[TN] Đội Trưởng, Cơm Đến Rồi! - Chương 292
Cập nhật lúc: 2026-04-21 21:56:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Tiểu Đường đến đầu ruộng, còn kịp cảm thán, những loại rau cuốn tơi tả cảm nhận thở của cô, sự tủi chất chứa bấy lâu cuối cùng tìm trút bầu tâm sự, lập tức líu ríu kêu khổ:
Cải trắng yếu ớt vỗ vỗ những chiếc lá non dính đầy bùn đất:
“Hức hức…
Tiểu Đường Tiểu Đường!
Cuối cùng cũng về !
Mau chúng !
Trước đó cái mặt trời lớn phơi chúng tươi bao!
Kết quả cái trận mưa lớn dội cho đến cũng vững!
Cậu những chiếc lá héo úa vàng vọt của , ngâm tiếp nữa, sợ là thối rễ, ch-ết quách ở đây luôn !
Hức hức… phận của chúng cải trắng mà khổ thế !”
Cà chua quấn quýt cùng với dây dưa leo ở bên cạnh cũng tức giận :
“Đừng nhắc nữa!
Cậu chúng xem, còn t.h.ả.m hơn các !
Khó khăn lắm mới lớn mấy quả nhỏ, đang sắp đỏ , kết quả trận mưa bão tấn công một trận!
Bây giờ thì , quả nhỏ chỉ dính đầy bùn, cảm thấy sắp thối rễ !
Cuộc sống đúng là sống nổi nữa mà!”
Cà rốt vùi trong đất giọng buồn rầu, tủi mang theo tiếng nức nở:
“Các ít nhất còn thấy ánh mặt trời!
Mình ở trong đất chờ ngon lành, chỉ chờ biến thành ngọt giòn!
Kết quả trận mưa đổ xuống, trực tiếp bùn đất quanh ngâm thành như hồ dán , dính ngột ngạt ẩm!
Mình cảm thấy sắp thở nổi , chắc chắn sẽ mốc meo mọc lông thôi!
Bộ dạng bây giờ, đào lên chắc chắn cũng là mềm thối, ai còn nữa chứ!”
Ngay cả ớt chuông thường ngày vẻ hung hăng nhất, lúc cũng ỉu xìu:
“Các đừng chúng ớt chuông dài bộ dạng khó đụng , thực chúng sợ ngâm nước nhất!
Trận mưa nước quá nhiều, chúng uống bụng sắp vỡ , cố gắng gồng lắm mới đổ xuống đấy!
các , lá của chúng sắp rụng sạch !
Mưa … thể dịu dàng một chút cơ chứ?”
Lâm Tiểu Đường chúng kể khổ, nhanh nhẹn xắn tay áo lên bắt đầu việc.
Cô tiên dựng thẳng và buộc c.h.ặ.t những giàn dưa leo đổ, nếu những dây cà chua bên cạnh đều sắp đè bẹp hết.
Các loại rau thấy cô bắt đầu thu dọn, tâm trạng cũng dần lên, nhịn tò mò hỏi cô thời gian , lâu đến nữa.
Lâm Tiểu Đường dọn lá thối, cho chúng một nơi xảy lũ lụt lớn, nhiều hoa màu đều ngập, nhà cửa cũng đổ nát, nhiều trèo lên mái nhà và cây lớn để trốn đấy!
Các loại rau , lập tức cảm thấy chút tủi của hình như cũng chẳng là gì nữa, lượt yên lặng .
Cải trắng cũng sụt sùi :
“A?
Nghiêm trọng thế ?
Vậy… họ còn đáng thương hơn chúng …”
Ớt chuông tiếp đó thở dài:
“Thôi thôi thôi, chúng ít nhất còn Tiểu Đường đến cứu chúng …”
Lâm Tiểu Đường đang xổm trong mương luống, cẩn thận vạch những cây cải trắng héo úa mưa bão đ-ập cho tơi tả, bỗng nhiên, phía truyền đến một tiếng “Rầm” trầm đục.
Lâm Tiểu Đường theo bản năng đầu :
“Trời đất ơi!
Đây…
đây là con heo b-éo từ ?”
Chỉ thấy hàng rào bên cạnh đầu ruộng húc văng một lỗ hổng lớn, lúc một con heo rừng đen trũi đang lắc lắc cái đầu thiếu kiên nhẫn cọ cọ vườn rau, hình đó, trông còn vạm vỡ hơn cả mấy con heo năm mà ban cấp dưỡng nuôi.
Sau cơn kinh hãi ngắn ngủi, Lâm Tiểu Đường lập tức vui mừng:
“Ơ?
Mày đây là đ-ánh thấy mùi mà đến nương nhờ tao ?”
Cái là tiền lệ , đây cô theo các chiến sĩ tham gia diễn tập đối kháng dã ngoại, đường ít gặp may gặp gà rừng, thỏ rừng tự nộp mạng.
