TN 90: Trọng Sinh Ta Trở Thành Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Chương 16: Vay Tiền
Cập nhật lúc: 2026-02-03 16:43:12
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn tối xong, Tôn Tuệ liền kéo Lâm Tự định , Lâm Tự yên nhúc nhích: "Anh chuyện với Lão Yêu một lát."
Tôn Tuệ: "Mai chuyện cũng mà! Con còn ở nhà, ăn ."
Lâm Tự xua tay: "Hay là em về ? Anh chuyện xong sẽ về."
Tôn Tuệ chịu, lúc còn sợ cô đường đêm nên đến đón, bây giờ bảo cô tự về.
"Vậy em cũng đợi một lát."
Thẩm Hiểu Quân Lâm Tự sắp chuyện gì, liền dắt hai cô con gái đang ngái ngủ lên lầu ngủ.
Sau khi cô từ lầu xuống, phòng ngủ xem con trai nhỏ đang ngủ say.
Tiếng chuyện ở gian nhà chính bên cạnh hề nhỏ, cô bên giường rõ.
"...Rượu cái thứ , thể thiếu , cũng giống như củi gạo dầu muối tương giấm ... Nếu mà tiếp quản cái xưởng rượu đó, chắc chắn sẽ kiếm tiền..."
Xưởng rượu gì chứ, chẳng qua chỉ là một xưởng rượu nấu ăn mở ở vùng quê.
"Nói thật, hối hận vì xây cái nhà lầu , nếu đem tiền mở xưởng rượu, một năm thể kiếm gấp mấy !"
Ha ha, là ai mười mấy năm mặt họ "khổ tâm khuyên nhủ", vẫn là nên xây một căn nhà ở quê, gốc rễ.
"...Lão Yêu, em định xây nhà ? Cho vay ba vạn, sang năm sẽ trả cho em, lúc đó xây nhà cũng muộn!"
Lâm Triết hình như đang về chuyện cô đặt gạch đá cát sỏi...
"Có gì , là dùng, đợi sang năm xây thì mua của họ là , em yên tâm, chắc chắn lỡ việc xây nhà sang năm của em... Anh , từng mở miệng với em, chút thể diện lẽ cũng cho chứ? Năm đó cả mua nhà em còn hai lời cho vay tiền..."
"Anh hai, em nghĩ ..."
Cậu con trai nhỏ giường ưỡn ẹo ngủ yên, Thẩm Hiểu Quân cúi xuống nhẹ nhàng dỗ dành, thấy miệng nhỏ của nó cứ mút liên tục, chắc là đói , bế lên cho b.ú.
Quả nhiên, ngửi thấy mùi, miệng nhỏ ngậm , ăn ngủ, ngay cả mắt cũng mở.
Bên vẫn tiếp tục chuyện, Tôn Tuệ lên tiếng, Lâm Tự vay tiền, cảm thấy mở xưởng rượu rủi ro, Lâm Tự mắng một câu kiến thức.
Hai ông bà già thì gì, chỉ hỏi xưởng rượu ở , an , liên quan đến chuyện em giúp đỡ vay tiền, họ nay nhiều.
Thẩm Hiểu Quân , Lâm Triết thuyết phục, đồng ý cho vay tiền.
Lần thể là vay tiền ngay mặt cô ở nhà, kiếp , một cuộc điện thoại, quyết định về của gần như bộ tiền trong nhà.
Tiếc là, cô còn ngoan ngoãn như nữa.
Thẩm Hiểu Quân cho con b.ú xong cũng ngoài, một lúc , tiếng vợ chồng Tôn Tuệ và Lâm Tự rời , giọng , khó để nhận sự vui mừng và phấn khởi của Lâm Tự!
Trên sàn nhà là hành lý Lâm Triết mang về, Thẩm Hiểu Quân chút tâm trạng nào giúp dọn dẹp, mở xem mua gì về.
Lâm Triết bước , thấy cô đang nửa giường, liền hì hì gần.
"Xem con trai ngủ ngon kìa, giống ! Nhìn là ngay là con của ." Nói định cúi xuống hôn, Thẩm Hiểu Quân trực tiếp chặn , đừng dùng cái miệng hôi hám đó hôn con trai cô!
Thẩm Hiểu Quân đang đợi, đợi xem sẽ dùng lời lẽ gì để thuyết phục cô cho vay tiền, cách khác, cảm thấy ngay cả thuyết phục cũng cần, trực tiếp thông báo là .
Không hôn con trai, Lâm Triết cũng tức giận, nhân lúc Thẩm Hiểu Quân để ý, "chụt" một tiếng hôn lên má cô!
