[TN] Đội Trưởng, Cơm Đến Rồi! - Chương 315
Cập nhật lúc: 2026-04-21 22:06:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trung đội trưởng trung đội hai thấy thật sự cuống lên , lúc mới hì hì một tiếng, bổ sung, “Hầy!
Cậu cuống cái gì?
là lời từ miệng thốt sai, nhưng chuyên môn với .
Là mấy hôm lúc huấn luyện nghỉ ngơi, trung đội chúng đúng lúc ở ngay bên cạnh các đang sắp xếp trang , thấy mấy túm tụm một chỗ thì thầm to nhỏ lời riêng tư, cẩn thận chúng thấy .
Cái tai của chúng cũng đấy, là huấn luyện mà, thính lắm!”
Anh dang hai tay , tỏ vẻ vô tội.
“Chúng ?”
Lâm Tiểu Đường nhạy bén bắt lấy điểm mấu chốt, lắm, xem chuyện chỉ một trung đội trưởng trung đội hai thấy?
Trung đội trưởng trung đội hai gãi gãi đầu, “Ờ... lúc đó trung đội chúng hầu như đều ở đó cả nhỉ?
Chắc là chỉ trung đội chúng thôi, Tiểu Đường cô yên tâm!”
Anh vỗ ng-ực đảm bảo, “Chúng chắc chắn sẽ kín miệng như bình, tuyệt đối truyền ngoài nữa , miệng của đại đội chúng đều kín lắm, thật đấy.”
Lôi Dũng lúc rụt cổ , như một con chim cút nhỏ giọng biện bạch, “Tiểu Đường, chúng thật sự cố ý, chắc chắn là lúc mới tin tức chấn động quá, nhất thời kiềm chế âm lượng, thảo luận... kích động một chút xíu...”
Giọng càng càng nhỏ, vẻ mặt hối .
Lâm Tiểu Đường đúng là dở dở , , thế thì , ước chừng đại nửa đại đội đều , thôi bỏ , nhiều như , thêm một bớt một hình như cũng chẳng khác biệt gì mấy .
Cái bí mật xem là giữ .
Lâm Tiểu Đường bất lực thở dài một , cam chịu nhận lấy cái bát mà trung đội trưởng trung đội hai đưa tới xới cho một bát cơm đầy ắp, múc một thìa lớn nước cá đặc sánh và khoai tây.
Trung đội trưởng trung đội hai nhận lấy bát cơm nhưng rời ngay, ngược còn nhích gần cửa sổ cổ vũ, “Tiểu Đường, cô cố gắng lên nhé!
Chúng đều thấy cô đấy!
Mọi lúc riêng tư đều , nếu cần bỏ phiếu đề cử gì đó, chúng chắc chắn đều bầu cho cô.”
Lôi Dũng thấy thế mắt sáng lên, đây chính là cơ hội lập công chuộc tội tuyệt vời, lập tức ưỡn ng-ực, thề thốt bày tỏ thái độ, “ đúng đúng!
Tiểu Đường cô yên tâm!
Chuyện bỏ phiếu cứ giao cho , đảm bảo huy động tất cả của ...
ái ái ái, quân t.ử động khẩu động thủ nha!”
Anh lời còn dứt, Lâm Tiểu Đường giơ cái vá sắt lớn sáng loáng lên bộ đ-ánh, “Anh thể im miệng hả!
Còn chê đủ loạn ?
cho , cái vá của đ-ánh là nể nang gì , còn lảm nhảm nữa là đ-ánh thật đấy.”
Nhìn thấy hai má cô phồng lên, thật sự chút xù lông , Lôi Dũng và trung đội trưởng trung đội hai một cái, ăn ý rụt rụt cổ thầm nén , vội vàng bưng bát cơm chuồn về chỗ .
Thế là, vì Lôi Dũng bọn họ mấy cẩn thận lộ tin tức, chuyện Lâm Tiểu Đường xin học đại học, chẳng mấy chốc trở thành bí mật công khai của nhà ăn phía Đông , hầu như đều , thi thoảng còn lén lút cổ vũ tiếp thêm sức mạnh cho cô.
Bác Vương lớp trưởng khi chuyện, nhịn sờ cằm , “Hèn chi!
Dạo mấy thằng ranh con đó đứa nào đứa nấy cũng như hổ đói đầu t.h.a.i thế, sức ăn còn hơn đây, lượng huấn luyện cũng thấy tăng lên mà?
Hóa cháu sắp , nên đây là tranh thủ thời gian tích mỡ đấy!”
Bác thợ Tiền cũng an ủi Lâm Tiểu Đường, “Không Tiểu Đường, cứ thả lỏng !
Đi học đại học là chuyện vinh quang, sớm muộn gì cũng thôi.
