"Lan Lan! Đừng đụng vợ tao!"
Bạch Đại Long thấy Châu Lan Lan tát ngã xuống đất, gã cuống cuồng gào lên một tiếng. Đang định chạy tới đỡ Châu Lan Lan thì gã xăm trổ cầm đầu đá một cước ngã lăn .
"Không trả tiền thì đừng động vợ mày! Tao còn đ.á.n.h cả già mày nữa!"
Bạch Đại Long co rúm đất dám động đậy.
"Con trai!" Bác gái cả chạy kéo Bạch Đại Long, nhưng dám, đành co ro bên cạnh bác cả.
Bác cả cũng sợ hãi, ông gân cổ lên: "Chúng tao với bọn họ một nhà!"
"! Không một nhà!" Bác gái cả phụ họa.
"Mày lừa quỷ ? Không một nhà mà chúng mày ở chung với ?" Gã xăm trổ căn bản tin.
"Chúng ... chúng chỉ là họ hàng thôi! Hôm nay qua đây ở nhờ." Châu Lan Lan sợ hãi .
"Họ hàng? Là họ hàng thì đúng !"
Gã xăm trổ về phía Lệ Đồng: "Lệ Đồng, tiền cô nợ một ngày trả, một ngày buông tha cho cô."
" những buông tha cho cô! Mà tất cả bạn bè thích của cô cũng đừng hòng sống yên !"
"Kẻ nào đến dây dưa với cô, tiền của kẻ đó đưa cho trừ nợ!"
Lệ Đồng nịnh nọt : "Anh Đông, cho chút thời gian, đang gom tiền ! Đợi gom đủ nhất định sẽ trả cho !"
Anh Đông khinh bỉ: "Ông đây cho cô vay là vay nặng lãi! Một ngày tiền lãi một trăm tệ! Tao thấy cả đời cô cũng trả hết!"
"Tao chúng mày mua nhà ở nhà máy thép, yên tâm, tao sẽ đến đó canh chúng mày!"
"Nếu chúng mày trả ! Tao sẽ c.h.ặ.t t.a.y chân mày để trừ nợ!"
Lệ Đồng sợ hãi rụt lưng Bạch Khải Minh.
Bạch Khải Minh che chở cho Lệ Đồng: "Anh Đông! Trả! Chúng nhất định trả! Có bán nồi bán niêu cũng trả cho !"
Bạch Ngạn Chu định xông lên, Bạch Chi Ngữ kéo , khẽ lắc đầu với . Đồng thời, Bạch Chi Ngữ cũng hiệu cho Bạch Ngạn Kinh đừng manh động.
Ánh mắt Đông quét một vòng: "Còn thứ gì đáng giá ! Lôi hết đây cho ông!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-226-man-kich-hoan-hao-dam-cuc-pham-bo-chay-thuc-mang.html.]
Giây tiếp theo, gã giật phắt đôi bông tai vàng tai Châu Lan Lan xuống. Đôi bông tai là Châu Lan Lan mua lúc kết hôn. Hôm nay cô cố ý đeo để khoe khoang.
"Bông tai của !" Châu Lan Lan lóc t.h.ả.m thiết. Tuy nhiên, cô dám xông lên cướp về.
"Bà! Trên bà còn cái gì đáng giá ?" Gã chỉ bác gái cả.
"Không ! Tiền đưa cho các hết !" Bác gái cả co rúm .
"Ông thì ?" Gã chỉ bác cả.
Bác cả cũng lắc đầu: " tiền."
"Mày?" Gã chỉ Bạch Đại Long.
Bà cụ vội vàng che chở cho Bạch Đại Long: "Tiền các cướp sạch , các còn gì nữa hả?"
"Mày tiền là tiền ? Lục soát cho ông!" Anh Đông hô lên.
Mấy tên đàn em lập tức hành động.
"Làm gì ? Làm gì hả? Chúng tiền!"
"Chúng hết tiền !"
"Lệ Đồng! Cái đồ trời đ.á.n.h thánh vật! Xem chuyện cô kìa!"
Phòng khách gà bay ch.ó sủa.
Bạch Chi Ngữ hét lên: "Bà nội, bà và bác cả bác gái mau ! Đây là chuyện của nhà cháu! Mọi đừng đến nữa!"
"Đi! Nửa đêm nửa hôm tao ?" Bà cụ tức đến mức sắp ngất xỉu.
Bạch Chi Ngữ : "Bà nội, bà chỉ thể tìm Tạ Thanh Dao thôi! Bảo cô thu nhận một đêm! Nhà họ Bạch nuôi cô mười lăm năm! Cô sẽ từ chối ."
Bạch Chi Ngữ còn chu đáo địa chỉ nhà họ Tạ cho bọn họ.
Đám bà cụ cuống cuồng bỏ chạy. Bọn họ lột sạch sành sanh tài sản . Mấy một xu dính túi, mặt mày xám ngoét, còn đau nhức do đ.á.n.h, giữa đêm hôm khuya khoắt, c.h.ử.i rủa Lệ Đồng chuyện con liên lụy bọn họ, lang thang đường tìm Tạ Thanh Dao.