TN: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 155
Cập nhật lúc: 2026-04-19 14:54:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gọi Ôn Nguyệt đến văn phòng ông , mới mấy câu bóng gió bảo cô sớm thu dọn đồ đạc về nhà chồng mà giúp chồng dạy con.
Ôn Nguyệt nhẫn nhịn hai , đến thứ ba là nhịn nữa, :
“Trần tổng, mấy ngày nay khá bận, nếu ông tìm việc gì chính sự, thì xin phép về nhé?"
Nụ mặt Trần Kế Khang nhạt , gật đầu :
“Được, hành, chúng chuyện chính sự, chuyện bách hóa Lệ Vinh ở Vịnh Đồng La Diệp Thiên Hoa để mắt tới, tại cô cho ?"
Câu trả lời của Ôn Nguyệt cũng giống hệt như lúc ở văn phòng Lương Gia Minh.
Trần Kế Khang khác với Lương Gia Minh, là Ôn Vinh Sinh ủy nhiệm qua đây Tổng giám đốc, mục đích là để kiềm chế Trần Kế Khang, cho nên lời của Ôn Vinh Sinh vô cùng trọng lượng.
Mà Trần Kế Khang tự giác là nguyên lão, nhưng rốt cuộc Ôn Vinh Sinh trở thành giàu nhất, ông việc đến kiệt sức trong tay chỉ bấy nhiêu cổ phần, còn chỉ là cổ phần của một công ty con thuộc bách hóa Lệ Vinh, oán khí của ông lớn lắm, nếu cũng chẳng cấu kết với các cổ đông của tổng công ty.
Cộng thêm mấy tháng nay, nhà họ Ôn liên tiếp nổ bê bối, Ôn Vinh Sinh một đứa con trai là nuôi hộ khác, một đứa con trai mất khả năng sinh sản, Ôn Vinh Sinh nhường vị trí thì thôi, còn phái con gái đến bách hóa Lệ Vinh, đây là gì?
Định giao gia nghiệp cho con gái ?
Nghĩ đến việc một con nhóc miệng còn hôi sữa tương lai sẽ leo lên đầu , trong lòng Trần Kế Khang càng khó chịu hơn, nghĩ bụng thà để khác lên nắm quyền còn hơn.
Đã tính toán riêng của , đối mặt với chỉ thị của Ôn Vinh Sinh, sự phục tùng của Trần Kế Khang đương nhiên cao như .
Ngay cả khi tập đoàn họp hành, phần ảnh hưởng đến lợi ích của bản , Trần Kế Khang đều dám đ-ập bàn cãi tay đôi với Ôn Vinh Sinh.
Huống chi Ôn Vinh Sinh còn lộ diện, cái gì cũng là Ôn Nguyệt .
Trần Kế Khang đ-ập bàn quát:
“ yêu cầu cô rõ xem rốt cuộc hiện tại cô đang việc ở , cấp trực tiếp của cô rốt cuộc là ai, chuyện lớn như , cô vượt mặt để báo cho Ôn tổng bản nó là phạm quy!
Rốt cuộc cô mới là cấp trực tiếp của cô ?
Còn Ôn tổng , cô tưởng ông là dám phạt cô ?"
Giọng của Trần Kế Khang tuy lớn, nhưng Ôn Nguyệt tiểu thư đài các thực sự nào đó, khi xuyên cũng từng là dân công ăn lương, lúc sắc mặt hề đổi chút nào, chỉ bất động thanh sắc kéo ghế trượt sang bên một chút, tránh để nước bọt b-ắn trúng.
Đợi Trần Kế Khang mắng xong, Ôn Nguyệt thần sắc bình tĩnh hỏi:
“Vậy nên Trần tổng hiện tại ông định xử lý thế nào?"
Câu hỏi , thực sự khó Trần Kế Khang.
Trừ tiền?
Cha ruột là giàu nhất, thể để ý mấy vạn tệ công ty phát mỗi tháng ?
Đình chỉ công tác?
Người là ông chủ lớn của công ty sắp xếp xuống đây để mạ vàng, chuyện đình chỉ công tác ông thực sự tính, giáng chức cũng tương tự.
Tuy ông ý kiến với Ôn Vinh Sinh, nhưng dù loạn cũng sẽ cảnh, thực sự gì thì âm thầm, thực sự xử lý Ôn Nguyệt, thì bằng với việc công khai đối đầu với .
Ôn Vinh Sinh là dễ đối phó, thể nhẫn nhịn ông đến tận bây giờ chính là vì sự âm thầm của ông , thực sự dám công khai, khi ông còn sớm hơn.
