[TN] Đội Trưởng, Cơm Đến Rồi! - Chương 326

Cập nhật lúc: 2026-04-21 22:06:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chuyện nếu để lúc bình thường, tới hai chữ “thịt gà”, mấy chắc chắn mắt sẽ sáng rực lên, vây quanh lớp trưởng lão Vương hỏi đông hỏi tây.

 

hôm nay, đừng là thịt gà, thịt lợn, tất cả đều thể thu hút sự chú ý của họ.

 

Chuyện gì cũng quan trọng bằng việc Lâm Tiểu Đường thi đại học !

 

Họ gần như đồng thanh, giọng sang sảng hét lên:

 

“Lớp trưởng!

 

Tiểu Đường thi hạng nhất!”

 

“Là Tiểu Đường!

 

Tiểu Đường thi hạng nhất!”

 

“Tiểu Đường thi hạng nhất cuộc thi tuyển chọn!”

 

Lão Vương mấy họ đồng thanh hét lớn giật , đồ tay suýt chút nữa cầm chắc.

 

Sau khi ông rõ ý nghĩa trong lời , nhịn cũng ngoác miệng , đến mức thấy cả mắt:

 

“Ôi!

 

Ôi chao!

 

Hạng nhất ư!

 

Tốt quá!

 

Con bé !

 

uổng công mấy cuốn sách đó, !

 

Thi thật đấy!

 

là quá !

 

Đây là nở mày nở mặt cho nhà ăn phía Đông chúng !”

 

Lão Vương kích động xoa xoa tay, vui mừng đến mức xoay mấy vòng tại chỗ.

 

Đầu bếp Tiền cũng thấy tiếng bước từ nhà bếp, tay còn cầm con d.a.o thái rau:

 

“Cái gì?

 

Tiểu Đường thi hạng nhất?”

 

Ông tiến trêu chọc:

 

“Hèn gì hôm nay mắt trái cứ giật liên tục, hóa chuyện đại hỉ !

 

Mình còn chứ, hôm nay lô gà hậu cần đưa tới con nào cũng đặc biệt tinh khôi, đây đúng là song hỉ lâm môn !

 

Ha ha ha!

 

Hôm nay thịt gà nấu thế nào, lát nữa chúng ý kiến của ‘trạng nguyên’ nhà mới !”

 

Mà lúc “trạng nguyên” Lâm Tiểu Đường đang mong nhớ, đang thong dong Thẩm Bạch Vi may quần áo nhỏ cho Thất Cân.

 

Vải dùng là quần áo vải bông cũ Thẩm Bạch Vi từng mặc, vải giặt đến trắng bạc, nhưng cọ xát đến mềm mại thoáng khí, vặn cho đứa trẻ da dẻ mỏng manh mặc.

 

“Cô đúng là bình tĩnh thật đấy.”

 

Thẩm Bạch Vi múa kim vung chỉ, tay nghề thuần thục:

 

“Đây mà là khác thì sớm yên .

 

Nghe công bố kết quả là sợ trời sáng chạy tới chốt bảng thông báo , cô thì , như việc gì, còn tâm trí đây nghiên cứu quần áo nhỏ.”

 

Lâm Tiểu Đường thử cái ống tay nhỏ ngón tay , hì hì :

 

“Vội cái gì chứ?

 

Bảng điểm mọc chân chạy .

 

Hôm nay mới công bố, bảng thông báo ở đó chắc chắn chen lọt.

 

Lát nữa em về nhà ăn, tiện đường ghé qua một cái là , lúc đó chắc cũng tản hết , vặn thanh tĩnh.”

 

“Cô nhóc !”

 

Thẩm Bạch Vi trừng cô một cái trách yêu, lắc đầu:

 

“Chị , cô đúng là đứa quỷ linh tinh, trong lòng tính toán cả, hóa định !”

 

“Ôi chao, chị Thẩm!”

 

Lâm Tiểu Đường chợt bỏ quần áo nhỏ xuống, hai tay ôm lấy ng-ực , mắt sáng rực Thẩm Bạch Vi:

 

“Chị bây giờ xinh thật đấy!

 

Chị thế , em cảm giác tim đ-ập thình thịch luôn.”

 

Cô còn chớp chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt nghiêm túc :

 

“Bây giờ em mới hiểu thế nào là ‘tú sắc khả xan’ (vẻ thể ăn ) là nghĩa gì đấy!

 

Hèn gì rể ăn cơm chẳng cần thức ăn, chỉ cần chị thôi cũng đủ ngon lành húp sạch hai bát cơm lớn !”

 

Thẩm Bạch Vi lời trêu chọc bất thình lình của cô cho đỏ mặt tía tai.

