Mục Tuân tán thành gật đầu: "Hoàn đồng ý."
Cố Ninh Ninh lấy chìa khóa mở cửa, quen với tình trạng xe, liền khởi động xe, cô Bạch Chi Ngữ ngoài cửa sổ: "Bạch Chi Ngữ, tớ về đây, hẹn gặp ."
Nói xong, chiếc xe từ từ rời khỏi con hẻm.
Bạch Chi Ngữ: "Ninh Ninh, lái chậm thôi."
Đáp cô, là tiếng Cố Ninh Ninh đạp ga.
Mục Tuân đưa chiếc chìa khóa xe còn cho Bạch Ngạn Chu: "Anh Tám, thử ?"
Bạch Ngạn Chu nhận.
Anh vẫn cảm thấy quá quý giá.
Mục Tuân trực tiếp nhét chìa khóa xe tay Bạch Ngạn Chu: "Anh Tám, xe mà mắt sáng rực lên, , lái thẳng về nhà."
Bạch Ngạn Chu cầm chìa khóa xe, vẻ mặt nghiêm trọng.
Ăn của thì miệng mềm, nhận của thì tay ngắn.
Anh mà nhận xe, còn dạy dỗ Mục Tuân thế nào?
Nếu Mục Tuân bắt nạt tiểu , thể vì một chiếc xe mà bỏ qua chứ?
Bạch Chi Ngữ lên tiếng: "Anh, nếu A Tuân tặng , cứ nhận ."
"Tiểu , như lắm ?" Bạch Ngạn Chu vẫn định nhận.
Mục Tuân trực tiếp mở cửa xe, đẩy Bạch Ngạn Chu lên, cài dây an cho .
"Anh Tám, thử xem." Mục Tuân đóng cửa xe.
Bạch Ngạn Chu Bạch Chi Ngữ.
Bạch Chi Ngữ nhẹ nhàng gật đầu.
Bạch Ngạn Chu lúc mới khởi động xe, tiếng động cơ xe, tim đập thình thịch.
Bạch Ngạn Chu từ từ lái xe khỏi con hẻm.
Mục Tuân dắt tay Bạch Chi Ngữ: "Anh thấy , Tám và Cố Ninh Ninh đều thích."
Bạch Chi Ngữ bất đắc dĩ Mục Tuân: "A Tuân, thực , cần..."
"Ngữ Ngữ," Mục Tuân ngắt lời Bạch Chi Ngữ, "Em cần bất kỳ gánh nặng tâm lý nào, nhà của em, chính là nhà của , bạn bè của em, chính là bạn bè của , để em tự tặng xe cho Tám và Ninh Ninh, em bằng lòng ? Em bằng lòng, nên, cũng bằng lòng."
"A Tuân." Bạch Chi Ngữ ôm c.h.ặ.t Mục Tuân, trong lòng tràn đầy cảm động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-90-thien-kim-gia-co-tam-anh-trai-la-long-ngao-thien/chuong-1001-chap-bon-ho-lam-gi.html.]
Trong những năm tháng khó khăn nhất của cô, Mục Tuân luôn âm thầm ở bên cạnh, giúp đỡ cô.
Bây giờ, đổi một phận khác, quang minh chính đại đối với cô.
Mục Tuân im lặng ôm Bạch Chi Ngữ.
Chỉ là hai chiếc xe thôi.
Nếu thể, sẽ dâng tặng tất cả những gì nhất thế giới đến mặt cô.
...
Mục Tuân và Bạch Chi Ngữ từ xe xuống, thấy hai em Lệ Mẫn và Lệ Húc đang vây quanh hai chiếc xe đậu ở đầu hẻm mà ngắm nghía ngừng.
Đặc biệt là Lệ Húc, chiếc xe màu đen của Bạch Ngạn Chu, gần như mắt đang phát sáng.
Lệ Mẫn : "Nhị ca, chiếc xe cùng kiểu với chiếc của Bạch Chi Ngữ, lẽ cũng là do công ty ô tô của Mục Tuân sản xuất?"
"Anh ." Mắt của Lệ Húc rời khỏi chiếc xe một giây nào.
Anh còn cẩn thận dùng tay chạm xe.
Có thể thấy, thực sự thích.
Lúc đó thấy xe của Bạch Chi Ngữ, chê màu sắc xí.
Màu đen đúng ý .
Anh tự nhiên là thích vô cùng.
Lệ Dung : "Được , đừng nữa, sắp đến giờ , đến nhà ông ngoại các con ."
lúc , Bạch Chi Ngữ và Mục Tuân xuống xe.
Thấy hai , mặt Lệ Dung lập tức nở nụ .
"Chi Ngữ, Mục Tuân, hai đứa về , lâu gặp, nghỉ hè chơi vui ?"
"Tiểu di, cũng ạ." Bạch Chi Ngữ lịch sự đáp lời.
Lệ Mẫn nhíu mày: "Mẹ, chấp bọn họ gì?"
Lệ Mẫn đối với Bạch Chi Ngữ tự nhiên sắc mặt .
Đối với Mục Tuân đá cô một cước bệnh viện càng sắc mặt .