Biết còn thể cổ vũ cháu, tiếp thêm sức mạnh cho cháu!”
Lâm Tiểu Đường ôm đầu, vẻ mặt sống bằng ch-ết bò bàn, “Lớp trưởng, bác thợ Tiền, chuyện và muộn đối với cháu mà khác biệt lớn lắm đấy ạ!”
Bác Vương lớp trưởng thấy vẻ mặt đó của cô, thắc mắc hỏi, “Sao thế?
Mọi đều là chuyện mà, ủng hộ cháu càng nhiều càng chứ!
Sao cháu còn sầu thế?”
Lâm Tiểu Đường ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó thành một đống, “Lớp trưởng, chính vì đều , cháu lúc mới càng nỗ lực hơn, nhất định thi đỗ mới ạ!”
Thấy bác Vương bọn họ vẫn mù mờ, Lâm Tiểu Đường nhỏ giọng lầm bầm giải thích, “Cháu bây giờ là nuôi bình thường nữa , cháu là ‘ nuôi cấp đặc biệt’ đấy ạ!
Bộ trưởng Dương đều , cháu chính là mục tiêu nỗ lực đuổi theo của đội cấp dưỡng quân khu chúng , là tấm gương!
Mọi nghĩ xem, nếu cái ‘tấm gương’ như cháu cuối cùng thi đỗ đại học, chuyện đó đơn giản là mất mặt ạ.”
Bác thợ Tiền hiếu kỳ truy hỏi, “Vậy là cái gì?”
“Đó là mất mặt lớn trong quân khu đấy ạ!”
Lâm Tiểu Đường cường điệu dùng tay vẽ một cái vòng tròn thật lớn, khổ sở , “Đến lúc đó chừng sẽ bảo, ‘, xem cuốn sổ nhỏ do cái nuôi đó ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-doi-truong-com-den-roi/chuong-315.html.]
Chính là cái đó, thì đấy nhưng kết quả thi đỗ đại học ’, trời đất ơi, chỉ riêng nghĩ thôi cháu thấy cái cũng quá mất mặt .”
Bác Vương đến mức vỗ đùi bôm bốp, “Ha ha ha!
Con bé , cháu nghĩ xa thật đấy, yên tâm, các chiến sĩ đoàn bộ chúng , giác ngộ đó đều là hạng nhất, chỉ cổ vũ cháu thôi, tuyệt đối ai lời mỉa mai .”
Lôi Dũng khi chuyện, sán tới nghiêm túc giáo d.ụ.c cô, “Ồ hô!
Không nha đồng chí Lâm Tiểu Đường, đây phát hiện cô để ý đến ánh mắt khác như thế?
Cái của cô gọi là... gọi là tâm hư vinh tác quái, cái , cái của cô rõ ràng là quá yêu sĩ diện , tư tưởng , sửa, nhất định tự kiểm điểm sâu sắc.”
Anh bày tư thế của một cán bộ già, chắp tay lưng mặt cô.
Lâm Tiểu Đường lúc đang tranh thủ ôm một cuốn tập đề toán gặm một cách chăm chú, thấy thế ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, trực tiếp cho một cái gáy.
Người ngoài việc gây thêm phiền phức và đưa những ý tưởng tồi tệ thì chẳng mấy việc t.ử tế!
Cô quyết định, hôm nay, , ngày mai cũng thèm để ý đến nữa.
Đối diện Nghiêm Chiến chăm chú xem xong đơn xin mà Lâm Tiểu Đường , đặt bản thảo xuống gật gật đầu, “Viết khá lắm.
Mạch lạc rõ ràng, lý do đầy đủ, là trải nghiệm và suy nghĩ chân thực của em.
Nói thật, để , chắc bản đơn xin lay động lòng như thế .”
Anh đưa bản thảo trả cho Lâm Tiểu Đường, “Em hãy chép bản thảo một cách nắn nót một nữa, qua hai ngày nữa sẽ giúp em nộp lên phòng chính trị.”
Anh dừng một chút, hiếm khi nở nụ nhạt , “Cứ nỗ lực hết là , cần quá căng thẳng.”
Lâm Tiểu Đường nhận lấy bản thảo đơn xin, trong lòng thầm lắc đầu, chỉ nỗ lực hết đủ?
Thứ cô chính là thành công vạn vô nhất thất, nhất định dốc hết sức lực mới !
Thế là, cuộc sống đội cấp dưỡng vốn sắp xếp kín mít của Lâm Tiểu Đường lúc càng trở nên khẩn trương hơn, những cuốn sách về dinh dưỡng học đây cô coi là thư giãn để xem thì tạm thời gạt sang một bên, tất cả thời gian thể vắt đều dùng để gặm những cuốn sách giáo khoa sơ trung cao trung đó, hễ thời gian rảnh là cô lôi sổ tính tính, miệng lẩm bẩm, cái khí thế nghiên cứu nghiêm túc đó khiến bác Vương nhịn cảm thán, “Đứa nhỏ , cái nghị lực và lòng kiên trì , việc gì mà chẳng thành?