 

hổ trừng Lâm Tiểu Đường một cái, nhưng nghĩ đến bộ dạng ngốc nghếch lúc Lâm Hướng Quân , bản cũng nhịn nín , nhỏ giọng mắng:

 

“Cút !

 

Đó là do huấn luyện tiêu hao lớn, thuần túy là do khẩu vị !!

 

Dù là đối diện với…

 

đối diện với con lợn nái, chắc là cũng thể ăn sạch hai bát cơm cần nghỉ.”

 

Lâm Tiểu Đường ngờ Thẩm Bạch Vi thể lời “tàn nhẫn” như thế để trêu chọc Liên trưởng Lâm, là ngẩn , ngay đó phá lên , nước mắt sắp chảy luôn:

 

“Ôi chị Thẩm của em ơi!

 

Chị… chị mà để rể thấy lời , chừng hổ đến mức tìm cái kẽ đất mà chui xuống mất?

 

Chị đây lấy so với lợn nái ?

 

Ha ha ha…”

 

Thẩm Bạch Vi xong cũng nhận tự rối, buồn tức giận, giơ tay định cù Lâm Tiểu Đường:

 

“Cho cô !

 

Cho cô trêu chọc bậy bạ!

 

Xem chị trị cô thế nào!”

 

Hai đùa một hồi, thời gian sắp đến giờ chuẩn cơm tối của nhà ăn phía Đông, lúc Lâm Tiểu Đường mới gói thành một quả bóng, thong thả từ khu gia đình về phía nhà ăn phía Đông.

 

tới cửa nhà ăn, tấm rèm chắn gió dày cộp từ bên trong giật mạnh , Lôi Dũng vài như thể phục kích sẵn, vội vã lao , suýt nữa thì va sầm cô.

 

Hai bên chạm mặt, mắt Lôi Dũng lập tức sáng rực lên:

 

“Ái chà, Tiểu Đường!

 

Cậu cuối cùng cũng về !

 

Cậu mà về nữa, chúng định xông đến nhà Liên trưởng Lâm lôi !”

 

Trần Đại Ngưu bọn họ cũng tươi vây quanh, mấy líu ríu hỏi:

 

“Tiểu Đường!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-doi-truong-com-den-roi/chuong-326.html.]

Cậu hạng mấy ?”

 

đó, mau đoán thử xem!

 

Đảm bảo giật !”

 

Lâm Tiểu Đường vất vả tháo khăn quàng cổ và mũ quấn kín đầu mặt , bộ dạng kích động sắp bốc khói của họ, nhịn :

 

“Em chứ, hạng nhất mà.”

 

“Cậu ?”

 

Lôi Dũng lập tức trố mắt, giọng cũng cao lên một tông, thấy vẻ nhảy cẫng lên vì kích động như dự đoán, điều thật sự cảm giác như đ-ấm một quyền bông :

 

“Cậu… xem kết quả ?

 

Không đúng nha, lúc nào?

 

Sao chúng thấy ?”

 

“Lúc em từ khu gia đình về, tiện đường ghé qua bảng thông báo một cái thôi, lúc còn .”

 

Lâm Tiểu Đường nhanh chậm treo chiếc áo khoác quân đội lên, chỉnh mái tóc, lúc mới quý hóa họ:

 

“Ngược là mấy , giờ tụ tập đông đủ ở nhà ăn thế ?

 

Chưa tới giờ cơm mà?

 

Trên mấy bùn đất thế về dọn dẹp ?

 

Lần cảm lạnh, em nấu nước gừng cho nhé.”

 

“Sao bình tĩnh thế!”

 

Lôi Dũng như con mèo giẫm đuôi, kích động giậm chân vây quanh Lâm Tiểu Đường xoay vòng:

 

“Cậu là hạng nhất đấy!

 

Hạng nhất đấy!

 

Cậu hạng nhất nghĩa là gì ?

 

Cậu sắp học Kinh Đại (Đại học Bắc Kinh) !

 

Kinh Đại đấy!

 

Đây là danh ngạch duy nhất của đoàn , một chút cũng kích động thế?”

 

Dù lúc nhắc , Lôi Dũng vẫn hưng phấn, nước bọt sắp phun ngoài , chắc chắn tưởng là thi hạng nhất.

 

!

 

Chúng ở bảng thông báo tìm thấy , còn tưởng dám xem kết quả, sợ đến mức trốn đấy!”

 

Lý Tiểu Phi cũng sáp gần, cũng một mặt bội phục:

 

“Còn nữa, lúc thi xong , chúng hỏi bài thế nào, còn bảo tạm , gọi thế là tạm ?

 

Cậu đây là nha!

 

Được đến mức thể học Kinh Đại, đây là lừa tất cả chúng !”

 

Lâm Tiểu Đường họ một câu một câu, khỏi giải thích:

 

“Em mà sớm khoe khoang, chắc chắn , vạn nhất cuối cùng thi , chẳng là mất mặt hơn ?

