TN: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 66

Cập nhật lúc: 2026-04-19 14:46:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi phân tích một hồi, Ôn Nguyệt khỏi cảm thán:

 

“Quan hệ nhà họ Trịnh đúng là đủ loạn!"

 

Cô cảm giác CPU của sắp cháy đến nơi .

 

Cảm thán xong Ôn Nguyệt thấy chỗ thiếu sót, xác nhận :

 

phân tích sai chứ?

 

Trần Giai Quân và Trịnh Ngạn Trạch hề thông đồng với ?"

 

, họ hề thông đồng.】

 

“Chậc."

 

Ôn Nguyệt , “Bốn kín miệng thật đấy!

 

Chuyện quan trọng như mà ngay cả đầu ấp tay gối cũng tiết lộ nửa lời."

 

đối với cô mà thì đây chuyện , trong cuộc càng che giấu kỹ thì khi vạch trần càng khiến kinh ngạc rụng rời, cơ hội để cô kiếm thêm hàng triệu điểm ăn dưa càng lớn.

 

thì trong vụ là kẻ , cô bóc phốt cũng chẳng thấy c.ắ.n rứt lương tâm chút nào.

 

Ôn Nguyệt đang vui vẻ thì thấy bên ngoài tiếng gõ cửa, vội vàng gọi một tiếng “Đến đây", xuống giường mở cửa.

 

Người ngoài cửa là Dịch Hoài, tay bưng một chiếc khay, đó đặt hai phần bánh ngọt và một ly đồ uống, :

 

thấy buổi tối cô ăn nhiều, đoán chắc cô thể đói bụng nên bảo nhà bếp chuẩn ít bánh ngọt."

 

Ôn Nguyệt đúng là đói.

 

Tuy khi tham gia bữa tiệc họ ăn cơm , nhưng cô sợ ăn nhiều sẽ lộ bụng nên chỉ đối phó qua loa vài miếng.

 

Lúc ở bữa tiệc vốn định tranh thủ ăn chút gì đó, kết quả một miếng bánh ngọt còn ăn xong thì Phùng Văn Phương tới.

 

Sau đó cô luôn ở bên cạnh Dịch Hoài để tiếp khách, thứ bụng chỉ r-ượu và nước, chẳng chút đồ ăn khô nào.

 

“Cảm ơn."

 

Ôn Nguyệt nhận lấy khay, xong thấy Dịch Hoài vẫn yên động đậy, hỏi:

 

“Anh đói ?

 

Hay là cũng ăn một chút nhé?"

 

“Được."

 

Dịch Hoài xong liền nhấc chân bước phòng.

 

Ôn Nguyệt tuy ở phòng ngủ phụ nhưng diện tích phòng nhỏ hơn phòng ngủ chính của Dịch Hoài là bao.

 

thiết kế phòng đồ độc lập nên trong phòng chỉ đặt một chiếc giường, hai chiếc tủ đầu giường, một chiếc bàn việc và hai chiếc tủ thấp.

 

Trên bàn việc và tủ trưng bày rải r-ác một đồ trang trí, những đồ trang trí muôn hình muôn vẻ, đồ chơi, cũng đồ thủ công mỹ nghệ, nhưng điểm chung là đều đắt tiền, khác hẳn với phong cách sở thích của Ôn Nguyệt.

 

Dịch Hoài thầm nghĩ, theo Ôn Nguyệt băng qua phòng ngủ chính, tới ban công.

 

Ban công lớn, chắc chỉ hai ba mét vuông, tổng thể hình chữ nhật, một bên lan can treo mấy chậu hoa, đang nở rộ rực rỡ.

 

Bên đặt một chiếc bàn tròn màu đen, bàn trải khăn trải bàn kẻ caro, dùng bình hoa cổ dài đè lên, hai bên đặt hai chiếc ghế đen, trông gu.

 

Ôn Nguyệt xuống một chiếc ghế , đặt khay lên bàn tròn, “ừm" một tiếng :

 

“Vẫn thiếu một ly đồ uống."

 

“Để bảo bác Lưu mang lên."

 

Dịch Hoài lấy điện thoại gọi cho quản gia, bảo ông chuẩn đồ uống mang lên.

 

Quản gia Lưu việc nhanh, đầy hai ba phút tiếng gõ cửa phòng Ôn Nguyệt.

 

Dịch Hoài mở cửa, lúc tay bưng thêm một chiếc khay, ngoài đồ uống còn hai ba món ăn nhẹ.

 

Quay ban công, Dịch Hoài đặt đồ uống và món ăn nhẹ từng thứ một lên khay bàn tròn, đó đặt chiếc khay trong tay xuống đất tựa chân ghế.

