TN: Cùng Hệ Thống Bóc Phốt, Tôi Hóng Biến Xuyên Hương Cảng Những Năm 90 - Chương 150

Cập nhật lúc: 2026-04-19 14:54:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi thấy bài đăng đó Ôn Nguyệt mấy để tâm, nhưng ngờ vài tháng , cô trở thành phụ trách mấy thương xá ở khu vực đảo Hương Cảng .

 

Không khoản vốn lớn thì mở rộng quy mô thương xá là ảo tưởng, vả với tầm của thời đại , quy mô của bách hóa Lệ Vinh ở Trung Hoàn vẫn khá lớn, cần chỉnh đốn .

 

thể cân nhắc việc lắp thêm ghế dài.

 

Ngoài cô còn chú ý thấy, lúc trong thương xá tuy bán các sản phẩm liên quan đến trẻ em, thương hiệu đồ chơi ít, nhưng khu vui chơi cho trẻ em.

 

Có lẽ là lúc những hộ kinh doanh tương tự, cũng lẽ là thương xá Hương Cảng đưa , nhưng Ôn Nguyệt cảm thấy thể khai thác một chút.

 

Trong thương xá điều hòa, thêm một nơi vui chơi cho trẻ con thì sẽ thu hút bao nhiêu bà bỉm sữa chứ!

 

cảm thấy bà bỉm sữa đa phần thắt lưng buộc bụng, khả năng tiêu dùng , nhưng họ keo kiệt cũng chỉ là đối với bản thôi, còn đối với con cái thì hào phóng đấy.

 

Sản phẩm nhắm bỉm sữa bán chạy thì bán sản phẩm nhắm trẻ con .

 

Huống hồ họ rảnh rỗi là dắt con đến thương xá bách hóa chơi, dăm ba bữa ngang qua mấy bộ quần áo trang sức đẽ, cùng các loại mỹ phẩm trang điểm, liệu thực sự nhịn tiêu một xu nào ?

 

Làm thương xá thì định vị chuẩn đáng sợ, đáng sợ là định vị chuẩn khách, cái còn thể sửa, cái sửa cũng chẳng cách nào.

 

Đương nhiên đây là những động thái lớn, ban lãnh đạo cấp cao của bách hóa Lệ Vinh chắc đồng ý, nhưng đời chuyện ngựa chạy cho ngựa ăn cỏ?

 

Ôn Vinh Sinh thành tích thì thể hỗ trợ một chút nào chứ?

 

Chỉ cần ông ngáng chân thì Ôn Nguyệt lòng tin thuyết phục mấy vị lãnh đạo cấp cao ở công ty bách hóa, còn thì đẩy xuống, trong tay cô còn nắm giữ “phốt" của đối phương mà.

 

So với những động thái lớn thì vấn đề phòng cháy chữa cháy dễ giải quyết hơn, mấy bài báo của đối thủ cạnh tranh phát đó thể ảnh hưởng đến bách hóa Lệ Vinh đến tận hôm nay là liên quan đến nội đấu của Lệ Vinh.

 

Vị Phó tổng đó đấu đ-á cho xuống đài, chức vị để trống, càng ai quan tâm đến đống hỗn độn , thế là ảnh hưởng của bài báo kéo dài cho đến tận hôm nay vẫn tiêu tan.

 

giải quyết cũng dễ, cứ phát vài bài báo tương tự là .

 

Nếu lãnh đạo công ty chịu chi tiền, sẵn lòng chỉnh đốn mảng phòng cháy chữa cháy cho , mua thêm nhiều thiết liên quan, tìm phóng viên đến chụp ảnh tâng bốc một chút là thể kéo những vị khách đang e ngại trở .

 

Nếu còn thâm hiểm hơn một chút thì còn thể biến Lệ Vinh khi chỉnh đốn trở thành tấm gương tiêu biểu của ngành, tiện thể “dìm hàng" mấy bạn cùng ngành đều bằng , kéo ít khách từ các thương xá khác qua.

 

Tất nhiên, tất cả đều là chuyện , lúc Ôn Nguyệt vẫn đang tiếp tục dạo thương xá.

 

Dạo xong mấy cái ở Trung Hoàn, xem hết của cả nhà lẫn đối thủ cạnh tranh, Ôn Nguyệt tàu điện ngầm đến vịnh Đồng La.

 

Nói thì đó cô còn nghĩ dám tàu điện ngầm, kết quả hôm nay liền “vả mặt" .

 

hai trường hợp giống lắm, nếu là bình thường mà tàu điện ngầm thì cô chắc chắn sẽ cải trang như bây giờ, quá nổi bật dễ để mắt tới.

 

Bây giờ cô tự soi gương thỉnh thoảng cũng nảy ý nghĩ “ trong gương là ai", ngoài càng khó nhận hơn, cảm giác an trong lòng cũng tăng lên.