Thẩm Hiểu Quân trừng mắt !
Sao đáng ghét như ! Còn đáng ghét hơn cả lúc bốn mươi mấy tuổi!
Lâm Triết trêu chọc xong, lục lọi hành lý sàn, nhét bừa quần áo của tủ, lấy một chiếc váy từ bên trong, ném về phía Thẩm Hiểu Quân: "Mua cho em đấy, lát nữa mặc cho xem."
Thẩm Hiểu Quân gạt chiếc váy , ném sang một bên giường!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-90-trong-sinh-ta-tro-thanh-ba-chu-cho-thue-nha/chuong-16-vay-tien.html.]
"...Không Tiểu Vi hai đứa nó cao bao nhiêu , nên mua cho chúng, mấy ngày nữa thời gian chúng dắt chúng thành phố chơi."
Ồ! Đây là cảm thấy ba vạn cho vay , trong tay còn một vạn, còn thể thành phố .
Trời nóng, cũng cần nước nóng để tắm rửa, Lâm Triết cầm quần áo bếp, bơm nước lên, tắm qua loa trong bồn nhỏ.
Tắm xong, mặc áo ba lỗ quần đùi ướt sũng định trèo lên giường, Thẩm Hiểu Quân duỗi chân chặn : "Có thể lau khô ?"
Lâm Triết ôm cô: "Lau gì chứ, dù lát nữa cũng tắm ."
Vội vàng thể chờ đợi, mở miệng liền c.ắ.n lên môi cô.
Thẩm Hiểu Quân kịp gỡ tay khỏi eo, đưa hai tay chặn cái miệng hôi hám của , gầm nhẹ: "Buông !"
Buông gì? Anh nhịn cả nửa năm , khó khăn lắm mới gặp vợ , thể buông ?
Chắc chắn là thể!
Thẩm Hiểu Quân sợ con trai thức giấc, sợ tiếng quá lớn để hai ông bà già bên cạnh thấy, dám giãy giụa hết sức, kết quả là, miệng thì hôn , nhưng sờ mó thì thiếu.
Đều là nam nữ bình thường, là ngủ với cả nửa đời , tuy nhiều mâu thuẫn, nhưng những thứ ảnh hưởng, cứ như , trong lòng Thẩm Hiểu Quân lửa? Không cảm giác? Đó là điều thể.
trong lòng cô tức giận, đang dồn một luồng sức, thể để như ý thì mới lạ!
Còn Lâm Triết, sớm nhịn nữa, vội đến mức mắt cũng đỏ lên, vợ cho hôn thì thôi, ăn thịt !
Anh cũng sợ đè lên con trai cưng của , ôm eo Thẩm Hiểu Quân kéo xuống giường, xuống giường vội vàng ép lên tường, đưa một tay cởi quần cô...
"Áu~~"
Lâm Triết mặt mày xanh mét, hai tay ôm lấy hạ bộ, vẻ mặt đau đớn nhảy dựng lên.
"Cô đàn bà ... tay thật độc ác... là chồng cô đấy!..."
Thẩm Hiểu Quân lặng lẽ thu chân đang co, trong lòng lo lắng, lẽ thật sự đá thương chứ?
Nếu thật sự đá thương... đó cũng là đáng đời!
Nên để thanh tâm tĩnh trí một chút!
Dù đây cũng là ba của các con, là chồng mà kiếp cô ly hôn, nếu thể cải tạo , vì để các con lớn lên trong một gia đình trọn vẹn thì định ly hôn, Thẩm Hiểu Quân thể thật sự chừng mực mà sức đá.
Lâm Triết đau một lúc cũng đỡ, đương nhiên, sự nhiệt tình vội vàng lúc nãy cũng còn nữa.
Ngồi bên giường một hờn dỗi, chỉ chờ Thẩm Hiểu Quân thể chủ động đến dỗ dành .
Còn Thẩm Hiểu Quân, liếc một cái, cầm đồ ngủ đun nước tắm rửa.
Lâm Triết đầu về phía bếp, vẻ mặt mặt quả thực thể dùng từ thể tin để hình dung!
Đây còn là vợ ?
Cô vợ ngọt ngào, mềm mại, chu đáo của ?
Lẽ nào sinh con xong tính tình đổi?
Không đúng! Trước đây là từng sinh!
Lẽ nào sinh con trai và sinh con gái còn khác ? Thành Vương Mẫu Nương Nương ?
Lâm Triết lắc đầu, nhớ chuyện hai vay tiền lúc nãy, cô chắc chắn là vì chuyện mà tức giận!
Trong lòng chút chột , năm nay xây nhà, lỡ hẹn .