 

Trong lúc những việc đó, Ôn Nguyệt điên cuồng tìm chủ đề trong đầu, cứ im lặng thế thì ngại ngùng quá.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-cung-he-thong-boc-phot-toi-hong-bien-xuyen-huong-cang-nhung-nam-90/chuong-66.html.]

Chỉ là tuy họ ở chung một mái nhà nửa tháng nhưng thực sự thiết, ngoài việc bàn chuyện chính sự là về vấn đề vệ sĩ, những lúc khác chỉ lúc ăn sáng là chạm mặt , nội dung trò chuyện cơ bản chỉ ba món ăn chơi —— “Chào buổi sáng", “Bữa sáng hôm nay thật phong phú nhỉ", “Anh sắp ".

 

Ừm, nội dung hai phần ba là từ miệng Ôn Nguyệt, câu trả lời của Dịch Hoài chỉ “Chào", “Ừ", “Ừ", thử hỏi ngại ngùng cơ chứ?

 

Cho nên Ôn Nguyệt hiểu lắm tại lúc Dịch Hoài tới tìm , tới tại chủ động chuyện, thôi thì cứ cho là , chuyện mà trông vẫn tự nhiên đến thế.

 

Ôn Nguyệt tự nhiên như , đành cố tìm chủ đề :

 

“Món trứng gà non vị khá ngon."

 

“Thích thì ăn nhiều một chút."

 

“Vâng."

 

Ôn Nguyệt đáp lời, nhón một miếng trứng gà non bỏ miệng, thầm nghĩ hết chủ đề .

 

May mà Dịch Hoài cuối cùng cũng nhận sự ngại ngùng của việc im lặng, mở lời :

 

“Tâm trạng cô lắm ?"

 

“Hả?"

 

Ôn Nguyệt ngơ ngác ngẩng đầu, “Không mà, chỗ nào là tâm trạng ?"

 

“Sau khi về nhà cô vội vàng về phòng."

 

Dịch Hoài dùng ánh mắt dò xét mặt Ôn Nguyệt, dường như tìm bằng chứng cô lén lút .

 

Sau khi về đúng là cô vội vàng, nhưng cô vội là vì sớm hóng hớt.

 

Ôn Nguyệt tiện thẳng liên kết với hệ thống ăn dưa, thế là tìm lý do :

 

đau bụng, vội vệ sinh thôi."

 

“Thì là thế."

 

, chính là như thế."

 

Ôn Nguyệt gật đầu lia lịa, xong mới phát hiện gì đó đúng, đồ uống và thức ăn đặt bàn tròn, Dịch Hoài đang vô cảm, ngập ngừng hỏi:

 

“Anh... chẳng lẽ là tưởng đang lén nên đặc biệt qua đây an ủi đấy chứ?"

 

Dịch Hoài bưng đồ uống lên nhấp một ngụm, dường như cảm thấy quá ngọt nên lông mày khẽ nhíu , giọng điệu bình thản :

 

“Không ."

 

Ôn Nguyệt mới tin lời , cô nghiêng về phía , khuỷu tay chống lên bàn tròn, chống cằm Dịch Hoài.

 

Tuy khi dọn đến ở cùng cô và Dịch Hoài giao lưu nhiều, càng từng tâm sự với , nhưng thông qua vài giao lưu hạn chế, thể thấy hề lạnh lùng như biểu hiện bên ngoài.

 

Đối với vợ danh nghĩa là cô, cũng bao giờ quên bảo vệ bất kể lúc nào .

 

Chỉ là quá cứng miệng, khiến cô chút phân biệt rốt cuộc là cảm tình với cô, là do chính cô quá tự luyến.

 

Đang suy nghĩ m-ông lung, cô thấy Dịch Hoài :

 

“Nhóm vệ sĩ đó xuất phát, ngày mai sẽ đến Hương Cảng, lúc nào cô rảnh sẽ sắp xếp cho họ qua gặp cô."

 

Vừa nhắc đến vệ sĩ, chuyện tình cảm lập tức Ôn Nguyệt quẳng đầu, liên tục gật đầu :

 

“Có, , lúc nào cũng thời gian."

 

“Thời gian gặp mặt sắp xếp chiều mai nhé?"

 

Dịch Hoài hỏi.

 

“Không vấn đề gì."

 

Ôn Nguyệt chút do dự gật đầu, Dịch Hoài với vẻ mặt mong đợi hỏi, “Sau khi họ trang s-úng ?"

 

“Có thể."

 

“Chi phí bao nhiêu?

 

chuyển cho nhé?"

 

“Không cần," Dịch Hoài , “Việc trang s-úng đ-ạn sẽ giải quyết, đ-ạn d.ư.ợ.c cô tự bỏ tiền ."

 

 

Loading...