[TN] Đội Trưởng, Cơm Đến Rồi! - Chương 325

Cập nhật lúc: 2026-04-21 22:06:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

lúc Lâm Tiểu Đường và Thẩm Bạch Vi đang trò chuyện phiếm, cửa văn phòng đoàn bộ vang lên tiếng gõ cửa, Đoàn trưởng Trịnh ngẩng đầu một câu:

 

“Vào ”.

 

Chủ nhiệm Trần bộ phận chính trị cầm tờ bảng điểm thống kê xong, tươi hớn hở bước , khóe miệng gần như sắp ngoác đến tận mang tai.

 

“Đoàn trưởng Trịnh!

 

Đang bận ?”

 

Giọng sang sảng của Chủ nhiệm Trần mang theo sự phấn khích thể che giấu:

 

“Anh đừng bận nữa, đoán xem, cuộc thi tuyển chọn học viên Công Nông Binh của đoàn chúng , ai là đạt hạng nhất?”

 

Ông cố tình bán tín bán nghi, nhưng nét mặt giấu nổi.

 

Lúc Đoàn trưởng Trịnh mới ngẩng đầu từ đống văn kiện, vẻ mừng rỡ mặt Chủ nhiệm Trần, :

 

“Cái đoán ?

 

Mấy trăm tham gia thi, mỗi đại đội đều nhân tài, giấu rồng ẩn hổ, ông đừng bán tín bán nghi nữa, nhanh , là ai?”

 

“Người quen lắm!

 

Chính là đồng chí Lâm Tiểu Đường của nhà ăn phía Đông chúng !”

 

Chủ nhiệm Trần cũng để Đoàn trưởng Trịnh đoán thêm nữa, ông thể nhịn nữa mà công bố tin vui .

 

Ông trải tờ bảng điểm tay đặt lên bàn việc của Đoàn trưởng Trịnh:

 

“Anh !

 

Anh điểm xem!

 

Ôi ơi!

 

Không chỉ môn chính trị thi điểm tối đa, mà ngay cả bài thi tổng hợp toán lý hóa cô cũng thi điểm tối đa, chỉ môn ngữ văn là tượng trưng trừ mấy điểm!

 

Lợi hại thật!

 

là lợi hại thật!

 

dám khẳng định, kết quả đặt ở cũng là xuất sắc nhất!”

 

Đoàn trưởng Trịnh là Lâm Tiểu Đường, mắt lập tức sáng rực lên.

 

Ông hứng thú đón lấy bảng điểm xem xét kỹ lưỡng, khi thấy những con điểm tối đa đỏ ch.ót , ông vỗ đùi cái đét:

 

“Giỏi thật!

 

Ha ha ha!

 

Cô nhóc !

 

Hai năm nay quả nhiên sách uổng công!

 

Không uổng công mà!

 

tiền đồ !

 

Được!

 

Thật sự !”

 

Ông lặp lặp hai con điểm tối đa, càng càng vui.

 

“Chẳng chỉ là !”

 

Chủ nhiệm Trần phấn khích trong văn phòng:

 

tính sơ qua, tổng điểm của cô cao hơn thứ hai tận chín mươi mấy điểm!

 

Chín mươi mấy điểm đấy!

 

Đoàn trưởng Trịnh, mười xếp cuối cùng cộng bao nhiêu điểm ?

 

Thậm chí còn bằng một môn thi của đồng chí Lâm Tiểu Đường !

 

Khoảng cách quá lớn !”

 

Vì trình độ học vấn của những tuyển chọn khác , cho nên đề thi của họ cũng cân nhắc đến việc chiếu cố đại đa các đồng chí, vì quả thực quá khó khăn, chủ yếu chỉ là đ-ánh giá sơ bộ.

 

Đề thi đơn giản thế mà còn thi đạt yêu cầu, thì dù học đại học chắc cũng đủ chật vật !

 

Chủ nhiệm Trần xúc động Đoàn trưởng Trịnh, khỏi tiếc nuối :

 

“Kết quả , điểm , đặt ở quân chắc chắn đều thể xếp hạng.

 

Đáng tiếc, đáng tiếc là chúng tiến cử học đại học tổ chức tuyển chọn thống nhất quân, nếu , đồng chí Lâm Tiểu Đường chắc chắn thể giúp đoàn chúng nở mày nở mặt !

 

Đáng tiếc thật!”

 

Đoàn trưởng Trịnh xong cũng liên tục gật đầu, tự hào tiếc nuối tặc lưỡi:

 

“Phải , đáng tiếc thật!

 

Chỗ chúng giống như ôm bảo vật mà chỉ thể tự hưởng thụ!”

 

Tuy nhiên ông nhanh ch.óng vui trở , xoa xoa bảng điểm cảm khái:

 

“Tuy nhiên, thật sự ngờ đầu óc cô nhóc linh hoạt đến .

