[TN] Đội Trưởng, Cơm Đến Rồi! - Chương 373

Cập nhật lúc: 2026-04-21 22:11:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ba mò trong bóng tối, rón rén bước khỏi cửa ký túc xá.

 

Làn gió lạnh sáng sớm ập mặt khiến Lâm Tiểu Đường nhịn khẽ rùng một cái, vội vàng quấn c.h.ặ.t áo khoác .

 

“Chị Thúy, chị Tuệ, hai cũng dậy sớm thế?

 

Hai hôm nay ôn thi hai đều thức khuya lắm mà, sáng nay tiết, hai thể ngủ thêm một chút để bù giấc ngủ chứ."

 

“Không , bọn chị buồn ngủ."

 

Cố Thúy chà xát hai bàn tay, hà một làn khói trắng, “Chẳng hôm qua chúng là sẽ giúp em !

 

Cái cối xay đ-á nặng lắm, chỉ dựa một em, mười mấy cân đậu nành xay xong, hôm nay chắc chắn em cầm nổi b.út để !"

 

Khưu Tuệ cũng khẽ “ừm" một tiếng.

 

Lâm Tiểu Đường cảm thấy ấm áp trong lòng, cô hai bạn nhỏ của , “Để đáp sự nghĩa khí của hai chị, đậu nành hôm nay em bao hết, đảm bảo lát nữa để hai chị uống đầu tiên, đậu nành uống thỏa thích luôn."

 

Khuôn viên trường học vẫn còn tĩnh mịch, mấy băng qua sân trường vắng vẻ để đến nhà ăn.

 

Cửa nhà ăn khép hờ, bên trong bật đèn.

 

Đẩy cửa bước , một luồng ấm ập đến, lửa bếp nhóm lên.

 

Không ngờ chú Tôn cũng ở đó, chú đang ngáp dài, múc nước đổ nồi lớn.

 

Thấy ba cùng bước , chú thở phào nhẹ nhõm, lầm bầm:

 

“Tạ ơn trời đất, các cháu cuối cùng cũng tới !

 

Chú còn tưởng các cháu ngủ quên, quên mất việc xay đậu chứ!

 

Nếu các cháu đến, việc xay đậu hôm nay chắc chắn đổ bể trong tay chú ."

 

Lâm Tiểu Đường đáp:

 

“Làm thể chứ?

 

Đã là sẽ , bọn cháu chắc chắn sẽ đến."

 

Cô dừng một chút, quầng thâm mắt chú Tôn, thấy áy náy:

 

“Chú Tôn, thực chú ngủ thêm một chút cũng mà, mấy đứa cháu từ từ xay cũng xong."

 

Chú Tôn xua xua tay:

 

“Thôi thôi, để ba đứa con gái các cháu đẩy cái cối đ-á đó á?

 

Đừng mà trẹo cả lưng!

 

Để chú đẩy, các cháu cứ trợ thủ là ."

 

Chú thêm củi bếp, ngọn lửa bùng lên “phừng" một tiếng.

 

Ống khói nhà ăn sớm bốc khói, vì Lâm Tiểu Đường trụng sơ đậu nành ngâm qua nước sôi, đương nhiên đây là để loại bỏ mùi tanh của đậu.

 

Đậu nành ngâm cả đêm trương lên mập mạp, khi rửa sạch và để ráo nước, đợi nước sôi thì đổ trụng hai phút, vớt xả với nước lạnh, đó mới vớt cái thùng gỗ lớn chuẩn sẵn.

 

Những hạt đậu khi trụng nóng xả lạnh, hạt nào hạt nấy đều trông tràn đầy sức sống, tỉnh cả ngủ.

 

「Ui da, nóng ch-ết mất, nóng ch-ết mất!」

 

「Vẫn là xả nước lạnh thoải mái hơn nhiều!」

 

「Thế thì mùi tanh của đậu chắc là hết nhỉ?」

 

「Tiểu Đường đúng, xử lý qua thế bọn sảng khoái hơn nhiều, chắc chắn sẽ còn thơm hơn!」

 

Mấy hì hục khiêng thùng gỗ ngoài sân , nơi đặt cái cối đ-á.

 

Cái cối đ-á đó cũng tuổi đời, dùng đến mức bóng loáng.

 

Chú Tôn cuối cùng vẫn để mấy nữ sinh đẩy cối, chú xắn tay áo, nắm c.h.ặ.t cần xay, “Hây dà" một tiếng, bắt đầu đẩy.

 

“Cọt kẹt... cọt kẹt..."

 

Tiếng cối đ-á bắt đầu vang lên.

 

Lâm Tiểu Đường bên cạnh, một thìa đậu nành, một thìa nước nóng, luân phiên thêm cối.

 

Dòng sữa đậu nành trắng đục theo cối đ-á chảy chậm rãi, từng giọt từng giọt rơi xuống chiếc chậu gốm lớn ở bên .

 

「Đẩy chậm thôi, chậm chút mới !

 

Làm chậm mới hàng kỹ!

