TN 90: Thiên Kim Giả Có Tám Anh Trai Là Long Ngạo Thiên - Chương 952: Ông Đang Vọng Tưởng Điều Gì?

Cập nhật lúc: 2026-02-05 18:29:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mục Thiên Học: "A Tuân, dạo thế nào?"

Mục Tuân : " vẫn , thế?"

Mục Thiên Học: "Con vẫn , Chi Ngữ thì ? Con bé thế nào?"

Mục Tuân: "Ngữ Ngữ cũng , ông hỏi cái gì?"

Mục Thiên Học: "Ông ngoại của Chi Ngữ là Lệ lão gia t.ử ? Nhà chúng gần đây..."

"Dừng !" Mục Tuân lập tức ngắt lời Mục Thiên Học, "Ông, Ngữ Ngữ là kênh để ông tiếp cận nhà họ Lệ, ông đừng đ.á.n.h chủ ý lệch lạc gì."

Mục Thiên Học: "Cái thằng bé , chủ ý lệch lạc gì chứ? Chi Ngữ là cháu gái ruột của Lệ lão gia t.ử, con và Chi Ngữ kết hôn, hai nhà chúng chẳng một nhà ? Ba..."

"A Tuân, cơm chín , thể ăn cơm ."

Hải Văn vọng từ trong bếp.

Giọng của Mục Thiên Học lập tức khựng .

Giọng ...

Giọng của Tần Vân!

Ông thấy giọng của Tần Vân!

Là ảo giác ?

Mục Tuân ngước mắt về phía Hải Văn.

Hải Văn : "Mẹ món thịt kho tàu con thích ăn nhất, mau rửa tay , đang chuyện điện thoại với ai thế?"

"Tần Vân!" Mục Thiên Học kích động thôi hét lên.

Thần sắc Mục Tuân đổi, cố gắng giữ bình tĩnh: "Ông, ông ai?"

Mục Thiên Học: "A Tuân! Ai đang chuyện bên cạnh con? Mẹ con! Có con Tần Vân ?"

"Mẹ ?" Mục Tuân lạnh một tiếng, "Mẹ ông và Tiền Lệ Lệ ép c.h.ế.t ? gì còn ?"

Hải Văn chấn động, lập tức giơ tay bịt miệng .

Cho nên, chuyện điện thoại với A Tuân là... cha của thằng bé!

A Tuân , thể để ông bà còn sống.

Vừa nhiều lời như ?

Hải Văn căng thẳng Mục Tuân.

Trác Kiến Hoa dậy, giơ tay ôm lấy Hải Văn, im lặng trấn an.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-952-ong-dang-vong-tuong-dieu-gi.html.]

Mục Thiên Học gào lên: "Người chuyện với con là ai? Người phụ nữ tự xưng là con là ai?"

Mục Tuân: "Ông, ai? Ông nhầm ."

Mục Thiên Học: "Không thể nào! Sao ba thể ngay cả giọng của Tần Vân cũng ! A Tuân, cho ba , ai đang ở bên cạnh con?"

Mục Tuân nhíu mày : "Ông, rốt cuộc ông đang vọng tưởng điều gì? Mẹ còn sống? Người c.h.ế.t thể sống ? còn hy vọng còn sống hơn cả ông!"

Mục Tuân xong, cũng mặc kệ Mục Thiên Học, trực tiếp cúp điện thoại.

Nếu cúp máy, sợ sẽ lộ tẩy.

Hải Văn áy náy : "A Tuân, xin con, con đang gọi điện thoại cho ba con."

Mục Tuân lắc đầu: "Mẹ, , ông sớm muộn gì cũng sẽ còn sống, con chỉ hy vọng cố gắng để ông muộn một chút."

Hải Văn đăng ký kết hôn với Trác Kiến Hoa .

Đợi đến khi Hải Văn và Trác Kiến Hoa tổ chức hôn lễ, Mục Thiên Học cũng vô dụng.

Thời buổi , hôn lễ so với đăng ký kết hôn càng công nhận hơn.

Trác Kiến Hoa : "A Tuân, ba con vẫn còn tình cảm với con ?"

Mục Tuân mặt cảm xúc: "Ông chính là một kẻ hèn nhát, cần để ý đến ông ."

Một gã đàn ông tồi tệ dỗ ngon dỗ ngọt cô gái trẻ kết hôn sinh con.

Một kẻ hèn nhát ngay cả phụ nữ yêu cũng bảo vệ .

Có tác dụng gì?

Trong lòng Mục Tuân, là sự khinh thường.

Thần sắc Hải Văn phức tạp: "A Tuân, con thể cho , năm đó rốt cuộc xảy chuyện gì ?"

Trác Kiến Hoa cũng vô cùng tò mò.

Mục Tuân lẳng lặng Hải Văn: "Mẹ, thật sự ?"

Hải Văn gật đầu: "Nói cho ."

Mục Tuân suy nghĩ một lát, cuối cùng, vẫn kể đầu đuôi sự việc cho Hải Văn và Trác Kiến Hoa .

Trên mặt Hải Văn đều là sự kinh hoàng.

Trác Kiến Hoa là đầy bụng phẫn nộ.

 

 

Loading...