TN 90: Thiên Kim Giả Có Tám Anh Trai Là Long Ngạo Thiên - Chương 1277: Bạn Thân Miệng Cứng Lòng Mềm

Cập nhật lúc: 2026-02-05 18:43:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Ngạn Sơn tắm xong, đang lau tóc ướt thì điện thoại của Bạch Chi Ngữ gọi tới.

“Chi Ngữ.” Bạch Ngạn Sơn nhận điện thoại của cô, vui.

Bạch Chi Ngữ và Bạch Ngạn Sơn hàn huyên một lúc chủ đề chính: “Anh hai, và chị Hòa Hòa yêu cũng gần nửa năm nhỉ? Cảm thấy thế nào?”

Bạch Ngạn Sơn bên mép giường: “Rất , đột nhiên hỏi ?”

Bạch Chi Ngữ : “Em chỉ đột nhiên nghĩ đến hai mươi tám tuổi , cũng đến lúc nên kết hôn .”

Bạch Ngạn Sơn: “Chi Ngữ, em đang chê hai già ?”

Bạch Chi Ngữ : “Không , đàn ông ba mươi tuổi như một đóa hoa, hai bây giờ vẫn còn là nụ hoa thôi.”

Bạch Ngạn Sơn: “Là lải nhải bên tai em ?”

Bạch Chi Ngữ : “Anh hai, em thấy, và chị Hòa Hòa thực thể kết hôn sớm hơn, cần đợi em và Ninh Ninh.”

Bạch Ngạn Sơn: “Thực thể đợi .”

Bạch Chi Ngữ thở dài: “Anh hai, nghĩ tại em gọi cuộc điện thoại ?”

Bạch Ngạn Sơn sững .

Anh thực là một cực kỳ thông suốt, nhưng trong cuộc thì u mê.

“Là Hòa Hòa gì với em ?” Bạch Ngạn Sơn vội vàng hỏi.

Bạch Chi Ngữ : “Anh hai, tự suy nghĩ kỹ .”

Nói xong, Bạch Chi Ngữ cúp máy.

Bạch Ngạn Sơn cầm chiếc điện thoại di động, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm, khóe môi cũng từ từ cong lên.

Bạch Chi Ngữ chọn một thời điểm để gọi điện cho Cố Ninh Ninh.

“Gọi cho tớ sớm thế?” Giọng Cố Ninh Ninh mang theo ý .

Hai bên chênh lệch múi giờ.

Bạch Chi Ngữ : “Tớ nghĩ gọi cho khi lớp.”

Cố Ninh Ninh: “Nhớ tớ ?”

Bạch Chi Ngữ: “Phải, thế nhớ tớ ?”

Hai trò chuyện một lúc, Bạch Chi Ngữ liền mục đích của cuộc gọi: “Ninh Ninh, tớ với một chuyện, đừng giận nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-1277-ban-than-mieng-cung-long-mem.html.]

Cố Ninh Ninh: “Cậu chuyện gì với tớ ?”

Bạch Chi Ngữ dở dở : “Tớ .”

Cố Ninh Ninh: “Vậy tại sợ tớ giận?”

Bạch Chi Ngữ : “Chị Hòa Hòa và hai tớ lẽ sẽ kết hôn chúng …”

“Cái gì?” Giọng Cố Ninh Ninh cao v.út, “Không chúng hẹn sẽ kết hôn cùng năm 2000 ? Lục Hòa thể đổi ý? Tớ tuyệt giao với !”

Bạch Chi Ngữ: “Ninh Ninh, thương hai tớ mà.”

Cố Ninh Ninh: “Ý gì?”

Bạch Chi Ngữ: “Năm 2000 hai tớ ba mươi mốt tuổi !”

Cố Ninh Ninh: “Ba mươi mốt, già thế cơ ?”

Bạch Chi Ngữ: “Anh hai tớ lớn hơn tớ sáu tuổi, xem.”

Cố Ninh Ninh: “Vậy… để đợi thêm ba năm nữa, hình như t.ử tế cho lắm, nhưng, họ mới bên nửa năm ?”

Bạch Chi Ngữ : “Nửa năm là gần đủ , đợi đến Tết đính hôn, họ quen một năm, nửa năm kết hôn, một năm rưỡi, tính là nhanh.”

Cố Ninh Ninh: “Cũng .”

Bạch Chi Ngữ: “Ninh Ninh, giận chứ?”

Cố Ninh Ninh: “Tớ cũng khá giận, nhưng mà, hai lớn tuổi , cũng thể thông cảm .”

Bạch Chi Ngữ: “Ninh Ninh, thật là quá, tớ mặt hai cảm ơn .”

Cố Ninh Ninh hừ hừ hai tiếng: “Cậu lén hỏi đo của hai và Lục Hòa , tớ đặt may lễ phục đính hôn cho họ.”

Bạch Chi Ngữ bật : “Ninh Ninh, đúng là miệng cứng lòng mềm.”

Cố Ninh Ninh: “Ai bảo các đều là bạn của tớ chứ, còn là một nhà nữa.”

Cuối tháng tám.

Bạch Ngạn Sơn và Lục Hòa cùng trở về Kinh Đô.

Bạch Chi Ngữ hẹn Lục Hòa ăn cơm.

Bạch Chi Ngữ: “Anh hai em vẫn động tĩnh gì ?”

 

 

Loading...