 

Vẫn là khiêm tốn chút hơn.”

 

“Cô nhóc !”

 

Lão Vương từ phía tới thấy lời , nhịn giơ ngón trỏ khẽ chỉ cô, mặt là vẻ dứt:

 

“Đối với tự tin thế ?

 

Giờ , ván đóng thuyền, cô là sinh viên đại học dự sắp học Kinh Đại !

 

là nở mày nở mặt cho nhà ăn phía Đông chúng !”

 

“Chính là thế!

 

Tiểu Đường, lợi hại quá !”

 

Lôi Dũng cô đầy sùng bái:

 

“Cậu cao hơn thứ hai nhiều điểm lắm đấy!

 

Gần một trăm điểm cơ!”

 

Cậu đảo đảo tròng mắt, bắt đầu suy nghĩ bay bổng:

 

“Tiếc thật, chỉ là tuyển chọn nội bộ đoàn chúng , tổ chức thi thống nhất quân, nếu , dựa điểm của , chắc chắn thể xếp hạng trong quân, đó mới gọi là uy phong, đó mới gọi là mặt mũi chứ!”

 

Lâm Tiểu Đường , cố tình mặt nghiêm túc, học theo giọng điệu Lôi Dũng dạy dỗ cô , chỉ chỉ :

 

“Này!

 

Đồng chí Lôi Dũng, suy nghĩ của nguy hiểm nha!

 

Đây mới là danh nghĩa hư vinh, ham mặt mũi!

 

Tư tưởng , kiểm điểm sâu sắc, mau ch.óng sửa chữa.”

 

Lớp trưởng lão Vương bên cạnh sớm khép miệng, ông vui mừng thôi:

 

“Không , !

 

Tiểu Đường đúng, chúng khiêm tốn chút.

 

Sau học đại học , Tiểu Đường cô cũng tiếp tục duy trì tinh thần , học tập , mỗi ngày đều tiến bộ!

 

Cố gắng ở đại học cũng nở mày nở mặt cho đoàn chúng , giành vinh quang cho quân đội.”

 

“Vâng!

 

Lớp trưởng, ngài yên tâm, em sẽ .”

 

Lâm Tiểu Đường thu vẻ đùa giỡn, nghiêm túc gật đầu.

 

Lôi Dũng vài cuối cùng cũng chim báo tin, thành công truyền đạt sự kích động nén bấy lâu nay cho chính chủ, lúc mới mãn nguyện chạy về ký túc xá dọn dẹp đống bùn đất .

 

Trong bếp, đầu bếp Tiền họ xử lý con gà b-éo hôm nay sạch sẽ tinh tươm, chỉ vặt lông sạch trơn, mà miếng nào miếng nấy cũng c.h.ặ.t đều tăm tắp, chỉ chờ Lâm Tiểu Đường về cầm muôi thôi!

 

Hôm nay nhà ăn phía Đông ai nấy mặt mày đều tươi , vui mừng như thể sắp đón năm mới , ngay cả những miếng gà b-éo trong chậu lớn cũng ngẩng đầu ưỡn ng-ực gia nhập hàng ngũ chào đón.

 

「Tới tới !

 

Trạng nguyên của chúng về !」 Con gà trống lớn tinh thần phấn chấn tuyên bố, 「Anh em, lên tinh thần !

 

Hôm nay chúng là để ăn mừng cho trạng nguyên, nhất định đưa trạng thái nhất.」

 

đúng!」 Miếng khoai tây tròn vo trong chậu bên cạnh cũng nhảy nhót phụ họa, 「Chúng hôm nay phối hợp thật , cố gắng món gà ngon nhất đậm đà nhất, để tất cả các chiến sĩ đều dính lấy hỉ khí!」

 

Những sợi bánh phở ngâm trong nước ấm cũng tích cực hưởng ứng, 「Còn !

 

Còn nữa!

 

Yến tiệc ăn mừng của trạng nguyên thể thiếu ?

 

Lát nữa sẽ tung tuyệt chiêu trở nên trong suốt, để các chiến sĩ ăn một là nhớ mãi quên!」

 

Lâm Tiểu Đường chuẩn đầy đủ như , trưng cầu ý kiến của lão Vương:

 

“Lớp trưởng, mấy ngày nay các chiến sĩ tiêu hao lớn, chỉ xào gà thì chắc chắn phân lượng đủ.

 

Hay là chúng nhào thêm ít bột, hôm nay cho món gà Đại Bàn (gà hầm đĩa lớn), kèm theo bánh phở dẹt, lượng lớn vị đậm, no bụng thèm, vặn thể khao các chiến sĩ tập huấn vất vả, giúp họ xua tan cái lạnh, bồi bổ sức lực.”

 

 

Loading...