 

Không chỉ nấu ăn là tay nghề cừ khôi, mà văn hóa cũng hề bỏ bê.

 

Hèn gì Bí thư Lâm cứ ngừng khen ngợi cô học tập giỏi, từ nhỏ là hạt giống sách.

 

Lúc đó còn tưởng ông ‘bán dưa khoe dưa’, giờ xem , đây là thật sự !

 

Thật sự !”

 

Cùng lúc đó, bảng thông báo bên ngoài đoàn bộ đám đông vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài.

 

Bảng điểm màu đỏ dán lên thu hút ánh của tất cả , dù là tham gia thi , tất cả đều vươn cổ dài thấy kết quả ngay lập tức.

 

Lôi Dũng, Lý Tiểu Phi, Lôi Chấn và Trần Đại Ngưu vài huấn luyện dã ngoại về, vẫn còn dính ít bụi bẩn.

 

Nghe tin họ liền chạy thẳng tới đây, đáng tiếc họ đến chậm một bước, chỉ thể sốt ruột ở vòng ngoài đám đông.

 

Lôi Dũng sốt ruột như con khỉ, nhịn nhón chân quanh, cố gắng tìm kiếm bóng dáng quen thuộc trong đám đang chen chúc:

 

“Mấy mắt sáng, mau xem, thấy Tiểu Đường ?

 

tới xem kết quả ?

 

Sao thấy bóng dáng cô cả?”

 

Lý Tiểu Phi cũng cố gắng nhảy lên hai cái, tiếc là phía là đầu :

 

“Đông thế , như kiểu đổ sủi cảo , chúng tìm cô ?

 

thấy là đừng tìm nữa, nghĩ cách chen xem kết quả , lát nữa tới nhà ăn phía Đông báo cho cô .”

 

Cậu cậy hình mảnh khảnh, tìm khe hở chen trong, hình chắc nịch phía đẩy văng .

 

Trần Đại Ngưu thấy Lý Tiểu Phi chen vất vả, tự nguyện tiến lên một bước:

 

“Để !

 

mở đường phía !

 

vạm vỡ, dễ chen!”

 

Lôi Chấn dáng vẻ chuẩn “tấn công” của Trần Đại Ngưu, dở dở kéo :

 

“Đại Ngưu!

 

Chúng là đến xem kết quả, đ-ánh b.o.m!

 

So kè vạm vỡ gì?”

 

Trần Đại Ngưu ngây ngô, lộ hàm răng trắng bóng:

 

“Vạm vỡ thì sức mới lớn chứ!

 

Các theo sát , đừng để dòng lạc mất!”

 

Nói xong liền chen .

 

Mấy như những con ruồi đầu nỗ lực tìm khe hở để lách trong, nhưng hiệu quả lớn.

 

Cuối cùng vẫn dựa cái lưỡi xương của Lôi Dũng, chỉ thấy ở phía chen ngừng bắt chuyện với .

 

“Cho mượn đường cho mượn đường!

 

Các em, phiền nhường một chút, chỉ cần chừa một khe nhỏ thôi!

 

Cảm ơn nhé!”

 

“Ái chà!

 

Anh bạn , trông quen quen nhỉ?

 

Anh thuộc đại đội một ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-doi-truong-com-den-roi/chuong-325.html.]

Anh cũng tới xem kết quả ?

 

Anh đừng chen lên phía nữa, vất vả lắm!

 

Đợi thấy lát nữa báo cho nhé!”

 

“Xin xin !

 

Anh bạn to con , thật sự xin , giẫm chân !

 

Không cố ý , đông quá mà…”

 

Mấy như những con lươn dần dần lách qua khe hở đám đông tiến về phía .

 

Ngay lúc Lôi Dũng còn đang mải mê xin và bắt chuyện, đột nhiên thấy phía vang lên một tiếng kêu kinh ngạc.

 

“Trời ơi!

 

Hạng nhất là Lâm Tiểu Đường!

 

Đồng chí Lâm ở nhà ăn phía Đông kìa!”

 

Tiếng hô như sét đ-ánh ngang tai, lập tức gây sự xôn xao nhỏ trong đám đông.

 

“Lâm Tiểu Đường?

 

nấu ăn cực ngon, còn giành danh hiệu ‘Nhân viên cấp dưỡng cấp đặc biệt’ đó ?

 

Ái chà!

 

lợi hại thật đấy!

 

Vậy mà thi hạng nhất!”

 

“Mau mau !

 

Điểm Toán Lý Hóa của cô là điểm tối đa kìa!

 

Chính trị cũng điểm tối đa!

 

Ôi ơi!

 

Cái đầu dài kiểu gì ?

 

Thông minh quá mất!”

