[TN] Đội Trưởng, Cơm Đến Rồi! - Chương 380
Cập nhật lúc: 2026-04-21 22:11:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giờ đây?"
Bác Tôn mặt mày ủ rũ, “Không tương đậu, nhiều món , món kho, món sốt, món trộn...
đều dùng tương cả!"
“ thế," một bác đầu bếp khác phụ họa, “Tương nhà cũng chẳng còn bao nhiêu, nếu giờ mất tương của nhà họ Trương, món ăn trong căng tin e là giảm mất một bậc, đến lúc đó đám học sinh ầm lên cho xem..."
“Mà bây giờ trời ngày càng lạnh," bác Tôn bổ sung, “Mùa đông ít rau, vốn dĩ dựa tương để điều vị, nếu mất tương thì đúng là cái khó ló cái khôn, nhưng chẳng bột gột nên hồ."
Nhắc đến chuyện đúng là nan giải, nhất thời chẳng ai nghĩ cách gì , bàn tán xôn xao, ai nấy đều bắt đầu sầu não.
Chủ nhiệm La vẻ mặt của , cuối cùng ánh mắt dừng Lâm Tiểu Đường, “ bác Cát , em Tiểu Đường thể tự tương đậu?
Em nắm chắc bao nhiêu phần?"
Nghe câu hỏi của chủ nhiệm La, ánh mắt đều đổ dồn Lâm Tiểu Đường, trong bếp bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
Lâm Tiểu Đường vốn còn đang thắc mắc, họp ở bếp căng tin mà giữ ở , nhưng đến đây, cô bắt đầu thử sức, “Đương nhiên là chắc chắn 100% ạ!"
Cô đương nhiên, hề chút do dự.
Mọi , “..."
Tất cả đều sững sờ, 100%?
Đây là khái niệm gì chứ?
Làm tương là chuyện ảnh hưởng bởi bao nhiêu yếu tố, thời tiết, nhiệt độ, nguyên liệu, quy trình... cứ cho là , ai dám chắc chắn 100% thành công?
Ngay cả lão sư phụ ở xưởng tương nhà họ Trương e là cũng chẳng dám vỗ ng-ực khẳng định như thế!
Người là ai chứ?
Sao cô thể tự tin chắc chắn 100% như ?
Chuyện dù chắc chắn đến cũng chừa cho đường lui chứ?
Cô mạnh miệng như thật sự ?
Bác Tôn vốn thiết nhịn mở lời khuyên nhủ, “Tiểu Đường , tương xào rau, xào rau thất bại thì cùng lắm là một bữa ngon, tương mà hỏng thì chính là lãng phí lương thực, lãng phí nguyên liệu, đống đậu nành với gia vị đều quý giá lắm."
Lâm Tiểu Đường nghiêm túc , “Bác Tôn, cháu tương chuyện nhỏ, nhưng chính vì đây là tài sản của tập thể nên cháu mới dám chắc chắn 100%, vì chuyện chỉ thể thành công, thất bại, lãng phí thì cháu sẽ xót lắm."
Chủ nhiệm La Lâm Tiểu Đường trầm mặc một lát, giờ ông dần quen với sự thẳng thắn của Lâm Tiểu Đường , ông tin cô hề khoác lác, tuy cô đồng chí nhỏ chuyện đúng là mạnh miệng thật, nhưng cho đến hiện tại, những “lời lớn" mà cô , cuối cùng đều cả.
Đề nghị cải thiện tương cũ, cô , giờ mấy vại tương đó chỉ thơm hơn, mà thầy cô các bạn học cũng đều thích.
Nói cải thiện bánh bao, cô cũng , bánh bao ngũ cốc trong căng tin chỉ vị ngon hơn, mà các loại bữa sáng cũng nhiều hơn, thỉnh thoảng còn cung cấp sữa đậu nành, thứ đó càng tranh mua.
Món ăn sáng tạo, cô càng , từ khoai tây xào chua cay đến đậu đũa xào khô, từ dưa muối xào cay đến đậu phụ sốt cà chua, dù là sữa đậu nành viên rau củ bã đậu, kể cả món thịt heo hôm nay, món nào cũng hoan nghênh nhiệt liệt.
Giờ cô thể tương đậu... chủ nhiệm La sẵn lòng tin tưởng cô.
Quan trọng hơn là, giờ cũng chẳng còn cách nào khác, nhà họ Trương ngừng cung cấp là ngừng thật, các xưởng tương khác thì hoặc là giá quá đắt, hoặc là khẩu vị hợp, tương tự đó của căng tin thì ăn chẳng gì.