 

Xay bọn thật mịn, nước đậu mới đậm đà !」

 

đúng, xay mịn chút, bọn mới nhiều nước đậu hơn!」

 

「Oa!

 

Mình ngửi thấy mùi thơm bay nè...

 

Mùi đậu thơm quá mất!」

 

Từng hạt đậu tròn ủng đều lo lắng lên tiếng.

 

Lâm Tiểu Đường thêm đậu đáp :

 

“Biết , các bạn cứ yên tâm !

 

Đảm bảo xay hết tinh hoa của các bạn, mùi thơm đều hòa quyện trong sữa đậu, tuyệt đối lãng phí chút nào."

 

Xay sữa đậu là công việc tốn sức, cũng là việc đòi hỏi sự tỉ mỉ.

 

Tốc độ đẩy cối đều, tỷ lệ đậu và nước thêm càng thích hợp.

 

Quá nhanh thì mịn, quá chậm thì tốn thời gian.

 

Chờ đến khi hơn mười cân đậu nành xay xong, trời sáng hẳn.

 

Trên mặt sữa đậu nành trong chậu gốm nổi lên một lớp bọt màu xám trắng, bên trong còn lẫn ít xác đậu.

 

Bây giờ qua vẫn còn thô.

 

Tiếp theo là công đoạn lọc quan trọng nhất.

 

Lâm Tiểu Đường tìm một cái túi vải sạch, căng chụp lên miệng chậu, đó mấy phối hợp với , dùng gáo lớn múc sữa đậu nành xay đổ từ từ túi vải.

 

Sữa đậu nành trắng đục đua xuyên qua lớp vải chảy xuống chậu.

 

Xác đậu thô ráp rung lắc trong túi vải:

 

「Này!

 

Đồng chí Tiểu Đường!

 

Bọn đồ bỏ nhé!

 

Bọn là xác đậu nhưng cũng là báu vật đấy!」

 

đấy đúng đấy!

 

Bọn tác dụng lớn lắm!

 

Nghe bánh hấp, bánh xác đậu thơm lắm!

 

Không lãng phí chút nào!」

 

đúng, trộn bột ngô hấp bánh, đặc biệt no bụng, còn mùi thơm của đậu nữa!」

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-doi-truong-com-den-roi/chuong-373.html.]

Lâm Tiểu Đường dùng sức bóp c.h.ặ.t túi vải để vắt kiệt giọt sữa đậu cuối cùng, đáp :

 

“Yên tâm yên tâm!

 

Trưa nay sẽ sắp xếp cho các bạn luôn."

 

Sữa đậu nành khi lọc xong đổ nồi sắt lớn rửa sạch để bắt đầu đun.

 

Lửa trong bếp đốt cháy mạnh trở , sữa đậu trong nồi dần dần tăng nhiệt độ.

 

Lâm Tiểu Đường cầm muôi cán dài khuấy liên tục, để tránh khê đáy, để sữa đậu nóng đều.

 

Theo nhiệt độ tăng cao, mặt sữa đậu nổi lên một lớp bọt mịn, nhanh, quanh nồi cũng bắt đầu “ùng ục" nổi những bong bóng lớn, mùi thơm của đậu theo nóng bốc lên, trong nháy mắt lan tỏa khắp căn bếp.

 

「Phải đun chín tới!

 

Nhất định đun thật chín!」 Sữa đậu lăn tăn trong nồi, sốt sắng dặn dò:

 

「Đun kỹ uống sẽ đau bụng đó, bọn chịu trách nhiệm với sức khỏe của các bạn học sinh mới .」

 

đúng đúng!

 

Đun thật chín, thật thơm, như các bạn học uống mới ấm bụng, mới yên tâm chứ!」

 

「Bạn ngửi thử mùi đậu xem, đặc biệt đậm đà ?

 

Sao cứ cảm thấy thơm hơn mấy thế nhỉ!」

 

「Đồng chí Tiểu Đường, bạn cho ít đường thôi đấy, mùi đậu thơm của bọn mới là nhân vật chính!

 

Không thể giống như mấy thợ như chú Cát , cứ dựa việc cho thật nhiều đường để che đậy mùi tanh của đậu, thế thì chính tông !」

 

Sau khi sữa đậu sôi, giữ trạng thái sôi thêm vài phút để đảm bảo chín .

 

Chờ đến khi sữa đậu chín kỹ, bọt trở nên mịn và định, Lâm Tiểu Đường lúc mới rắc một lượng đường trắng đủ nồi.

 

Thật sự nhiều, chỉ dùng để nâng vị, cân bằng khẩu vị.

 

Chú Cát bên cạnh quan sát từ nãy đến giờ, thấy cô chỉ cho chút xíu đường, liền liếc cô một cái đầy ngạc nhiên.

 

So với món đậu phụ chiên giòn sốt cà chua hôm qua thì phí đường hơn nhiều!

 

Lúc đó là cứ từng muôi từng muôi cho .