 

“Chính là đó, ngờ cô những nấu ăn ngon, mà học tập cũng lợi hại thế , hèn gì cô thể nhân viên cấp dưỡng đặc biệt chứ, kết quả bình thường thể sánh !”

 

Lôi Dũng túm c.h.ặ.t lấy cánh tay Lý Tiểu Phi lắc mạnh:

 

“Tiểu Phi!

 

Cậu… thấy ?

 

hình như thấy họ hạng nhất là Tiểu Đường nhà ?

 

tập huấn mệt quá nên ảo giác ?”

 

Giọng kích động đến lạc cả tông.

 

Lý Tiểu Phi cũng rõ mồn một, lúc cũng kích động đến mức mặt đỏ bừng, phản tay túm lấy cánh tay Lôi Dũng, ngạc nhiên gật đầu liên tục:

 

!

 

!

 

cũng thấy !

 

Là Tiểu Đường!

 

Hạng nhất!

 

Ôi ơi!

 

Điểm tối đa!

 

Còn hai môn điểm tối đa kìa!”

 

“Mau mau mau!

 

Hai đừng chần chừ nữa!

 

Mau chen xem kìa!”

 

Lôi Chấn lúc cũng màng đến gì văn minh ảnh hưởng nữa.

 

Cậu chê Lôi Dũng phía chỉ mải mê chuyện với , thật sự quá chậm chạp, đành dựa thủ đặc công của , quan trọng nhất là mặt dày, hạ vai xuống, xoay eo, cứng rắn chen một khe hở nhỏ trong đám đông chật như nêm cối.

 

Mấy dốc hết sức bình sinh cuối cùng cũng chen vị trí đầu bảng tin, liếc mắt một cái thấy cái tên cùng, đúng là cái tên quen thuộc thể quen thuộc hơn:

 

Hạng nhất:

 

Lâm Tiểu Đường.

 

là Tiểu Đường!

 

là hạng nhất !”

 

Trần Đại Ngưu kích động vỗ đùi bôm bốp:

 

“Ái chà, cái còn hai môn điểm tối đa kìa!”

 

Lôi Dũng cũng vui vẻ dán mắt điểm xem xem , lúc mới nhón chân, vươn cổ tìm kiếm một vòng trong đám đông xung quanh, đúng là thấy bóng dáng Lâm Tiểu Đường.

 

Cậu vỗ trán một cái, dứt khoát quyết định:

 

“Đi !

 

Đừng ngây ngốc nữa!

 

Chúng mau tới nhà ăn phía Đông báo cho Tiểu Đường tin vui động trời , cô chắc vẫn !”

 

Mấy như trúng độc đắc, nhe hàm răng vất vả chen khỏi đám đông, cũng màng tới việc vẫn còn bẩn thỉu, hướng về phía nhà ăn phía Đông cắm đầu chạy, từng ước gì chân mọc thêm cánh.

 

Kết quả đợi họ hăm hở chạy nhà ăn phía Đông thì hớ, trong bếp chỉ thím Lý đang ở sân khâu giày.

 

“Thím Lý!

 

Thím Lý!”

 

Lôi Dũng còn vững, giọng tới :

 

“Tiểu Đường ?

 

Sao thấy Tiểu Đường, ?”

 

Thím Lý bộ dạng vội vàng như lửa đốt của họ cho giật , ngẩng đầu , thấy mấy con khỉ bùn mặt, nhịn “ái chà” một tiếng:

 

“Các đây là lăn từ về mà đầy bùn thế ?

 

Có lạnh đấy?

 

Chuyện gì thế?

 

Cháy m-ông mà gấp thế , Tiểu Đường nó tới chỗ Bạch Vi , về !”

 

“Thím Lý!

 

Tin vui động trời!”

 

Lý Tiểu Phi kích động kêu lớn, giọng lạc cả :

 

“Tiểu Đường!

 

Tiểu Đường thi hạng nhất!

 

Cuộc thi tuyển chọn học đại học của đoàn , thi hạng nhất!”

 

“Thật á?”

 

Tay cầm kim khâu của thím Lý khựng , phản ứng lập tức đuôi mắt chân mày đều là , bà nhịn vỗ tay reo vui:

 

“Ôi chao ôi!

 

Hạng nhất ư!

 

Thím ngay!

 

Thím ngay con bé chắc chắn !

 

Sự chịu khó thường ngày của nó, đều thấy cả đấy, quá!

 

Thật sự quá !”

 

Mấy đang chuyện, lão Vương từ phòng hậu cần lĩnh đồ về, thấy Lôi Dũng vài ở sân cũng lạ gì, ông còn trêu chọc:

 

“Ơ!

 

Cái mũi mấy thính thật đấy!

 

Tuy hôm nay bọn cải thiện bữa ăn ăn thịt gà, nhưng mấy tới sớm quá đấy nhỉ?

 

còn vặt lông bắc bếp !”

 

 

Loading...