Suy nghĩ hồi lâu, Trần Kế Khang một cách đường hoàng:
“Nể tình xảy sai sót lớn, sẽ xử phạt cô, nhưng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-cung-he-thong-boc-phot-toi-hong-bien-xuyen-huong-cang-nhung-nam-90/chuong-155.html.]
Chuyện như thế hy vọng xảy thứ hai, cô hiểu ?"
Ôn Nguyệt dứt khoát đáp:
“Hiểu."
Có bậc thang xuống, Trần Kế Khang tiếp tục tìm , cũng giống như Lương Gia Minh hỏi về việc sắp xếp tiếp theo.
Ôn Nguyệt giấu giếm, suy nghĩ của , Trần Kế Khang lông mày dựng ngược lên:
“Không , chuyện nội bộ chúng là , khi cho nhân viên trung tâm thương mại tin tức liệu còn giấu ?
Chịu ảnh hưởng của hỏa hoạn , lượng khách của bách hóa Lệ Vinh ở Vịnh Đồng La vốn giảm ít, thêm một Diệp Thiên Hoa nữa, ai còn dám đến dạo trung tâm thương mại của công ty chúng ?"
Lại nhớ đến việc đối thủ cạnh tranh mua bài báo, chuyện phòng cháy chữa cháy của trung tâm bách hóa công ty bọn họ đúng quy định, bổ sung thêm:
“Để những công ty như Bách Thái , chừng liên kết với giới truyền thông để bôi nhọ công ty chúng ."
“Trần tổng như , là cảm thấy chúng cái gì cũng , thì sự việc thể giấu ?"
Ôn Nguyệt :
“ nhớ đặc biệt dặn dò Quản lý Hồ, chuyện đừng để rò rỉ ngoài."
Trần Kế Khang cảm thấy là Tổng giám đốc công ty, việc cài cắm tai mắt ở các trung tâm thương mại là chuyện bình thường, nhưng đối diện với ánh mắt của Ôn Nguyệt, ông quả thực chút chột , ho một tiếng :
“Chúng đều là nhà, cũng , nhưng chuyện như thế để ngoài thì nha."
“Một chuyện quá ba thì sẽ còn là bí mật nữa, chuyện xảy ngày hôm qua, Trần tổng thể ngóng , Lương tổng cũng thể ngóng , các ông chắc chắn các hộ kinh doanh gia nhập trung tâm thương mại ngóng ?"
Ôn Nguyệt :
“Lúc , càng che giấu càng tỏ chột , chi bằng huỵch tẹt , cho bách hóa Lệ Vinh chúng trong chuyện tuyệt đối lùi bước, sẽ vì lợi ích của hộ kinh doanh và sự an của khách hàng mà tích cực phối hợp với hành động của cảnh sát."
Trần Kế Khang tiếp tục tìm , nhưng kinh nghiệm công tác nhiều năm cho ông , lời Ôn Nguyệt quả thực lý, sắc mặt khỏi trở nên khó coi, :
“ theo , phía cảnh sát triển khai hành động là vì nhận thư nặc danh, kết quả bận rộn mấy ngày, đến cả bóng dáng của toán cướp cũng thấy , ai thư nặc danh là thật giả."
“Cho nên?"
“Theo thấy, chuyện chính là một sự nhầm lẫn, ai thư nặc danh là phương nào?
Có đang trêu đùa cảnh sát ?"
Trần Kế Khang hùng hồn :
“Ý kiến của là, phía cảnh sát bảo chúng phối hợp công tác, thì cô đừng đồng ý, bản bọn họ dắt mũi mòng mòng thì thôi , chúng là kinh doanh, thể mỗi ngày gì, cứ đó chơi với bọn họ chứ?
Còn về chuyện ngày hôm qua..."
Thực Trần Kế Khang cảm thấy, cho dù đây là một sự nhầm lẫn, thì chuyện cũng quan hệ quá lớn với trung tâm thương mại, cướp giật thuộc về nhân họa, tổn thất của tiệm vàng lớn đến mấy cũng thể trách lên đầu trung tâm thương mại .
Chỉ cần bọn họ , hộ kinh doanh sẽ phía cảnh sát từng nhắc nhở bọn họ, khách hàng càng bọn họ sớm nhận tin tức, bọn họ thể giả ngu giả ngơ coi như cái gì cũng .
Cho dù cuối cùng thực sự xảy chuyện, và chuyện bọn họ rõ chuyện bại lộ, thì chẳng còn Ôn Nguyệt là hoàng thái nữ gánh vác ?
Bất kể kết quả cuối cùng thế nào, vẫn hơn là bây giờ vì một lời đồn mà ảnh hưởng đến lượng khách, mấy cửa hàng bách hóa ở Cảng Khu là nguồn thu nhập chính của Lệ Vinh, cứ ảnh hưởng như mãi, báo cáo tài chính cuối năm sẽ khó coi bao!