Cuối cùng, Lệ Mẫn cũng đành ngoan ngoãn điền tờ đơn đăng ký.
Thực , với trình độ vũ đạo của cô , câu lạc bộ múa thì dễ như trở bàn tay.
Lệ Vũ cứ khăng khăng đòi theo quy định, nên cô đành miễn cưỡng phối hợp một chút .
...
Bạch Chi Ngữ trở về ký túc xá một lúc thì Lý Lan cũng về tới. Lý Lan trông vui vẻ: "Tớ đăng ký câu lạc bộ biện luận , cảm giác xã trưởng coi trọng tớ, chắc là thành vấn đề ."
Bạch Chi Ngữ mỉm : "Chúc mừng ."
Lý Lan sang hỏi Bạch Chi Ngữ: "Chi Ngữ, còn thì ?"
Ngô Tiểu Lệ bỗng bật dậy giường, gắt gỏng: "Hai chuyện thể nhỏ tiếng một chút ? Ồn ào ngủ ."
Lý Lan: "..."
Cái cô Ngô Tiểu Lệ cứ như thần kinh ?
Lúc thì bình thường, lúc khó chịu mặt.
Lý Lan đương nhiên thể hiểu diễn biến tâm lý của Ngô Tiểu Lệ.
Sáng nay lên hai tiết, cô thực sự suy sụp.
Đặc biệt là môn chuyên ngành Hóa học ngày nay, cô giảng mà cứ như vịt sấm.
Ăn trưa xong về ký túc xá, càng nghĩ càng thấy bực bội.
Nghe thấy tiếng vui vẻ của Bạch Chi Ngữ và Lý Lan, cô càng thêm phiền não.
Thế nên mở miệng là như ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g.
Bạch Chi Ngữ thản nhiên đáp: "Cậu mở mắt to thế mà bảo đang ngủ ?"
Ngô Tiểu Lệ: "..."
Cô ngủ chứ?
Bạch Chi Ngữ sang với Lý Lan: "Chúng cũng nghỉ ngơi một lát ."
Lát nữa còn học.
Lý Lan gật đầu, về giường của .
Buổi chiều lên lớp.
Tiết đầu tiên là Toán cao cấp.
Ngô Tiểu Lệ trực tiếp rơi trạng thái mù tịt.
Cô chống tay lên má, thở ngắn than dài liên tục.
Bạch Chi Ngữ nhíu mày: "Ngô Tiểu Lệ, ảnh hưởng đến tớ đấy."
Đang trong giờ học mà cứ thở dài thườn thượt, định cái gì ?
Lý Lan cũng : "Cậu mau ngậm miệng ."
Buổi trưa ở phòng ngủ, cô và Bạch Chi Ngữ chuyện bình thường thì cô kêu ồn.
Bắt cơ hội , đương nhiên "vả" cô một trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-507-oan-gia-ngo-hep-ban-cung-phong-kho-o.html.]
Ngô Tiểu Lệ: "..."
Ngô Tiểu Lệ nhíu mày.
Dù cũng đang trong giờ học, cô dám cãi .
...
Tan học.
Bạch Chi Ngữ đợi Bạch Ngạn Chu ở ký túc xá.
"Em gái."
Chưa đầy năm sáu phút, Bạch Chi Ngữ thấy tiếng gọi của Bạch Ngạn Chu.
Bạch Chi Ngữ ló đầu : "Anh tám, em xuống ngay đây."
Bạch Chi Ngữ xuống lầu, đẩy chiếc xe đạp đến mặt Bạch Ngạn Chu: "Anh tám, chúng đạp xe về nhà , cho nhanh."
Cô cũng đang nóng lòng ba Bạch Ngạn Hựu định dành cho bất ngờ gì.
Bạch Ngạn Chu chằm chằm chiếc xe đạp: "Em gái, em mua xe đạp lúc nào thế?"
Bạch Chi Ngữ ngẩn một chút, đáp: "Em mua khi quân sự."
Anh bảy Bạch Ngạn Kinh dặn dò kỹ, để tám là mua cho.
Bạch Ngạn Chu gật đầu: "Trông đấy."
Bạch Chi Ngữ vỗ vỗ yên : "Anh tám, là chở em ."
Bạch Chi Ngữ tự giác lên yên .
Khóe môi Bạch Ngạn Chu cong lên ý : "Được."
Bạch Ngạn Chu đạp xe, Bạch Chi Ngữ phía , tay nắm lấy vạt áo lưng , gió nhẹ lướt qua mặt.
Cảm giác như trở những ngày tháng ở Hải Thành.
Chỉ mất vài phút, họ về đến nhà.
Là nhà của Bạch Ngạn Hựu.
Bạch Chi Ngữ gõ cửa: "Anh ba."
Cánh cửa sắt kéo từ bên trong, Bạch Chi Ngữ thấy một gương mặt tuấn tú đang mỉm .
"Anh hai!"
Bạch Chi Ngữ kinh ngạc thốt lên.
Cô cứ tưởng mở cửa là Bạch Ngạn Hựu, ngờ là hai Bạch Ngạn Sơn đang lăn lộn kinh doanh ở Dương Thành.
Trên mặt Bạch Ngạn Sơn tràn đầy ý , dang tay về phía Bạch Chi Ngữ: "Chi Ngữ, lâu gặp, nhớ hai ?"
Bạch Chi Ngữ vui vẻ ôm chầm lấy : "Đương nhiên là nhớ , hai, đến Kinh Đô?"
Bạch Ngạn Sơn nhẹ nhàng xoa đầu cô: "Đến thăm em, tiện thể khảo sát thị trường luôn."