TN 90: Trọng Sinh Ta Trở Thành Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Chương 136: Không Phải Em Muốn Khen Thưởng Anh Sao
Cập nhật lúc: 2026-02-03 16:47:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa nhà, Tiểu Vi và Tiểu Duyệt liền kéo em trai vây quanh Lâm Đình sưởi ấm.
Thẩm Hiểu Quân xách đồ dùng sinh hoạt cần dùng trong mấy ngày phòng ngủ, giường trải sẵn, giường xếp hai chiếc chăn bông, chiếu tre còn trải một lớp chăn bông mỏng, chăn bông bọc ga giường.
Ấn xuống, rơm rạ lót giường kêu sột soạt, tiếng là mới .
Ngoài việc tiếng động là , thật mà , ngủ chiếc giường như còn thoải mái hơn cả nệm.
Từ phòng ngủ , Thẩm Hiểu Quân leo thang lên lầu, leo nửa đường thì lên .
"Đều trải xong , mấy phòng ngủ dọn dẹp từ hôm , đến lúc đó để Lâm Như đưa Triệu Nhã ở phòng cũ của vợ chồng thằng hai." Trương Tư Mẫn bưng trứng chần từ bếp , thấy Thẩm Hiểu Quân thang liền .
Thẩm Hiểu Quân , xuống, "Chúng con về sớm, tự về trải là , lớn tuổi , leo lên leo xuống cũng an ."
Cô vẫn còn nhớ Lâm Triết , nhiều năm chồng cô chính là từ gác xép ngã xuống, cú ngã đó, chị dâu hai của chừng đổi khác.
"Không , khỏe lắm, mau ăn ." Vẫy tay gọi Thẩm Hiểu Quân .
Hai quả trứng đường, khiến Thẩm Hiểu Quân ăn no một nửa.
Vừa ăn xong đặt bát xuống, Tôn Tuệ đến, tay xách đồ, thấy mấy đứa trẻ còn đang ăn trứng, mắt quét một vòng: " đến đúng lúc, đến sớm một chút còn ăn đồ ngon."
Trương Tư Mẫn dậy, "Cô ăn ? Ăn thì nấu cho."
Tôn Tuệ xua tay, "Nói đùa thôi, thích ăn trứng, còn nước đường , uống chút nước đường giải khát."
"Có, múc cho cô một bát."
Trương Tư Mẫn bếp, Thẩm Hiểu Quân và Viên Phân Phương dọn bát.
Tôn Tuệ đặt đồ xách tay lên bàn, lấy cho họ xem, "Đây là rượu vang bạn của thằng hai tặng, chúng nỡ uống, đặc biệt mang qua đây để Tết cùng uống."
Lâm Thành Tài châm điếu t.h.u.ố.c lá, rít hai hỏi, "Thằng hai ? Gọi nó qua đây ăn cơm trưa."
Tôn Tuệ : "Nó bận, một nhà còn thanh toán hết tiền, đòi tiền , hôm nay chắc chắn đến ."
"Vậy gọi hai đứa Tiểu Lan qua đây."
"Con , lát nữa sẽ gọi chúng nó."
Nhận bát nước đường từ Trương Tư Mẫn, đầu bếp chuyện với Thẩm Hiểu Quân, "Chiếc xe ngoài sân thật sự là em mua ?"
Bát dầu mỡ chỉ cần tráng qua nước sạch là , Thẩm Hiểu Quân rửa bát đáp một tiếng, "Ừ."
Tôn Tuệ uống hai ngụm nước đường, vẻ mặt ngưỡng mộ, "Em thật là lợi hại! Cả làng đều đồn ầm lên , em đầu tư chứng khoán kiếm tiền! Ở thành phố mua mấy căn cửa hàng cho thuê, thế thì cả đời gì cũng ăn."
Thẩm Hiểu Quân nhíu mày, đồn ầm lên ? Ai ?
"Sao dân làng ?" Chẳng lẽ Lâm Triết về khoe khoang?
Tôn Tuệ chớp mắt, "... Chắc là Lâm Triết đấy."
Sắc mặt Thẩm Hiểu Quân lập tức trầm xuống, nghĩ lát nữa xử lý Lâm Triết một trận, liền Trương Tư Mẫn : "Lâm Triết chỉ với ba nó và một câu, về ăn cơm xong buổi chiều , còn chuyện với ai trong làng, nó thể với ai ?"
Trương Tư Mẫn Tôn Tuệ, "Còn cô và thằng hai ."
Tôn Tuệ liền ha ha: "Có gì ! Nếu là thì chỉ mong đều ngưỡng mộ !"