Tuy nhiên, ở trong quân khu vẫn là đầu tiên gặp trường hợp chủ động đưa đến cửa.
Con heo rừng gan cũng thật lớn, còn tìm chỗ, trực tiếp mò đến vườn rau.
Con heo rừng ngẩng đầu lên, trong đôi mắt nhỏ lóe lên ánh hung quang, khóe miệng nhếch lên, lộ đôi răng nanh trắng hếu đáng sợ, trong cổ họng thỉnh thoảng phát tiếng khịt khịt trầm thấp.
Bộ dạng hung thần ác sát của nó, thường thấy chỉ sợ là run chân, nhưng Lâm Tiểu Đường trong lòng thực cũng quá sợ hãi, cô thử giao tiếp hữu nghị với nó:
“Mày từ đến thế?
Sao tìm vườn rau ?
Có ngửi thấy mùi thơm nhà ăn bên tao ?”
điều kỳ lạ là, con heo rừng chút phản ứng nào với lời của cô, chỉ tự tiến gần thêm hai bước.
Lâm Tiểu Đường liên tục hỏi thêm mấy câu, con heo rừng đều hồi đáp, đôi mắt nhỏ chòng chọc cô.
Cho đến lúc , Lâm Tiểu Đường mới chợt nhận điều bất thường, cô thấy bất kỳ tâm tư nào của con heo rừng , lắng tai kỹ chỉ tiếng thở hổn hển nặng nề của nó mà thôi.
Lâm Tiểu Đường tim thót một cái, vội vàng hỏi dưa leo nhỏ đang sợ hãi run rẩy bên cạnh:
“Này !
Các mau bắt chuyện với nó !
Xem nó trả lời các ?”
Lá của dưa leo nhỏ run như cái sàng trong gió:
“Không… !
Nó căn bản thèm để ý chúng !”
Một quả cà chua nhỏ khá lanh lợi bên cạnh run rẩy :
“Tiểu Đường!
Đừng tốn công nữa!
Chúng nãy chào hỏi nó , nó còn chẳng thèm để ý!
Theo thấy, đây căn bản là một con heo câm chuyện!”
“Heo câm?”
Lâm Tiểu Đường sững , cô tập trung tinh thần cố gắng lắng , nhưng vẫn chỉ thấy tiếng “khịt khịt” nặng nề của heo rừng, ngoài , một trống rỗng.
Cảm giác thiết mà nguyên liệu mang biến mất trong chớp mắt, đó là thở hung hãn thuần hóa của động vật ập đến, tim Lâm Tiểu Đường cũng lập tức treo lên cổ họng.
“Ái chà!
Cái tên đen thui đáng ghét thật!
Làm gì mà dẫm lên chúng chứ!”
Cà rốt móng heo rừng vô tình dẫm trúng kêu lên tức giận.
Cải trắng cũng sợ hãi đến mức bám c.h.ặ.t lấy mặt đất, ước chừng chui trong đất:
“Heo đen đáng ghét!
Tránh !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-doi-truong-com-den-roi/chuong-292.html.]
Đừng đến ủi chúng nữa!
Rễ của chúng sắp mày ủi đứt !”
“Tiểu Đường!
Tiểu Đường!
Mau chạy !
Con heo dầu muối ăn, căn bản hiểu tiếng chúng !
Nó hình như chằm chằm !
Cẩn thận nó phát điên húc đấy!”
Dưa leo nhỏ lo lắng hét lớn.
Lâm Tiểu Đường những lời lông tơ đều dựng cả lên, nhưng cô cũng dám xoay chạy ngay, sợ kích thích đến con heo câm , cô chỉ thể chằm chằm hướng heo rừng, chậm rãi cẩn thận lùi , cố gắng kéo giãn cách.
cái gì sợ thì cái đó đến!
Con heo rừng bước qua mấy cây cải trắng xui xẻo, đôi mắt nhỏ lộ hung quang dường như nhắm trúng mục tiêu là Lâm Tiểu Đường, nó lạnh lùng gầm nhẹ một tiếng, đột ngột tăng tốc lao thẳng về phía cô.
“Mẹ ơi!”
Lâm Tiểu Đường bận tâm nhiều nữa, thét lên một tiếng, xoay chạy khỏi vườn rau, con heo rừng bốn vó đạp đất, khịt khịt đuổi theo, Lâm Tiểu Đường cảm thấy mặt đất cũng đang rung chuyển nhẹ.
Vốn quen thuộc với địa hình, Lâm Tiểu Đường chạy nhanh, đầu óc đang xoay chuyển như chong ch.óng, con heo rừng lớn đúng là thịt lớn tự đưa đến cửa!