Không ngờ cô đồng chí nhỏ từ bao giờ bao nhiêu việc thiết thực ở căng tin, chủ nhiệm La ngừng một lát, cuối cùng lên tiếng, “Tiểu Đường, tuy em là diện giúp việc học tập thêm ở căng tin, nhận trợ cấp cố định theo quy định của nhà trường, nhưng thời gian , em cũng ít việc ngoài nhiệm vụ, giờ em còn cả ca của bác Bàng, em yêu cầu cá nhân gì ?
thể cố gắng phản ánh lên nhà trường."
Lời , trong bếp đều về phía Lâm Tiểu Đường, đoán xem cô sẽ đòi hỏi cái gì, ví dụ như tăng thêm ít trợ cấp?
Hay đổi việc nào nhẹ nhàng hơn?
Lâm Tiểu Đường chớp chớp mắt, dường như đang thực sự suy nghĩ nghiêm túc, “Yêu cầu gì cũng ạ?"
“Em thử xem," chủ nhiệm La gật đầu, “Chỉ cần hợp lý, sẽ cố gắng giúp em xin."
Lâm Tiểu Đường nghĩ nghĩ, ngượng ngùng , “Cháu một vại nhỏ tương đậu nhà ạ," cô dùng tay ướm chừng kích thước cái vại, thêm, “Còn một chuyện nữa phiền chủ nhiệm La, lúc nào bác tiện thì giúp cháu mua một miếng thịt heo ạ?
Cháu đưa tiền và phiếu cho bác."
Mọi sững sờ, trong bếp yên tĩnh một lúc lâu.
“Tương đậu?"
Chủ nhiệm La và bác Cát đồng thanh, hai rõ ràng đều ngơ ngác, càng ngờ Lâm Tiểu Đường đưa yêu cầu như , chủ nhiệm La còn tưởng cô sẽ nhân cơ hội đề nghị tăng đãi ngộ chứ!
Vậy mà thứ cô là... tương đậu?
Còn nhờ ông mua thịt heo?
Chỉ thôi?
Bác Cát càng dở dở , “Ngày nào cháu cũng ăn ở căng tin còn đủ ?
Món bọn bữa nào chẳng cho nhiều ?
Cháu gì ?
Lại đòi tương đậu?
Tương căng tin cháu cũng từng ăn, vị ngày ... chậc, tuy giờ cháu cải thiện, nhưng cũng thứ gì quý hiếm?"
“Bác Cát, cháu thể ăn ở căng tin mỗi ngày, nhưng các đồng chí ở tiểu đội nấu ăn cùng các chiến sĩ khác thì ăn ạ, cháu định ít tương cho họ, gửi về đó."
Lần Lôi Dũng , họ sắp bắt đầu huấn luyện mùa đông , nên Lâm Tiểu Đường chuẩn cho họ ít món ăn kèm đưa cơm dễ mang theo.
“Nếu cháu chỉ tương đậu nhà , cái đơn giản," chủ nhiệm La , “Cái chẳng cần xin nhà trường đặc biệt gì, bác thể đồng ý với cháu ngay bây giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-doi-truong-com-den-roi/chuong-380.html.]
mà, cháu chắc chứ?
Không nghĩ ?
Cơ hội nhiều nhé!"
Lâm Tiểu Đường lắc đầu, “Không cần ạ, chủ nhiệm La, giờ cháu ăn đủ dùng đủ, quân đội và nhà trường đều đối xử với cháu , cháu chỉ cần một vại tương để ít món ăn kèm cho các chiến sĩ, để họ cũng nếm thử tay nghề của cháu."
Lôi Dũng mà chắc chắn sẽ vui sướng điên lên, ngay đó cô nhớ điều gì, vội vàng bổ sung, “À, đúng , đến lúc đó cháu đồ ăn kèm, thể cần mượn căn bếp nhỏ ở phía một chút, đảm bảo lỡ việc của căng tin ạ."
Bác Tôn ở bên cạnh , khỏi thầm tiếc nuối, cơ hội như thế!
Sao đòi gì khác?
Lại cứ đòi một vại tương đậu?
Cô đồng chí nhỏ , thật quá thà thà, haiz...
Hôm đó là cuối tuần, thời tiết đặc biệt , nhưng thứ khiến các bạn học tinh thần phấn chấn dường như chỉ thời tiết hiếm .
Mọi còn đến cửa căng tin, một luồng hương thơm đậm đà giống như mọc chân, theo gió ngang nhiên chui lỗ mũi của mỗi bạn học sinh ngang qua.