Lâm Triết lái xe về là một chủ đề lớn, ngay trong ngày truyền đến tai Lâm Tự, còn đặc biệt đến nhà hỏi, hai ông bà cũng giấu, chuyện nhà cũng gì giấu, đương nhiên là thật, ai ngờ hai ngày, cả làng đều , Lâm Triết chỉ lái xe, Thẩm Hiểu Quân còn nhờ đầu tư chứng khoán kiếm năm căn cửa hàng, đều nhà họ Lâm cưới một cô con dâu thiên kim thật sự, chắc cung phụng .
Hai ông bà luôn tin việc nên khoe của, bảo họ chắc chắn thể, nhưng thằng hai , là vợ thằng hai cũng ?
Cái miệng của cô , thể giữ bí mật ?
Thẩm Hiểu Quân trong lòng liên tục đảo mắt.
Cứ chờ xem, năm nay nhà sẽ nhiều chuyện náo nhiệt đây.
Quả nhiên, chiều hôm đó, trong nhà bắt đầu đến chơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-90-trong-sinh-ta-tro-thanh-ba-chu-cho-thue-nha/chuong-136-khong-phai-em-muon-khen-thuong-anh-sao.html.]
Đàn ông thì tìm Lâm Triết chuyện, phụ nữ thì tìm Thẩm Hiểu Quân trò chuyện.
Nói và hỏi, ngoài tiền thì vẫn là tiền, đừng Thẩm Hiểu Quân, đến cả Lâm Triết cũng suýt nữa đỡ nổi.
Có ngưỡng mộ , cũng thương hại .
Thương hại đương nhiên là ít, vợ giàu như , Lâm Triết chắc chắn còn uy quyền của chồng!
Lâm Triết suýt nữa c.h.ử.i !
Anh uy quyền chỗ nào?
Rõ ràng là uy quyền!
Như cũng một chút lợi ích, ví dụ như mượn tiền, Lâm Triết liền thẳng: "Anh em, nghĩ thể moi tiền từ tay vợ ?"
Người mượn tiền , đồng thời nghĩ, đúng là uy quyền của chồng!
Dân làng dù cũng việc kinh doanh của Lâm Triết rốt cuộc thế nào, bây giờ đều nghĩ tiền là nhờ Thẩm Hiểu Quân.
Còn bên Thẩm Hiểu Quân, ngưỡng mộ, lời chua ngoa, ríu rít đến đau cả đầu.
May mà ai mở miệng mượn tiền, chỉ là bảo cô truyền đạt kinh nghiệm.
Kinh nghiệm gì?
Đã là kinh nghiệm , đầu tư chứng khoán giống như đ.á.n.h bạc, nếu bạn dám bỏ tiền , bạn sẽ một nửa khả năng thắng tiền.
"Vậy còn một nửa khả năng thua tiền thì ?"
" ! Nếu thì ? Làm gì chuyện chỉ kiếm tiền mà thua lỗ, nếu thật sự như , đều phát tài !"
Vừa còn thể thua lỗ, nhiều đều im lặng.
"Cái vẫn xem mệnh!"
Buổi tối giường, Lâm Triết nhịn c.h.ử.i Tôn Tuệ, cô miệng rộng.
Thẩm Hiểu Quân liếc một cái, "Bây giờ mới nên lung tung ngoài ? Anh lúc đầu cũng ."
Lâm Triết trợn tròn mắt, "Chỗ nào giống ? Anh là chân thành! Có thể giống cô ?"
Thẩm Hiểu Quân lạnh hai tiếng, "Đến cuối cùng kết quả cũng gần như . Có mở miệng mượn tiền ?"
"Ừm!" Lâm Triết nghiêng đầu cô, "Người đều là nhờ em mới tiền, chỉ là vẻ ngoài hào nhoáng moi tiền , nên mượn ."
Thẩm Hiểu Quân nhịn , "Vậy giải thích với ! Nói kiếm bao nhiêu, Lâm Triết tiền."
"Anh ngốc ! Nói thì cứ , mất miếng thịt nào ?"
Thẩm Hiểu Quân thể hiểu ? Biết trong lòng thực để ý, đàn ông mấy để ý dựa vợ.
"Không tệ nha, giấu giàu , đáng khen!"
Lời dứt, đèn điện "cạch" một tiếng tắt ngấm, Thẩm Hiểu Quân kéo chăn.
"Anh gì ?"
"Không em khen thưởng ?"
"Anh nhẹ tay một chút ..."
"... Cái áo lót gì đây, khó cởi thế?"
"Đừng kéo, mở ở phía ..."