Trời cũng ngăn nổi con bé.”
Ngày tháng trôi qua thật nhanh trong sự ôn tập căng thẳng, cái khí náo nhiệt của ngày Quốc khánh còn qua thì thời tiết ngày một lạnh hơn, đến cuối tháng mười, gió bấc bắt đầu rít gào, trong đoàn rốt cuộc cũng nhận thông báo sơ bộ của cấp về việc tuyển chọn đề cử học viên Công Nông Binh năm nay.
Tin tức truyền đến, vui buồn, vui là cuối cùng tin tức xác thực, buồn là danh ngạch thật sự quá ít.
Đoàn năm nay chỉ ba danh ngạch đề cử, hơn nữa đại học Kinh Thành chỉ tuyển sinh một , hai trường đại học khác đều ở Kinh Thành, càng khiến cảm thấy áp lực lớn là nộp đơn xin năm nay trong đoàn lên tới hơn bốn trăm .
Điều nghĩa là Lâm Tiểu Đường sẽ cạnh tranh với hơn bốn trăm chiến hữu cho ba cơ hội ít ỏi đó, đặc biệt là cái danh ngạch duy nhất của đại học Kinh Thành, đây chính là tiêu điểm chú ý của .
Tuy nhiên, hơn một tháng ôn tập cấp tốc , trong lòng Lâm Tiểu Đường cũng ngày càng cơ sở hơn, những điểm kiến thức vốn dĩ mù mờ ngày càng rõ ràng, đề cũng ngày càng thuận tay hơn, thậm chí còn tìm thấy một cảm giác dễ như trở bàn tay.
Cô khỏi cảm thán, quả nhiên là áp lực mới động lực, cô bây giờ thậm chí còn chút may mắn, may mà đây Lôi Dũng bọn họ vô tình công khai tin tức, ép nỗ lực hết , đ-ánh nền tảng vững chắc hơn, nếu lúc đúng là sắp quáng mắt .
Cho nên hôm nay lúc xới cơm cho Lôi Dũng mấy , tâm trạng Lâm Tiểu Đường đặc biệt , chỉ lượng thức ăn của mỗi đều đầy ắp, cô còn tặng thêm một nụ thật lớn.
Nào , cái tâm trạng tỏa nắng của cô Lôi Dũng mấy đến ngây , trong lòng cứ lẩm bẩm, mấy bưng cơm canh đầy ắp tìm chỗ cũ xuống, phá thiên hoang lập tức động đũa tranh thịt ăn, mà thấp thỏm yên nhỏ giọng bàn bạc.
“Tình hình gì thế?
Tiểu Đường hôm nay rạng rỡ thế?”
Lý Tiểu Phi gãi đầu, vẻ mặt đầy thắc mắc, “ mà trong lòng thấy gai gai thế nhỉ?”
Lôi Dũng cau mày, nhỏ giọng lầm bầm, “Có khi nào là thông báo học đại học chính thức xuống , danh ngạch tuyển sinh thật sự quá ít, cạnh tranh quá khốc liệt, cô kích động ?
Đây là buồn quá hóa vui?
Hay là định đ-ập nồi dìm thuyền luôn ?”
Anh càng nghĩ càng thấy khả năng.
Lý Tiểu Phi đầu lén cửa sổ xới cơm một cái, Lâm Tiểu Đường đang ngân nga điệu nhạc “Học tập tấm gương Lôi Phong”, tay chân thoăn thoắt dọn dẹp bàn nấu nướng, cái bóng lưng nhẹ nhàng đó thế nào cũng giống như đả kích, “Không thể nào chứ?
Anh cái bộ dạng đó của cô xem, chỗ nào giống kích động?
Ngược giống như nhặt tiền phiếu chứ?”
“Các tưởng Tiểu Đường giống như các ?
Gặp chút khó khăn là la oai oái?”
Lôi Chấn nhịn liếc em trai một cái, “Con bé nghị lực lắm!
thấy con bé chính là ôn tập thành hiệu, trong lòng cơ sở , cho nên vui.”
“Đừng đoán mò nữa,” Sự chú ý của Trần Đại Ngưu sớm mùi thơm của cơm canh thu hút , chằm chằm món thịt kho rong biển trong đĩa nuốt nước miếng ừng ực, “Có lẽ hôm nay đơn giản là cô tâm trạng thôi!
Mọi ngửi miếng thịt xem, thơm bao nhiêu!
Hôm nay chúng ăn thịt kho rong biển đấy!
Mọi nhanh ch.óng nếm thử ?”