 

Trung Hoàn cách vịnh Đồng La xa, tàu điện ngầm nhanh là đến.

 

Quy mô của bách hóa Lệ Vinh chi nhánh vịnh Đồng La lớn hơn chi nhánh Trung Hoàn một chút, sáu tầng lầu, tường ngoài bằng kính, màn hình lớn ngừng phát quảng cáo.

 

Tầng một của thương xá là những gian hàng “vị trí vàng", tính từ miêu tả mà là thực sự bán vàng đấy, một nửa nhà họ Chu mà Ôn Nguyệt quen thuộc ở kiếp đều tụ tập ở đây.

 

Ôn Nguyệt là một phàm tục, yêu vàng, thấy tiệm vàng bất kể định mua đều dạo một vòng.

 

Thế là Ôn Nguyệt vốn mệt lử cả buổi sáng dạo phố liền lập tức tinh thần trở , hăm hở tiến về phía cửa chính thương xá, chỉ là còn cửa cô va .

 

Đối phương dáng trung bình, râu ria xồm xoàm rõ tuổi tác cụ thể, nhưng Ôn Nguyệt cảm thấy bốn mươi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-cung-he-thong-boc-phot-toi-hong-bien-xuyen-huong-cang-nhung-nam-90/chuong-150.html.]

 

Ngoại hình bình thường, xương gò má một vết sẹo dài nổi bật.

 

Trên đầu ông đội một chiếc mũ lưỡi trai, lúc bộ lẽ thói quen cúi đầu nên mới va Ôn Nguyệt.

 

Ánh mắt qua chút lạnh lẽo, rõ giống cái gì, lẽ là rắn độc, hoặc là ch.ó sói, tóm khoảnh khắc ánh mắt chạm , Ôn Nguyệt cảm thấy sống lưng lạnh toát, nhận thở nguy hiểm.

 

Gần như ngay khi ý nghĩ xượt qua, tiếng chuông thông báo của hệ thống vang lên:

 

【 Đing —— dưa! 】

 

Đồng thời vang lên còn tiếng hét ch.ói tai của hệ thống:

 

【 Á á á!

 

Ký chủ nguy hiểm! 】

 

Ôn Nguyệt vốn chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, khi thấy hệ thống nhắc nhở thì cả cứng đờ tại chỗ, cơ bắp tự chủ mà căng cứng .

 

Đối phương vô cùng nhạy bén, gần như khoảnh khắc Ôn Nguyệt cứng đờ nhận , ánh mắt chút đổi, bước chân vốn định rời cũng khựng .

 

Trần Kiến Bình là quân nhân, cũng nhạy bén về mặt nguy hiểm, khi phát hiện sự đổi của đối phương liền bước một bước chắn mặt Ôn Nguyệt, chằm chằm đối phương, tay thì đưa đặt lên thắt lưng.

 

Đối phương thấy ánh mắt lóe lên, dường như hiểu điều gì.

 

Lòng Ôn Nguyệt thắt , vội vàng ấn cánh tay đang chắn mặt của Trần Kiến Bình xuống, cúi với đối phương:

 

“Xin xin , lúc nãy chạy nhanh nên mới va ông, ông thương chứ?"

 

Lại hạ thấp giọng với Trần Kiến Bình:

 

“Daddy lo lắng cho sự an của nên mới nhất quyết bắt theo, mới miễn cưỡng dắt ngoài, đừng gây chuyện cho đấy!"

 

Nghe thấy lời , đàn ông trung niên thản nhiên liếc Ôn Nguyệt một cái.

 

Thấy da cô tuy sạm vàng tàn nhang nhưng làn da tai mịn màng trắng trẻo.

 

Ăn mặc tuy quê mùa nhưng thể thấy khí chất khá , chắc là xuất giàu sang.

 

Chắc là tiểu thư nhà nào đó đến để trải nghiệm cuộc sống thôi.

 

Người đàn ông trung niên nghĩ , thản nhiên đáp một tiếng lướt qua hai .

 

Cho đến khi đó xa, Ôn Nguyệt mới cử động những ngón tay cứng đờ, thở phào một thật dài.

 

Nhận thấy sự thả lỏng của Ôn Nguyệt, Trần Kiến Bình đầu thoáng qua đàn ông trung niên xa, trầm giọng hỏi:

 

“Cô Ôn, đó là hạng ?"

 

Ôn Nguyệt cũng đó là hạng gì, vì sợ quá nhiều kiểm soát biểu cảm nên lúc nãy khi hệ thống hét xong cô bảo nó im miệng.

 

Lúc vội hỏi hệ thống, chỉ khẽ :

 

“Vào trong ."

 

Bây giờ là đầu tháng bảy, mặt trời Hương Cảng đang rực lửa, bên ngoài chẳng gì cũng thể vã mồ hôi đầm đìa.

 

 

Loading...