Thẩm Hiểu Liên vòng quanh chiếc xe mấy vòng, ngẩng đầu hỏi Thẩm Hiểu Quân: "Đây là xe em mua ?"
"Ừ!"
"Bao nhiêu tiền?"
"Làm xong giấy tờ hơn tám vạn một chút."
Thẩm Hiểu Liên giơ ngón tay cái với cô, "Em thật là chịu chi." Nhìn trong nhà, ghé sát nhỏ giọng hỏi: "Nói thật , em thật sự mua nữa ?"
Nói thật là thể.
"Thật sự mua nữa."
Sau khi nhận câu trả lời khẳng định một nữa, Thẩm Hiểu Liên thở dài, "Thôi , cho dù bắt chị bỏ tiền đầu tư cổ phiếu chị cũng chắc dám, thứ hư vô mờ mịt , thấy sờ chỉ là một chuỗi , nếu thua lỗ thì cũng chỗ mà , tiền trong nhà còn để dành cho con học, lòng chị lớn như em và chị cả ."
Thẩm Hiểu Quân suy nghĩ một chút : "Nếu chị tiền trong tay, đừng để trong ngân hàng, lấy mua một cái cửa hàng còn hơn là để trong ngân hàng, tiền thuê một năm tính ít nhất cũng nhiều hơn lãi suất ngân hàng."
Thẩm Hiểu Liên và Tô Vĩnh Ninh tiền, nhiều, tiền mua một cái cửa hàng ở khu vực bình thường trong thành phố vẫn .
Kiếp Tô Hạ nghiệp, hai vợ chồng mua hai cái cửa hàng ở huyện, lúc đó là năm 2007 2008 , giá cửa hàng tăng lên bao nhiêu .
Có thể tưởng tượng gia sản của hai vợ chồng hề nông cạn.
Đợi đến mười năm mới mua, còn bằng bây giờ mua luôn, cho dù tăng giá nhiều, tiền thuê mười năm tính cũng thấp, để họ gửi tiền trong ngân hàng, còn bằng nhắc nhở một chút, để họ sớm lấy đầu tư.
Thẩm Hiểu Liên , hình như cũng chút đúng.
"Chị suy nghĩ kỹ ."
"Hiểu Quân , em đây." Vừa chuyện xong với chị hai, đầu, chị dâu Trần Lan gọi cô.
Thẩm Hiểu Quân hít một thật sâu, dùng ngón chân cũng cô gọi để gì.
Trốn cũng trốn .
Trần Lan còn sợ khác thấy, kéo Thẩm Hiểu Quân lên lầu, đợi lên lầu cô mới : "Hiểu Quân, chị dâu bàn với em một chuyện xem ?"
"Chị cứ ."
"Em xem , nhà ở thành phố tháng nào cũng trả nợ, em thì một , chị ở thành phố thu nhập, còn nuôi con, đứa trẻ càng lớn tiền dùng càng nhiều, chị liền nghĩ đến việc kinh doanh mở một cửa hàng, suy nghĩ , chị thấy cửa hàng quần áo . Em yên tâm, chị mở ở khu Trường An Nhai, chắc chắn cướp khách của em, chị nghĩ kỹ , mở ngay khu nhà chúng , lầu nhiều cửa hàng, dạo ở cũng nhiều, gần nhà còn thể lo cho Tiểu Phi..."
Nói một tràng dài, xong hỏi cô, "Em thấy thế nào?"
Thẩm Hiểu Quân chớp mắt, "Chị dâu chút gì đó để phụ giúp gia đình là ..."
Lời dứt, Trần Lan vỗ tay , "Chị ngay em thông tình đạt lý! Nói với em một tiếng là em chắc chắn ủng hộ! Anh em còn rụt rè, sợ thua lỗ! Còn cho chị mở lời với em, em là kinh doanh em chắc chắn , thời buổi , chính là gan to thì no, gan nhỏ thì đói."
