Bạch Chi Ngữ cứ nhất quyết tranh giành với cô!
Chẳng trách đầu tiên gặp Bạch Chi Ngữ cô ưa.
Bạch Chi Ngữ đúng là một con tiện nhân!
Giáo viên chủ nhiệm các bạn học: "Còn bạn nào tranh cử lớp trưởng ?"
Các bạn học nhao nhao lắc đầu.
Giáo viên chủ nhiệm : "Vậy , chúng sẽ tiến hành vòng tiếp theo, bắt đầu lên sân khấu bỏ phiếu, mỗi một phiếu."
Trần Vi giơ tay: "Thầy Vưu, em xin rút khỏi cuộc tranh cử."
Chu Châu cũng giơ tay: "Thầy Vưu, em cũng xin rút khỏi cuộc tranh cử."
Thầy Vưu gật đầu, xóa tên Trần Vi và Chu Châu bảng đen.
Trên bảng đen, chỉ còn tên của Bạch Chi Ngữ và Lệ Mẫn.
Lúc , Lệ Mẫn cao giọng : "Những gì lúc nãy đều là thật, sẽ sắp xếp công việc cho các thì nhất định sẽ !"
Tuy nhiên, lúc , trong lòng các bạn học đang tràn đầy tình yêu nước.
Lời cô , còn tác dụng gì nữa.
Cuộc bỏ phiếu bắt đầu.
Trừ Bạch Chi Ngữ và Lệ Mẫn, còn hai mươi tám phiếu.
Bạch Chi Ngữ nhận hai mươi bảy phiếu, Lệ Mẫn nhận một phiếu.
Phiếu đó là do Ngô Tiểu Lệ bỏ cho cô .
Ngô Tiểu Lệ : "Bạn học Lệ Mẫn, bỏ phiếu cho nhé, đừng quên nghiệp giúp sắp xếp công việc đấy?"
Sắc mặt Lệ Mẫn âm trầm đến mức thể nhỏ nước.
Cô chỉ đá cho Ngô Tiểu Lệ, kẻ thời thế một cước.
Cô nhịn.
Thầy Vưu liếc Lệ Mẫn, với Bạch Chi Ngữ: "Chúc mừng bạn học Bạch Chi Ngữ, đảm nhiệm chức lớp trưởng của lớp chúng !"
" phản đối!" Lệ Mẫn bật dậy.
Con vịt đến miệng còn bay mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-449-hai-muoi-bay-so-voi-mot.html.]
Cô tuyệt đối cho phép.
"Cậu phản đối cái gì?" Bạch Chi Ngữ bình thản hỏi.
Lệ Mẫn Bạch Chi Ngữ: "Bạch Chi Ngữ, giỏi kích động cảm xúc đấy, nhưng những lời lúc nãy tác dụng gì? Toàn là một đống lời sáo rỗng! Cậu thể thật sự gì cho các bạn học ?"
"Những bạn học cảnh khó khăn, thể giúp họ ?"
Bạch Chi Ngữ: "Lệ Mẫn, thứ nhất, nhà nước trợ cấp cho sinh viên nghèo, thứ hai, nhà nước còn học bổng, thứ ba, các bạn trong lớp đều là trưởng thành, thể tận dụng cuối tuần để thêm."
"Tại trông chờ khác?"
"Muốn đổi cảnh khó khăn, chỉ thể dựa chính !"
"Đương nhiên, cũng sẽ tròn bổn phận của một lớp trưởng!"
Lệ Mẫn: "Nói trắng là tiền để tài trợ cho họ."
Bạch Chi Ngữ: "Lệ Mẫn, cho con cá bằng dạy cách câu cá."
Trần Vi : "Lệ Mẫn, chẳng chỉ lớp trưởng thôi ? Nói năng đường hoàng là giúp bạn học, nếu giúp thì cứ giúp thẳng , một đống lời vô nghĩa gì?"
Chu Châu: "Các để cô lớp trưởng, liệu cô quan tâm đến sống c.h.ế.t của các ? Các tưởng là đại thiện nhân cầu báo đáp ?"
"Học phí của đều là do nhà bán cừu mới ! , ngoài sự trợ giúp của nhà nước, cần sự trợ giúp của bất kỳ ai! sẽ dựa chính để sống thật ! Sống khí phách!"
Một bạn nữ cảnh gia đình lớn tiếng .
Lệ Mẫn: "!!!"
Không ngờ những , một hai ba bốn, tất cả đều bênh vực Bạch Chi Ngữ.
Bạch Chi Ngữ rốt cuộc cho họ lợi ích gì?
Bạch Chi Ngữ thấy Lệ Mẫn sa sầm mặt, cô hỏi: "Bạn học Lệ Mẫn, còn thắc mắc gì ?"
Lệ Mẫn: "Bạch Chi Ngữ! Lớp trưởng của lớp chúng dễ ! Cậu cũng thể hiện chút tài năng hơn chứ? Nếu ai phục ?"
Lý Lan : "Ngoài còn ai phục?"
Lệ Mẫn lườm Lý Lan một cái.
Lệ Mẫn : "Bạch Chi Ngữ, dám thi với ?"