[TN] Đội Trưởng, Cơm Đến Rồi! - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:23:06
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chủ nhiệm Chu, là thế , hôm nay qua đây tìm thực sự là chút chuyện bàn bạc.”

 

Chỉ đạo viên Diệp xuống đối diện, cân nhắc mở lời:

 

“Đoàn văn công chúng biểu diễn , vấn đề bảo đảm ăn uống là một vấn đề, xem thể từ nhà bếp điều cho chúng một nhân viên cấp dưỡng cùng đội ?”

 

Chủ nhiệm Chu đặt tờ chương trình xuống:

 

“Đoàn văn công các chị chẳng nhân viên cấp dưỡng theo đội ?”

 

Chỉ đạo viên Diệp thở dài:

 

“Anh là lão Trương chứ gì, tuần ông chuyển ngành , Tiểu Triệu mới đến đến cả xào cái bắp cải cũng cháy nồi .”

 

Chủ nhiệm Chu cảm thấy đây cũng việc lớn gì, thuận miệng hỏi:

 

“Đã nghĩ xem điều nhân viên cấp dưỡng nào ?

 

Hay là bên hậu cần điều phối?”

 

điều đồng chí Lâm Tiểu Đường ở nhà bếp phía đông, thứ nhất là tay nghề cô bé , thể đảm bảo dinh dưỡng trong thời gian biểu diễn, thứ hai là tuổi cô bé còn nhỏ, dễ hòa đồng với mấy cô gái, đúng , hiện giờ cô bé và mấy cô gái đoàn văn công chúng còn đang là bạn cùng phòng đấy!”

 

Bàn tay bưng ca tráng men của Chủ nhiệm Chu khựng , chậm rãi thổi bay lớp bọt mặt, trầm ngâm :

 

“Cô bé đó , chị đổi khác thì còn thể thương lượng.”

 

“Cái , cái mà giống ?”

 

Chỉ đạo viên Diệp :

 

“Anh , mấy biểu diễn về, bữa khuya Tiểu Lâm cho mấy cô gái, ăn sạch sành sanh cả cái lẫn nước, quan trọng là ngày hôm phù nề cũng b-éo, xem cũng thật kỳ lạ, hiện giờ đám con gái đó ngày nào cũng nhắc, giá mà Tiểu Lâm thể đến đoàn văn công thì bao.”

 

Trên sân huấn luyện ngoài cửa sổ thỉnh thoảng vọng tiếng hô khẩu hiệu của các chiến sĩ, Chủ nhiệm Chu nhíu c.h.ặ.t mày, ánh mắt rơi tờ chương trình bàn.

 

“Chỉ đạo viên Diệp, chúng cũng là thâm niên bằng hữu bao nhiêu năm nay , chuyện thể cho một câu trả lời dứt khoát ?”

 

Chỉ đạo viên Diệp đặt ca trong tay xuống:

 

“Tay nghề đồng chí Tiểu Lâm , tâm tư cũng tinh tế, mấy cô gái của đoàn văn công chúng cường độ tập luyện lớn , ăn cơm chẳng bao giờ đúng giờ giấc cả, nhưng lên sân khấu biểu diễn khống chế cân nặng, giữ gìn vóc dáng, dinh dưỡng theo kịp là .”

 

xoay vòng trong ca, Chủ nhiệm Chu im lặng lắc đầu, cuối cùng thở dài một tiếng:

 

“Nhà bếp phía đông thể thiếu cô bé đó, lão Vương cũng sẽ dễ dàng thả , cái chị cũng mà.”

 

“Thực còn một ý tưởng chín muồi.”

 

Chỉ đạo viên Diệp Lâm Tiểu Đường mới nhận giải, việc xin e là đơn giản như , cho nên bà cũng cần thiết giấu giếm, dứt khoát thật:

 

“Trước đây cũng từng xem Tiểu Bạch dạy cô bé tập cơ bản mấy , con bé đó hình mềm mại, cảm thụ nhịp điệu cực kỳ ...”

 

Chủ nhiệm Chu khựng tay :

 

“Chị định để cô bé múa ?”

