TN 90: Trọng Sinh Ta Trở Thành Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Chương 280: Tiệc (1)

Cập nhật lúc: 2026-02-03 16:52:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Rất nhanh đến ngày sinh nhật của bà Dương.

 

Thẩm Hiểu Quân dậy từ sáng sớm, trang điểm kỹ lưỡng, mặc một bộ váy liền cắt may vặn, tinh xảo, chân đôi giày cao gót màu nude cao .

 

Tóc b.úi một nửa, dùng một chiếc trâm cài đính một viên ngọc trai cố định, viên ngọc trai ẩn hiện trong mái tóc, nửa còn của mái tóc thì buông xõa lưng, chỉ mái tóc thôi cũng thấy khí chất dịu dàng.

 

Trên dái tai cô đeo một đôi bông tai ngọc trai lớn nhỏ, cổ mảnh mai là một sợi dây chuyền ngọc trai nhỏ, tuy ngọc trai nhỏ nhưng hạt nào hạt nấy đều tròn đầy, sáng bóng, lấp lánh chiếc cổ trắng ngần, càng nổi bật làn da mịn màng, trắng tì vết của cô.

 

Lâm Triết vốn định giục cô nhanh lên, ngẩng đầu lên , trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc!

 

"Vợ ơi, em quá!"

 

Thẩm Hiểu Quân ít khi trang điểm từ đầu đến chân như , nhiều nhất cũng chỉ đ.á.n.h phấn, kẻ mày, tô son, nếu bận rộn thì chỉ tô son để tăng thêm sắc khí là xong.

 

Thẩm Hiểu Quân liếc mắt lên...

 

"Đừng lườm !" Lâm Triết ngắt lời cô ngay, "Hôm nay em mặc như , đừng để cái lườm của em phá hỏng khí chất."

 

Thẩm Hiểu Quân mí mắt suýt nữa co giật, liếc một cái, "Đẹp thật ?"

 

Lâm Triết gật đầu như giã tỏi, "Đẹp! Bộ trang sức ngọc trai thật sự hợp với em, em trông rạng rỡ hẳn lên, lúc nãy còn tưởng là ngôi lớn nào đến, kỹ , hóa là vợ ."

 

Miệng lưỡi dẻo quẹo, Thẩm Hiểu Quân nhịn cong khóe miệng, "Bây giờ mới là hợp , đây ai chê bộ ngọc trai nhỏ?"

 

Bộ trang sức là Thẩm Hiểu Quân mua khi dạo phố mấy hôm , lúc đầu Lâm Triết tỏ vẻ ghét bỏ, chê ngọc trai quá nhỏ, dáng, chỉ cho cô một bộ mười hai ly, khác thể hợp, nhưng đeo cổ Thẩm Hiểu Quân, cô trông già mấy tuổi, đúng là một vẻ sang trọng quý phái.

 

Thẩm Hiểu Quân lấy bộ Lâm Triết chọn, tự phối một bộ, hợp với khí chất của cô hơn.

 

Lâm Triết trả lời, tiến lên giúp cô chỉnh vị trí của sợi dây chuyền.

 

"Tiểu Vi và các con chuẩn xong ?"

 

"Chắc xong ."

 

Lời vẻ chắc chắn ?

 

Đang định ngoài xem, Tiểu Duyệt xõa tóc chạy , "Mẹ ơi, chải tóc cho con."

 

Tóc rối bù như... thôi, con gái vẫn là đừng nữa.

 

"Qua đây ." Thẩm Hiểu Quân cầm lược bàn trang điểm.

 

Tiểu Duyệt vội vàng chạy qua xuống, thấy ba còn tức giận bĩu môi.

 

"Tóc con rối thế ? Con ?" Thẩm Hiểu Quân cầm lược cũng chải , đành cẩn thận gỡ từng chút một.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-90-trong-sinh-ta-tro-thanh-ba-chu-cho-thue-nha/chuong-280-tiec-1.html.]

Tiểu Duyệt tức giận : "Đều tại ba, ba sẽ tết tóc cho con, con ngốc nghếch tin, đợi ba tết xong thể , con gỡ , mấy cái là thành thế , chị cũng quan tâm con nữa."

 

Chị con chắc cũng gỡ mệt .

 

Quay đầu , Lâm Triết chạy mất.

 

Tóc rối quá kinh khủng, Thẩm Hiểu Quân cũng mái tóc qua ba tay rốt cuộc trải qua những gì mà thành thế ?

 

Có chỗ thật sự gỡ , đành lấy kéo cắt , may mà chỉ một chút, ảnh hưởng gì.

 

Tiểu Duyệt hôm nay mặc một bộ váy liền màu trắng theo phong cách học đường, cổ áo và tay áo hai đường viền màu xanh, n.g.ự.c áo in huy hiệu, cũng là logo của thương hiệu quần áo, chân tất trắng và giày da nhỏ màu trắng, trông xinh xắn đáng yêu, Thẩm Hiểu Quân liền tết cho cô bé hai b.í.m tóc thả n.g.ự.c, dây buộc tóc đính hai bông hoa hướng dương nhỏ.

 

Tiểu Duyệt soi gương trái hài lòng, lúc nãy cô bé còn tưởng tóc sắp hỏng !

 

Tiểu Vi hôm nay mặc quần áo cũng tương tự như Tiểu Duyệt, cùng một kiểu, áo trắng và váy xếp ly màu xanh, tóc b.úi nửa đầu kiểu công chúa, cài một chiếc nơ cùng màu với váy, dùng từ "thướt tha yểu điệu" để miêu tả cũng quá.

 

Nghiêu Nghiêu mặc quần yếm nhỏ, tóc ba chải ba bảy, còn dùng gel cố định, Thẩm Hiểu Quân sửa cho bé, Nghiêu Nghiêu một trăm , cảm thấy trai ngời ngời, quyết tâm lớn lên sẽ gu thẩm mỹ giống ba .

 

Thẩm Hiểu Quân liền Lâm Triết: "Anh chải thì chải, đừng chải cho nó sát quá! Dính hết đầu ."

 

Vốn dĩ tóc mỏng và mềm.

 

Tuổi còn nhỏ, cảm giác bóng bẩy nhỉ?

 

Thẩm Hiểu Quân thật sự chịu nổi, túm Nghiêu Nghiêu , sửa cho bé, cả nhà lúc mới xuất phát.

 

Tiệc sinh nhật của bà Dương tổ chức tại phòng tiệc của khách sạn, lúc Thẩm Hiểu Quân và đến, bên trong ít , ước chừng mười bàn.

 

Họ , ông Dương và vợ liền tiến chào.

 

"Bà Dương, chúc mừng sinh nhật, chúc bà mãi mãi trẻ trung."

 

Thẩm Hiểu Quân đưa quà.

 

Bà Dương nhận lấy, "Cảm ơn cô nhé, bà Lâm."

 

Đây đầu tiên Thẩm Hiểu Quân gọi là bà Lâm, vẫn chút quen, luôn cảm thấy như đang gọi khác.

 

"Đây là ba đứa con nhà cô ?"

 

Sau khi nhận câu trả lời khẳng định, vợ chồng ông Dương lộ vẻ ngưỡng mộ, "Nhà chỉ một đứa, thật cô đơn, vẫn là nhà cô , ba cục cưng."

 

Lại gọi một thiếu niên đang ở xa , "Đây là nghiệt chướng nhà , tên là Dương Duệ, năm nay mười bốn tuổi."

 

Miệng gọi là nghiệt chướng, nhưng trong mắt ánh lên nụ , vẻ mặt tự hào vui mừng.

 

 

Loading...