Nắm tay Thẩm Hiểu Quân vỗ vỗ, "Vậy chúng xong nhé, em ủng hộ chị dâu mở cửa hàng, mở một cửa hàng quần áo cần bao nhiêu tiền nhỉ? À đúng , nguồn hàng của các em ở ? Cho chị liên lạc ? Chị thấy quần áo của các em bán chạy, đến lúc đó chị nhập hàng giống các em..."
Nói một tràng tự biên tự diễn, Thẩm Hiểu Quân đến cơ hội chen cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-90-trong-sinh-ta-tro-thanh-ba-chu-cho-thue-nha/chuong-140-khong-cho-muon.html.]
"À đúng , cửa hàng của em là của riêng, cần tiền thuê, giống của chị, vốn đầu tư chắc chắn cũng khác, thế , em cho chị dâu mượn năm vạn, thừa thiếu tính ."
Thẩm Hiểu Quân: "Chị dâu, xin , cho mượn ."
Trần Lan vốn đang phấn khích, nụ lập tức cứng đờ mặt, "Em gì?"
Nghi ngờ tai .
Đừng nghi ngờ, chính là cho mượn.
Còn nguồn hàng của cô?
Sao? Muốn bán hàng y hệt cô?
Đây gọi là cướp khách thì gọi là gì?
Hay thật! Mở miệng là năm vạn, năm vạn là bao nhiêu cô ?
Cô tưởng năm vạn là gió thổi đến ?
là coi tiền của khác là tiền!
"Tại ? Vừa nãy em còn sẽ ủng hộ chị ? Sao đến tiền đổi ý ?" Trần Lan hài lòng, vô cùng hài lòng, cô là chị dâu đầu tiên mở lời với em chồng, thể một câu chặn họng chứ!
"Em ủng hộ chị chút gì đó để phụ giúp gia đình, nhưng ủng hộ chị mở cửa hàng quần áo, dĩ nhiên, chị mở gì em cũng quản . mượn tiền, còn mượn năm vạn chuyện , thật sự ."
Thẩm Hiểu Quân xòe tay, "Em tiền cho chị mượn."
Trần Lan tức đến bật , "Không cho mượn thì thôi, gì mà tiền, nếu em tiền, nhà chúng ai còn tiền?"
tiền, nhưng tiền cho cô mượn, ý là đó.
"Chị dâu, em đầu tư chứng khoán đúng là kiếm tiền, nhưng tiền mua cửa hàng, tiền thuê cửa hàng cộng với tiền còn đem mua xe, nên thật sự còn tiền."
"Việc kinh doanh của các em cũng đang kiếm tiền mà! Cái em đừng lừa chị, tuyển nhiều như , còn bán đắt như , nếu em kiếm tiền, đ.á.n.h c.h.ế.t chị cũng tin!"
" , thể kiếm tiền, kiếm tiền em cũng sẽ tiếp, nhưng, tiền chúng em việc dùng, kế hoạch riêng, cho mượn ."
Trần Lan một nghẹn trong lòng , "Dùng việc gì? Em đừng là em còn thể ăn hết!"
Thẩm Hiểu Quân vẻ mặt bình tĩnh, nhanh chậm : "Cũng đến mức đó, chúng em sắp mua nhà."
"Các em nhà ? Còn mua nhà gì nữa?" Trần Lan cảm thấy Thẩm Hiểu Quân đang qua loa với cô , tìm cớ cho mượn tiền, cái cớ tìm cũng ho gì!
"Chị dâu, em ba đứa con, mỗi đứa một căn nhà là điều kiện cơ bản, thể đủ ?"
Trần Lan nén giận trong lòng, mong kinh doanh kiếm tiền lớn chiếm thế thượng phong, nhẹ nhàng : "Nhà thể mua từ từ mà, đợi chị kiếm tiền, trả tiền, em mua cũng muộn."