 

!”

 

Nói thật Chỉ đạo viên Diệp cũng chút nóng lòng, học múa tranh thủ lúc còn sớm:

 

“Đứa trẻ đó mới bao nhiêu tuổi chứ, tổng thể nhân viên cấp dưỡng cả đời , điều cô bé đến đoàn văn công, thể quan sát quan sát, xem cô bé là một mầm non học múa , cái tuổi học múa cũng còn sớm , cứ kéo dài nữa là lỡ dở mất.”

 

“Chuyện ...”

 

Chủ nhiệm Chu mân mê ca :

 

cân nhắc thêm.”

 

Chỉ đạo viên Diệp đây là ý nới lỏng, dậy “Nên như , Chủ nhiệm Chu cứ bận , chờ tin của .”

 

Đi đến cửa, Chỉ đạo viên Diệp còn đầu bổ sung thêm một câu:

 

, đoàn văn công chúng tháng mười Bắc Kinh biểu diễn, nếu Tiểu Lâm thể đến, chừng còn thể mở mang tầm mắt.”

 

Chủ nhiệm Chu tiếp lời, chỉ phẩy phẩy tay, chờ ông mới thở dài một thật dài.

 

Đến tổng bộ, đến đoàn văn công, dù thế nào, cái nào cũng tiền đồ hơn là ở lớp cấp dưỡng cơ sở.

 

Thực Lâm Tiểu Đường điều đến tổng bộ là chuyện hợp tình hợp lý nhất, đối với cô mà cũng là sự sắp xếp nhất, đây cũng là lý do Chủ nhiệm Chu do dự mãi, đồng ý với đoàn văn công.

 

Gió tháng Bảy cuốn theo từng đợt sóng nhiệt ập đến, thời tiết buổi trưa oi bức đến mức khiến nghẹt thở.

 

Tòa nhà văn phòng quân khu buổi chiều yên tĩnh lạ thường, hành lang chỉ tiếng bước chân nhẹ nhàng của các chiến sĩ trực ban.

 

Đoàn trưởng Trịnh đang cúi đầu phê duyệt công văn bàn việc, ngòi b.út máy xoẹt xoẹt giấy, đột nhiên, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng cắt đứt suy nghĩ của ông.

 

“Báo cáo!”

 

Giọng nhỏ mềm, như sợ phiền đến ai đó, Đoàn trưởng Trịnh thấy ngẩng đầu lên, chút bất ngờ:

 

“Mời .”

 

Cửa mở một khe nhỏ, cái đầu thò là một cái đầu buộc hai cái chỏm nhỏ, mặt mang theo nụ rạng rỡ:

 

“Đoàn trưởng, giờ chú rảnh ạ?”

 

Đoàn trưởng Trịnh đặt b.út máy xuống, vẫy vẫy tay:

 

“Đồng chí Tiểu Lâm , !”

 

Lâm Tiểu Đường cửa, trong lòng còn ôm một bọc giấy dầu phồng lên, cô xoay nhẹ tay nhẹ chân đóng cửa .

 

“Có chuyện gì mà gấp thế,” Đoàn trưởng Trịnh thu dọn đống công văn bàn:

 

“Giờ nghỉ trưa mà đặc biệt chạy đến tìm chú?”

 

“Dạ?”

 

Lâm Tiểu Đường tưởng Đoàn trưởng Trịnh quên chuyện dặn dò cô, chớp chớp mắt nhắc nhở:

 

“Đoàn trưởng, lương khô nén chú , cháu nghiên cứu xong , đây là công thức ạ.”

 

Cái ca tráng men trong tay Đoàn trưởng Trịnh “loảng xoảng” một tiếng đ-ập xuống bàn, nước đổ đầy đất, ông cũng chẳng buồn dọn dẹp, bật dậy xoay :

 

“Công thức lương khô nén?”

 

Lâm Tiểu Đường đặt bọc giấy dầu trong lòng lên bàn việc, từ trong túi tạp dề móc một tờ giấy gấp vuông vức, dùng hai tay đưa qua.