“Hô!
Mùi gì thế?
Thơm thế?"
Một nam sinh gắng sức hít hít mũi, mắt bỗng sáng rực, bước chân vô thức nhanh hơn.
“Có vẻ là... mùi tương?
nồng thế?
Còn cả mùi thịt?"
Người bạn bên cạnh cũng gắng sức hít ngửi, khóe miệng kiểm soát mà nhếch lên.
“Mùi hương tuyệt thật!
Đi !
Mau xem!
Chắc chắn là căng tin món gì ngon !"
Các bạn học từng nhóm ba năm đổ xô về phía căng tin, mặt ai nấy đều mang vẻ mong chờ, mùi hương thực sự quá hấp dẫn, khiến kìm nuốt nước miếng.
Sau khi căng tin, mùi hương quyến rũ đó càng xộc thẳng mũi , giống như một bàn tay vô hình, gãi khiến lòng ngứa ngáy.
Trước cửa sổ phát cơm nhanh ch.óng xếp thành một hàng dài, các bạn học cầm khay cơm vươn dài cổ ngó trong, “Bác ơi, hôm nay món gì mà thơm thế?
Lại món mới ạ?
Bọn cháu cách tám trăm dặm cũng ngửi thấy!"
Bác B-éo cửa sổ, chiếc thìa sắt lớn trong tay cầm vô cùng vững, mặt cũng treo nụ quen thuộc, nhưng trong lòng chột , bác nhanh nhẹn chia thức ăn cho học sinh, lấp lửng đáp, “Ôi chao, mũi mấy đứa thính thật, khi là hôm nay bếp lửa mạnh, món xào nên mới thơm thôi."
học sinh dễ lừa như , lúc lấy cơm ai nấy đều ghé cửa sổ kỹ trong, nhưng hôm nay vẫn là ba món cũ, cải thảo xào, củ cải hầm, khoai tây sợi, còn cả một chậu đậu phụ hầm trông bình thường thể bình thường hơn...
Các bạn học xem xem mấy cái chậu lớn đó mấy .
Cải thảo xào ướt nhẹp, màu sắc đều héo vàng , củ cải hầm mềm nhũn một nồi, là thấy thèm ăn, khoai tây sợi ỉu xìu, chẳng chút tinh thần nào...
đều là những món ăn quen thuộc hàng ngày, chẳng gì đặc sắc cả, mùi thơm trong khí là thế nào?
Không đúng!
Chắc chắn mờ ám?
Có bạn học bỏ cuộc, lấy cơm xong vẫn chịu , tiến sát cửa sổ, bí hiểm hỏi bác B-éo, “Bác ơi bác, bác tiết lộ chút ?
Rốt cuộc là món gì thế ạ?
Sao mà thơm thế?
Hình như... hình như còn mùi thịt?
Bụng bọn cháu đ-ánh trống đây , thèm quá!"
Họ chắc chắn mũi sai, trong mùi hương đó chỉ mùi tương đậm đà, còn thấp thoáng lẫn một chút mùi thịt hấp dẫn, nhưng kỳ lạ ở chỗ, căng tin hôm nay rõ ràng cung cấp món thịt, mùi thơm rốt cuộc từ ?
là kỳ lạ!
Người hỏi câu là một hai , mà là từng đợt từng đợt, bác B-éo bình thường tính tình , thích đùa với học sinh, nhân duyên với học sinh , nên ai cũng tìm bác hỏi thăm.
Bác B-éo mặt tươi , trong lòng khổ tả nổi, bác chỉ thể lặp lặp trả lời, “Món ăn hôm nay đều ở đây cả đấy, tự xem, tự chọn ...
ôi chao, cháu đừng hỏi nữa, bác thực sự , khi là mùi hương do gió thổi đến đấy?"
Câu , chính bác còn tin.
Bác B-éo cũng bất lực lắm, con sâu thèm ăn trong bụng bác sớm mùi hương xâm nhập ngóc ngách cho kêu gào ầm ĩ , sắp nháo loạn đảo lộn cả lên, bác tranh thủ lúc đưa khay cơm liếc nhanh về hướng nhà bếp, trong lòng thở dài, “Haiz!
Tay nghề của đồng chí Tiểu Đường cũng quá giỏi đấy?
Mùi thơm thực sự quá bá đạo, đáng thương cho mấy ở gần ngay mắt như bọn chỉ thể ngửi ngửi, , một miếng cũng chẳng ăn, đúng là t.r.a t.ấ.n mà!"