nở mặt đến tận nhà , đáng lắm!」

 

đoạn còn liếc cộng sự dưa muối, 「Tuy cũng công, nhưng chủ yếu vẫn là công lao của tớ!」

 

Mọi đang ăn ngon lành, bỗng nhiên lính gác rảo bước , quanh một lượt, bấy giờ mới bước nhanh tới báo cáo:

 

“Chính trị viên Lương, ngoài cổng lớn một đồng chí tên là Trịnh Hải Dương đến, bảo là việc gấp tìm đồng chí Lâm Tiểu Đường, đây là thư giới thiệu và thẻ công tác của ."

 

Lúc lính gác cửa Nghiêm Chiến lưu ý thấy , lúc thấy tên Lâm Tiểu Đường, chậm động tác đưa đũa, ngẩng đầu qua.

 

Chính trị viên Lương dậy, Nghiêm Chiến cũng bước nhanh theo lên:

 

“Chính trị viên, để cùng xem , vị đồng chí Trịnh cũng quen ."

 

Chính trị viên Lương một cái, gật đầu:

 

“Được, cùng ."

 

Trịnh Hải Dương đang sốt ruột ngoài cổng trường, hôm nay mặc một chiếc áo đại quân nhu, nhưng đội mũ, tóc tai gió thổi chút rối bời.

 

Thấy Chính trị viên Lương và Nghiêm Chiến , sững một chút, nhưng hôm nay thực sự việc, liền nhanh ch.óng phản ứng bước nhanh tới đón.

 

Chính trị viên Lương tới gần, chào một cái , bấy giờ mới lên tiếng:

 

“Đồng chí Trịnh ?

 

là Chính trị viên của trường quân đội, họ Lương, lính gác bảo việc gấp tìm đồng chí Lâm Tiểu Đường?"

 

Trịnh Hải Dương gật đầu lia lịa, giọng điệu khẩn thiết :

 

đúng đúng!

 

Chính trị viên Lương, chào , đại diện cho Khách sạn Quốc tế Kinh đô đến mời đồng chí Lâm Tiểu Đường giúp đỡ, thư giới thiệu cũng xem , tình hình khẩn cấp, cũng thực sự là hết cách ."

Loading...