 

Đoàn trưởng Trịnh ngẩn , đón lấy mở xem, đó chi chít tỷ lệ nguyên liệu và các bước sản xuất, chữ gọn gàng rõ ràng, thậm chí còn đ-ánh dấu những ký hiệu nhỏ bên cạnh các bước mấu chốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-doi-truong-com-den-roi/chuong-46.html.]

 

“Nhanh ?”

 

Đoàn trưởng Trịnh kinh ngạc ngẩng đầu:

 

“Mới mấy ngày công phu, cháu nghiên cứu ?”

 

Nhắc đến những thứ , mắt Lâm Tiểu Đường nhịn cong thành hình trăng khuyết:

 

“Thực thực ph... đều phối hợp, từ khi lớp trưởng cháu nghiên cứu công thức, buổi tối đều sắp xếp cháu trực ban, luôn chiếu cố cháu.”

 

Lâm Tiểu Đường đẩy bọc giấy dầu bàn về phía :

 

“Đoàn trưởng, chú nếm thử cái !”

 

Đoàn trưởng Trịnh cẩn thận cởi sợi dây thừng buộc bên , giấy dầu từng lớp mở , để lộ mấy khối vật thể vuông vức, cạnh của lương khô ngả vàng cháy, màu sắc nhạt hơn một chút so với loại do xí nghiệp thực phẩm , nhưng góc cạnh rõ ràng, quả thực vài phần giống với loại lương khô nén họ phát đây.

 

“Đây là?”

 

“Đây là lương khô nén phiên bản đơn giản ạ,” Lâm Tiểu Đường ngượng ngùng :

 

“Khuôn là chú Lưu ở kho tìm cho cháu, cháu dùng cây cán bột dốc sức nén c.h.ặ.t , đó dùng hũ dưa muối đè lên.”

 

Đoàn trưởng Trịnh cầm một miếng lên ước lượng, trọng lượng nhẹ, trĩu nặng tay, nhưng chắc là nhẹ hơn so với loại quân nhu.

 

Ngửi thấy mùi thơm cháy của bột rang, ông thử bẻ một góc cho miệng, mắt lập tức sáng lên.

 

Lương khô vị giòn tan, miệng mang theo hương thơm ngọt thanh nhàn nhạt, nhưng sẽ quá ngấy, khi nuốt xuống trong miệng vẫn còn dư vị ngọt của ngũ cốc, quan trọng là cái mùi chát đó, lúc nuốt xuống cổ họng hề nghẹn chút nào.

 

“Không tồi.”

 

Đoàn trưởng Trịnh tỉ mỉ thưởng thức:

 

“Có vị ngọt của mật...

 

ừm, còn mùi thơm của bột rang, cả vị hạt khô nhỉ?”

 

“...

 

Đường hóa học thêm khi ở nhiệt độ cao sẽ vị đắng chát, cháu sợ ảnh hưởng đến vị ngon nên đổi thành mật ong, hạt lạc thêm lương khô nén thể dẫn đến hàm lượng chất b-éo quá cao, chỉ ảnh hưởng đến hương vị, thời hạn sử dụng của lương khô cũng sẽ rút ngắn đáng kể, cho nên cháu dùng hạt hướng dương thế lạc...”

 

“Tốt!

 

Tốt!

 

Đây chính là hương vị mà !”

 

Nói thật, thậm chí còn hơn cả mong đợi đó của Đoàn trưởng Trịnh.

 

Đoàn trưởng Trịnh hài lòng gật đầu:

 

“Lương khô hiện giờ như một viên gạch, ngâm nước sôi còn chờ nửa ngày, các chiến sĩ khi huấn luyện dã ngoại căn bản là nuốt trôi , cái của cháu cải tiến lắm!”

 

Điều kiện của hậu cần hạn, thực Lâm Tiểu Đường vẫn chút hài lòng:

 

“Cái khuôn nén vẫn đủ c.h.ặ.t, nếu đưa lên dây chuyền sản xuất , chắc chắn thể nén chắc chắn hơn.”