 

Lâm Tiểu Đường khẽ khuấy cho đường tan , nhận ánh mắt của chú Cát, mím môi :

 

“Ngọt mà ngán mới là ngon nhất mà!

 

Uống sữa đậu là thưởng thức hương vị nguyên bản của đậu, đường chỉ là điểm xuyết, nâng vị thôi, nhiều quá sẽ át mất vị chính đấy."

 

Chú Cát gì, chỉ gật gật đầu, chắp tay lưng tiếp tục quan sát.

 

Khuấy đến khi đường tan , đun thêm một phút để hương vị hòa quyện, nồi sữa đậu thơm lừng thành.

 

Sữa đậu trắng đục khẽ sóng sánh trong nồi, mùi đậu nồng nàn sớm lan tỏa khắp nhà ăn, thậm chí còn chui qua khe cửa sổ, bay tận cửa sổ phát cơm phía .

 

Chú Tôn và những khác sớm tò mò hít hít mũi:

 

“Lạ thật!

 

Sữa đậu thơm thế ?

 

Sao hôm nay quyến rũ thế nhỉ?"

 

Vừa , chú ghé sát nồi, hít một thật sâu:

 

“Mùi đậu , thật là đậm đà!"

 

“Chứ nữa, mùi đậu ngửi thôi thấy dễ chịu , giống như mùi tanh đậu sống như ."

 

“Con bé Tiểu Đường , rốt cuộc thêm bí mật gì thế?"

 

Nhà ăn đúng giờ mở cửa, các bạn học sinh dậy sớm lượt .

 

Vừa bước chân cửa mùi đậu thơm lừng hấp dẫn, ánh mắt đồng loạt sáng lên, theo mùi hương về phía cửa sổ phát cơm.

 

Bên cạnh cửa sổ dựng một cái biển nhỏ, phía bằng phấn:

 

“Cung cấp hôm nay, sữa đậu nóng, hai xu một bát."

 

Hai xu?

 

Giá cũng ngang với cháo loãng !

 

sữa đậu ngửi thơm hơn nhiều so với bát cháo thanh đạm, các bạn học sinh lập tức xếp hàng.

 

“Ngửi thì đúng là tệ, nhưng mà... thích uống sữa đậu," một nữ sinh khóa do dự, thì thầm với bạn , “Mình chịu nổi cái mùi tanh của đậu đó, cảm giác còn khó chịu hơn mùi tanh của cá.

 

Lần nhà ăn sữa đậu, uống một hớp là nhổ luôn, cái vị đó..."

 

“Đây mùi tanh của đậu?

 

Cậu ngửi thử xem?

 

Toàn là mùi thơm của đậu, thơm đến mức đói bụng luôn đây."

 

Bạn của cô cố sức hít hít mũi, vẻ mặt say sưa, “Dù cũng chỉ hai xu một bát lớn, bằng giá với cháo loãng, chắc chắn mua một bát nếm thử."

 

Ở đây vẫn còn học sinh do dự, sợ rằng giống như , tốn tiền mua về một bát “nước đậu tanh" khó nuốt, cuối cùng chỉ thể bịt mũi nuốt xuống.

 

Bên một nam sinh nóng tính mua sữa đậu.

 

Sữa đậu nóng hôi hổi cũng chẳng thèm để ý đến việc bỏng, men theo vành bát “húp" một dài.

 

“Hự!

 

Nóng..."

 

Nam sinh đó bỏng đến mức nhăn nhó, sữa đậu đảo một vòng trong miệng, cứng rắn nuốt xuống.

 

Nam sinh chép chép miệng, ánh mắt sáng lên, cất tiếng gọi lớn với bạn học phía :

 

“Sữa đậu thơm quá mất!

 

Không hề chút mùi tanh đậu nào!

 

Mùi thơm mười phần!

 

Vừa thơm mịn!

 

Ngon quá ngon quá!"

 

Nam sinh xong, vẫn thấy thèm, dứt khoát “húp sùm sụp" vài hớp là uống sạch sành sanh cả bát lớn, uống xong còn thèm, quệt miệng, cái bát trống trơn, dường như còn thêm bát nữa.

 

Cậu câu , hàng ngũ lập tức xôn xao.

 

Những vốn còn đang do dự giờ cũng chần chừ nữa, lũ lượt đổ dồn về phía cửa sổ sữa đậu.

 

“Thật giả thế?

 

Không mùi tanh đậu ?"

 

“Để nếm thử!

 

Cho một bát!"

 

“Chú ơi, cháu cũng lấy một bát!"

 

Nhân viên phát cơm bận rộn dứt, chiếc muôi cán dài tay lên lên xuống xuống, sữa đậu trắng đục “ào" một tiếng đổ từng chiếc bát tráng men, bốc nghi ngút.

 

Các nữ sinh thì dịu dàng hơn, họ bưng bát tráng men, cẩn thận thổi nóng, từng ngụm nhỏ thưởng thức, cảm nhận hương vị một cách tinh tế.

 

 

Loading...