TN 90: Trọng Sinh Ta Trở Thành Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Chương 206: Triệu Nhã Tự Tiến Cử

Cập nhật lúc: 2026-02-03 16:49:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Em đến tỉnh thành?" Thẩm Hiểu Quân ngẩng đầu lên từ một đống danh sách.

 

Triệu Nhã mặt cô, hai tay vô thức vặn vẹo vạt áo, vẻ mặt chút căng thẳng.

 

"Vâng, em đến cửa hàng mới ở tỉnh thành."

 

Thời gian trong cửa hàng đều đang bàn tán khi chi nhánh tỉnh thành khai trương, sẽ điều ai qua đó cửa hàng trưởng, đều thể là cô, nhưng cô , một điểm yếu, đó là quá trẻ.

 

Chi nhánh ở tỉnh thành lớn, hai tầng , diện tích hơn hai trăm mét vuông, trong cửa hàng còn phòng nghỉ và văn phòng riêng.

 

Nếu cô là bà chủ, sẽ yên tâm giao một cửa hàng lớn như cho một cô gái trẻ mới hai mươi hai tuổi.

 

bỏ lỡ cơ hội , thế là khi chuẩn tâm lý nhiều, cô đến mặt bà chủ tự tiến cử.

 

Nói xong, cô bất giác căng thẳng cúi đầu xuống, nhận liền ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định Thẩm Hiểu Quân.

 

Thẩm Hiểu Quân , vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh bảo cô xuống, "Tại đến tỉnh thành?"

 

Triệu Nhã: "Em tiếp xúc với nhiều hơn, học hỏi nhiều thứ hơn, em nâng cao bản ."

 

Thật lòng mà , Thẩm Hiểu Quân xong vui, cô vốn nghĩ đến việc nên điều Triệu Nhã đến chi nhánh tỉnh thành , cũng cân nhắc để Thẩm Hiểu Hoa đến chi nhánh cửa hàng trưởng, giữ Triệu Nhã thế vị trí của cô .

 

Chuyện , cô trao đổi với Thẩm Hiểu Hoa , Thẩm Hiểu Hoa đến tỉnh thành lắm, chủ yếu vẫn là vì lý do gia đình.

 

Một là Tiểu Như lên cấp hai học hành nặng hơn, thành tích sa sút, còn thi cấp ba, Thẩm Hiểu Hoa sợ con bé ngay cả một trường cấp ba trọng điểm của thành phố cũng thi đỗ, bây giờ ngày nào cũng giám sát việc học của con, còn đăng ký lớp học thêm.

 

Nếu đến tỉnh thành, lúc đầu e là hai ba tháng cũng về một chuyến, cho dù quỹ đạo, dù ở gần, một tháng chắc cũng về mấy .

 

Trần Quang Viễn thường xuyên ngoài chạy xe, một chuyến mấy ngày thấy bóng dáng, giao con cho quản, Thẩm Hiểu Hoa yên tâm.

 

Triệu Nhã liền trở thành thích hợp nhất.

 

Cô tuy trẻ, nhưng tính tình cần cù thật thà, khả năng học hỏi , gặp khách hàng vô lý tuy thể như Thẩm Hiểu Hoa ăn khéo léo khiến tâm phục khẩu phục, nhưng cũng thể dựa sự phục vụ tận tâm của khiến khách hàng nguôi giận, năng đầu cuối, cho dù chỉ mũi mắng cũng hề lùi bước, hoặc vì thế mà cãi với khách.

 

Thái độ phục vụ của cô là nhất trong cửa hàng.

 

Thẩm Hiểu Quân coi trọng cô, trẻ là điểm yếu, ai mà từng trải qua thời trẻ.

 

Không thể học, Thẩm Hiểu Quân sẵn lòng cho cô thời gian, cũng sẵn lòng dành thời gian để đào tạo cô.

 

Chi nhánh vẫn đang trong quá trình trang trí, cũng vội trong một sớm một chiều, liền nghĩ đợi mấy ngày nữa sẽ chuyện với cô, ngờ cô tự đến xin.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-90-trong-sinh-ta-tro-thanh-ba-chu-cho-thue-nha/chuong-206-trieu-nha-tu-tien-cu.html.]

"Nếu đến tỉnh thành, em sẽ thể thường xuyên về , lúc đầu tuyển , đào tạo, e là hai ba tháng cũng về nhà , cửa hàng bên đó lớn, chắc chắn sẽ bận rộn hơn nhiều, áp lực cũng sẽ lớn hơn bên ."

 

Triệu Nhã bày tỏ thái độ, "Em thể, những điều là vấn đề."

 

Thẩm Hiểu Quân hỏi: "Trần Vũ thì , em trao đổi với ?"

 

Thanh niên yêu , chỉ mong ở bên lúc nơi, đều từng trải qua lứa tuổi đó, Thẩm Hiểu Quân hiểu rõ.

 

Nếu điều cô đến tỉnh thành, thời gian hai ở bên sẽ ít .

 

Đừng để đến lúc vì vấn đề tình cảm mà ảnh hưởng đến công việc.

 

Triệu Nhã cụp mắt xuống, "Không cần hỏi , sẽ để ý ."

 

Thẩm Hiểu Quân ngạc nhiên, nhớ mấy ngày bộ dạng thất thần của cô, "Em và giận ?"

 

"Chúng em chia tay ."

 

Ngay hôm qua, Trần Vũ cuối cùng cũng đến tìm cô, như thể chuyện gì xảy , vẫn như thường lệ đến đón cô tan .

 

Câu đầu tiên với cô là hỏi cô nghĩ thông suốt ?

 

Vào khoảnh khắc đó, cô đột nhiên hiểu , cô và Trần Vũ thể tiếp nữa.

 

"Anh em hiểu điều gì?"

 

Cô hỏi như , "Hiểu em xứng với ? Hay hiểu gia đình em sẽ mãi mãi là gánh nặng của em? Vậy em nên vì mà cắt đứt quan hệ với họ ? Hay là, em nên hiểu em ở mặt thấp hơn một bậc? Anh thể thích em là em nên ơn ? Em nên cảm ơn cho em thời gian để suy ngẫm ?"

 

Trần Vũ trả lời cô những gì, cô rõ, trong lòng chất chứa nhiều lời , đều tuôn một lượt.

 

Thật sớm nên đối mặt với mối quan hệ của họ, nhiều chuyện đến khi gặp ba mới , trong quá trình quen , cô cũng mơ hồ cảm nhận .

 

"Thật trong lòng , cũng cảm thấy thể thích em và ở bên em, là vinh hạnh của em ?"

 

"Cho nên cảm thấy cãi với em cần đến dỗ dành, chỉ cần đến tìm em, em sẽ lành với ."

 

"Anh hỏi câu , kết quả suy ngẫm của em trong thời gian ? Em nên thế nào mới đúng? Có nên hoảng sợ rằng nghĩ thông suốt, cảm thấy chú dì đúng, em nên tức giận, đúng, em tư cách tức giận, đó em còn nên gì? Nỗ lực việc, cố gắng để sớm xứng với ? Để chú dì hài lòng, là vạch rõ ranh giới với nhà, để họ phiền đến nhà ?"

 

"Trần Vũ, dựa mà cao cao tại thượng như ? Chỉ vì thành phố, gia cảnh , còn em là một cô gái nông thôn ?"

 

"Nếu coi thường em, thể ở bên em, thật sự cần thiết lời ngon tiếng ngọt với em, chê bai em thứ bằng ."

 

 

Loading...