 

Đoàn trưởng Trịnh liên tục gật đầu, đang định hỏi kỹ thêm vài câu, thấy Lâm Tiểu Đường từ trong túi móc một tờ giấy khác:

 

“Đoàn trưởng, thực ... cháu còn chuẩn một công thức khác nữa.”

 

“Một công thức khác nữa?”

 

Đoàn trưởng Trịnh ngẩn .

 

“Vâng!”

 

Lâm Tiểu Đường đưa công thức qua:

 

“Cháu nghĩ lương khô nén hiện giờ của chúng là vị ngọt, tuy thể nhanh ch.óng bổ sung năng lượng, nhưng ở dã ngoại ăn lâu luôn dễ ngán, còn đặc biệt dễ khát nước, cho nên cháu thử đổi sang một loại vị mặn, thêm chút muối tiêu, chú nếm thử xem ?”

 

Nói , cô từ trong bọc giấy dầu lật miếng lương khô màu nâu sẫm ở cùng đưa qua.

 

Đoàn trưởng Trịnh ngẩn , phản ứng nửa ngày nhịn hỏi:

 

“Con bé , cháu nghĩ đến việc vị mặn?”

 

“Chỉ là cảm thấy nên phối hợp như thôi ạ,” Lâm Tiểu Đường gãi gãi đầu, ngại ngùng, “Thực Đội trưởng Nghiêm , lúc hành quân dã ngoại, các chiến sĩ ăn lương khô mấy ngày liền, về đều trong miệng chẳng vị gì, cháu liền nghĩ, nếu thể đổi vị mà ăn, chừng khẩu vị sẽ hơn một chút...”

 

“Tuyệt quá!”

 

Đoàn trưởng Trịnh vỗ vỗ trán, “Sao đây ai nghĩ đến việc cái nhỉ?”

 

Đoàn trưởng Trịnh còn trực tiếp hơn, dứt khoát đưa lên miệng c.ắ.n một miếng lương khô mặn, nếu là đây, ông chắc chắn dám c.ắ.n như thế, nếu cái nướu răng đó chẳng bốc khói .

 

Vào miệng là vị mặn tươi của muối tiêu hòa quyện với mùi thơm nồng của vừng, trong vị mặn thơm mang theo chút cay nồng nhè nhẹ, mùi thơm của vừng lan tỏa đầu lưỡi, nhai nhai một hồi còn thấy cả vị thịt, hương vị phong phú hòa quyện quả thực ăn lâu chán bằng vị ngọt đơn điệu, hương vị ông càng ăn càng kinh ngạc.

 

“Hửm?

 

Vị thịt ở thế?”

 

Đoàn trưởng Trịnh chằm chằm miếng lương khô trong tay quan sát hồi lâu, cũng chẳng manh mối gì.

 

“Lúc rang muối tiêu chảo nóng, cháu trộn thêm một ít tóp mỡ lợn, nghiền thành bột là nữa ạ.”

 

Nhắc đến những thứ , mắt Lâm Tiểu Đường giản đơn đều đang lấp lánh tỏa sáng:

 

“Trong công thức vị mặn còn thêm một chút bột nấm hương khô phơi nắng để tăng độ tươi, nếu thêm các loại rau củ khô khác thì dinh dưỡng sẽ diện hơn.”

 

Lần Đoàn trưởng Trịnh trân trân Lâm Tiểu Đường một hồi lâu, mới nhịn lớn:

 

“Tốt!

 

Tốt!

 

Tốt!

 

Chú thấy cái đầu nhỏ của cháu xoay chuyển còn nhanh hơn cả bộ tham mưu đấy!

 

Không tồi!

 

Không tồi!”

 

Tay Đoàn trưởng Trịnh cầm tờ giấy run run, lính hơn nửa đời , ông ăn bao nhiêu lương khô nén, đây là đầu tiên thấy chia lương khô nén thành vị ngọt và vị mặn.

 

Đoàn trưởng Trịnh tỉ mỉ quan sát mới phát hiện, cô bé con bên cạnh công thức vị ngọt vẽ một khuôn mặt , vị mặn vẽ một ngôi năm cánh.

 

 

Loading...