Phương Tình lập tức nhíu mày.
Cô dây dưa gì với Lâm Lâm nữa.
Lâm Lâm nhanh tới mặt hai , thấy đối diện Phương Tình là Bạch Ngạn Hựu, mắt cô trừng lớn như cái chuông đồng.
"Là ? Bạch... tên là Bạch gì nhỉ?"
Phương Tình kinh ngạc: "Ngạn Hựu, hai quen ?"
Bạch Ngạn Hựu trầm mặt, gật đầu: "Ừ."
Lâm Lâm bỗng nhiên lớn.
Tiếng của cô khiến trong nhà hàng liên tục ngoái .
Tuy nhiên, cô chẳng thèm để ý, đến mức ngả nghiêng ngả ngửa.
Phương Tình nhíu mày: "Lâm Lâm, cái gì?"
Lâm Lâm lúc mới ngưng , mặt tràn đầy vẻ chế giễu: "Phương Tình, là ai ? Anh chính là gã đàn ông xem mắt keo kiệt đến mức một bữa cơm cũng chịu mời , bây giờ là bạn trai của ?"
"Phương Tình, mắt của cũng quá tệ đấy?"
Phương Tình khiếp sợ mở to hai mắt.
Bạch Ngạn Hựu sa sầm mặt mày, Lâm Lâm, chỉ giải thích với Phương Tình: "Tiểu Tình, đây, sự sắp xếp của ông ngoại, xem mắt với cô . tối hôm đó cô cố tình đến muộn, hơn nữa còn vô lễ, cho nên khi rõ chúng hợp , bỏ về."
Phương Tình: "Cho nên, Ngạn Hựu, là cháu ngoại của Lệ gia gia?"
Bạch Ngạn Hựu gật đầu: "Ừ."
Trên mặt Phương Tình lộ nụ .
Lâm Lâm châm chọc : "Cậu còn ?"
Phương Tình liếc cô một cái: "Tớ vui, đương nhiên tớ ."
Lâm Lâm: "Cậu gì mà vui chứ? Từ bỏ một phú nhị đại như Giang Đào, tìm một gã đàn ông keo kiệt, còn là tớ chướng mắt, đúng là c.h.ế.t !"
"Nếu tớ là , tớ tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống !"
Lâm Lâm vẻ mặt đầy khinh thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-863-lat-mat-con-nhanh-hon-lat-sach.html.]
Phương Tình mỉm Bạch Ngạn Hựu: "Lâm Lâm, sai . Thứ nhất, Ngạn Hựu hào phóng. Chúng tớ ở bên , đều là trả tiền, tớ từng trả một nào."
"Còn nữa, nhà hàng Tây đắt đỏ mà hôm đó cố tình chọn , ăn, nhưng Ngạn Hựu đưa tớ đến đó mấy ."
"Không keo kiệt, là do xứng, hiểu ?"
"Thứ hai, vốn dĩ tớ còn lo lắng ba tớ sẽ vì phận của Ngạn Hựu mà phản đối tớ ở bên , tớ thể tốn chút công sức thuyết phục họ."
"Cảm ơn cho tớ Ngạn Hựu là cháu ngoại của Lệ gia gia, ba tớ tớ quen Ngạn Hựu, nhất định sẽ vui mừng."
"Cho nên, xem tại tớ ?"
Phương Tình như Lâm Lâm.
Lâm Lâm vẫn khinh thường: "Cháu ngoại thì chứ? Anh họ Lệ, tác dụng gì? Tương lai tất cả tài sản của Lệ gia chẳng đều thuộc về con cháu họ Lệ ?"
Phương Tình: "Chẳng lẽ Lệ gia gia , vì của Ngạn Hựu lưu lạc bên ngoài hơn bốn mươi năm, chịu nhiều khổ cực, nên tất cả tài sản của Lệ gia đều để cho ?"
"Cái gì? Cậu thật chứ?" Lâm Lâm khiếp sợ trừng lớn hai mắt.
Bạch Ngạn Hựu lạnh lùng Lâm Lâm: "Có thật đều liên quan đến cô."
Sắc mặt Lâm Lâm đổi liên tục.
Giây tiếp theo, Lâm Lâm chộp lấy cánh tay Bạch Ngạn Hựu: "Anh Bạch, xem mắt với là ! Sao thể ở bên Phương Tình chứ?"
Nếu tất cả tài sản Lệ gia đều để cho Lệ Đồng.
Thì Bạch Ngạn Hựu còn quý giá hơn mấy thiếu gia họ Lệ nhiều.
Bạch Ngạn Hựu kinh ngạc cô .
Trên đời còn mặt dày vô sỉ đến thế !
Lật mặt còn nhanh hơn lật sách.
Phương Tình hất tay Lâm Lâm : "Lâm Lâm, bây giờ tớ mới là bạn gái của Ngạn Hựu!"
Lâm Lâm trừng mắt Phương Tình: "Dựa cái gì? Là tớ xem mắt với ! Có , cũng đến lượt !"