Thịt dày mỡ b-éo, thể để nó chạy mất, đây đúng là cơ hội để cả đội cải thiện bữa ăn, nhất định giữ nó !
, giữ thế nào?
Đấu tay đôi chắc chắn , c-ơ th-ể nhỏ bé của cô chắc chắn đối phó nổi nó!
Lâm Tiểu Đường cũng dám chạy về hướng ban cấp dưỡng, nơi đó là nồi niêu xoong chảo, còn nguyên liệu chuẩn sẵn, con heo rừng mà lao , khéo loạn thành một mớ hỗn độn, đó đều là khẩu phần ăn của .
Chạy chạy, Lâm Tiểu Đường bỗng nảy ý định, !
Sân huấn luyện!
!
Dẫn heo đến sân huấn luyện!
Nơi đó hiện tại chắc chắn là các chiến sĩ đang huấn luyện!
Họ giỏi võ, sức khỏe , chắc chắn cách đối phó với cái tên to xác .
Quyết định xong, Lâm Tiểu Đường lập tức đổi hướng lao về phía sân huấn luyện, từ xa, cô thấy một hình nhỏ bé quen thuộc, là Đậu Bã!
Con ch.ó từ chui , đang lao như bay về phía cô.
Lâm Tiểu Đường chạy dùng sức vẫy tay:
“Đậu Bã!
Đừng qua đây!
Tránh !
Nguy hiểm!”
Con heo rừng hình lớn như , Đậu Bã tuy lanh lợi, nhưng qua đây cũng vô ích.
Tiếng bước chân và tiếng khịt khịt của heo rừng ngày càng gần, Lâm Tiểu Đường thậm chí thể ngửi thấy mùi hôi tanh nồng nặc nó, nhưng may là sân huấn luyện cũng ngày càng gần, dáng vẻ của các chiến sĩ thấp thoáng hiện .
Lâm Tiểu Đường sắp kiệt sức nhịn nữa, cô dùng hết sức lực hét lớn về phía sân huấn luyện:
“Mau đến !
Bắt heo rừng !
Mau… mau bắt heo rừng !
Đội trưởng!
Đội trưởng!
Cứu mạng với!”
Trên sân huấn luyện, Lôi Dũng bọn họ kết thúc một lượt huấn luyện thể lực, đang đất nghỉ ngơi, loáng thoáng hình như thấy tiếng hét của Lâm Tiểu Đường.
“Hử?
Mọi thấy ?
Hình như là giọng của Tiểu Đường?”
Lôi Dũng ngoáy ngoáy tai.
Lý Tiểu Phi lắng tai thử:
“Hình như là Tiểu Đường… còn tiếng của Đậu Bã nữa…”
lúc , Nghiêm Chiến đột ngột dậy, cũng đồng loạt dậy theo, đám ngoảnh đầu , chỉ thấy Lâm Tiểu Đường đang chạy cuồng loạn về phía sân huấn luyện, mà phía cô xa, cái tên to xác đen sì là…
“Ôi ơi!
Đó là… heo rừng?”
Không ai hét lên kinh ngạc .
Ánh mắt Nghiêm Chiến lạnh lùng:
“Toàn đội chú ý!
Chuẩn hành động!
Mau cứu !”
Mà Lôi Dũng, Lý Tiểu Phi đám khi rõ thứ đuổi theo Lâm Tiểu Đường là gì, đôi mắt tức thì sáng rực!
Giỏi thật!
Đây đúng là bánh từ trời rơi xuống, , là heo rừng chạy đất !
Đôi mắt các chiến sĩ lóe lên ánh hào quang hưng phấn, sự mệt mỏi của đợt huấn luyện tan biến trong nháy mắt.
“Tiểu đội một!
Lấy gậy và dây thừng!
Tiểu đội hai!
Đi lấy lưỡi lê gỗ dùng huấn luyện!
Tiểu đội ba theo lên!
Hình thành vòng vây!”
Nghiêm Chiến nhanh ch.óng hạ lệnh.
“Tiểu Đường!
Chạy về phía !
Mau!”
Mấy chiến sĩ chạy đón về phía Lâm Tiểu Đường.
Tiểu Lý chạy nhanh nhất, đỡ lấy Lâm Tiểu Đường đang chạy đến trắng bệch mặt, “Không chứ?
Cô thương ?
Con heo rừng chui từ thế?”
Lâm Tiểu Đường đỡ đầu gối, thở hổn hển, cô chỉ về hướng vườn rau, thở :
“Không, , từ… từ đằng … hàng rào… chui… chui …”
Phía bên , các chiến sĩ bài binh bố trận điêu luyện, dẫn dụ con heo rừng lầm đường lạc lối xâm nhập quân doanh hướng đó.
“Giỏi thật!
Con heo rừng b-éo thật đấy!
Nhìn cái hình , ít nhất ba trăm cân chứ nhỉ?”